hôm qua sư phụ con có song tu với con không? Cảm giác đúng là mất hồn chứ?”
“Sư bá, xem ra Thanh Huyền không còn cách nào bảo vệ lưỡi của người được rồi.” Thanh Huyền bất đắc dĩ thở dài, không ngờ y sắp chết đến nơi mà chẳng hay biết gì, đành tốt bụng chỉ ra phía sau, vô cùng đồng cảm: “Người tự giải quyết đi nha.”
“Hả?” Lam Không nghe vậy mới giật mình, toàn thân cứng ngắc quay người lại, đối diện với khuôn mặt lạnh như băng của Thiên Sắc, sợ tới mức tim nảy lên tận ót, đổ mồ hôi ròng ròng: “Sư muội!?”
“Tay còn đau không?” Thiên Sắc nhìn Lam Không, dù sắc mặt rất khó xem nhưng lại không vội hỏi tội, chỉ lướt qua người y rồi nhìn Thanh Huyền.
Thanh Huyền mếu máo, rõ ràng bàn tay đã không còn đau nhiều như thế, nhưng vấn tiếp tục giả vờ đáng thương: “Đau!” Ánh mắt giống chó con mới sinh khiến người ta vô cùng thương hại và yêu thương.
Thiên Sắc thản nhiên nhìn bộ dáng giả bộ tội nghiệp của hắn, vạch trần không chút khách khí: “Vừa rồi vi sư thấy ngươi tranh luận với Ngọc Thự, thái độ kiêu ngạo tự đắc, nói chuyện vô cùng khí thế, chẳng giống đau đớn chút nào.”
Theo những lời này thì có thể hiểu nàng đã trở về từ lâu, hơn nữa còn nghe không sót một câu cuộc đối thoại của Thanh Huyền và Ngọc Thự.
“Hì hì…” Thanh Huyền hơi xấu hổ, nhưng dựa vào tính tình vô lại của mình nên cũng không thừa nhận bản thân giả vờ đáng thương: “Vừa rồi con hơi kích động nên quên cả đau.”
Lam Không thấy thầy trò nhà này ngọt ngào liếc mắt đưa tình chẳng coi ai ra gì nên chuẩn bị chuồn êm, không ngờ vừa bước chân lên chưa kịp đặt xuống đã nghe Thiên Sắc quát lên: “Đứng lại!”
Sau đó, Thiên Sắc từ từ bước lên, đứng sau lưng y, giọng nói bình thản khiến người ta dựng tóc gáy: “Lam Không sư huynh, bắt ta phải đi kiếm huynh khắp nơi, không ngờ huynh lại tự mò đến cửa!”
Lam Không chết đứng tại chỗ, đặt chân xuống cũng không được mà bước đi cũng không xong, vì khó chịu và hoảng sợ nên mặt mày y nhăn nheo như táo tàu!
“Sư muội, ta, ta, ta —”
Y cứ “Ta ta…” như cà lăm một lúc mà không nói được nguyên nhân.
Thiên Sắc cũng không muốn nói chuyện vô nghĩa với y nên nói thẳng: “Sư huynh nghĩ là lưỡi của mình đáng giá bao nhiêu?”
Nghe Thiên Sắc nhắc tới lưỡi của mình, trực giác mách bảo y có chuyện không lành, lòng nặng như đá đè, vội vàng nhấn mạnh không ngừng: “Vật báu vô giá! Hoàn toàn vô giá!”
“Huynh đã coi trọng lưỡi của mình như vậy —” Thiên Sắc nở nụ cười hiếm thấy, đột nhiên nói chuyện nhẹ như gió, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ nhưng ý cười khác biệt không cho phép từ chối: “Vậy thì đổi bằng một ngàn năm tu vi cũng không xem là quá đáng chứ.”
Lam Không sững sờ, tạm thời quên mất phản ứng, chỉ trừng lớn mắt hỏi lại: “Có ý gì?”
“Một là huynh độ một ngàn năm tu vi cho Thanh Huyền, giúp nó trị thương, không thì ta cắt lưỡi huynh ném vào hóa yêu trì.” Nàng không dây dưa dài dòng, đôi đồng tử đen sáng ngời: “Lam Không sư huynh, huynh chọn đi.”
Đây là uy hiếp chẳng chút che giấu!
Uy hiếp không thèm giấu diếm!
“Một ngàn năm tu vi?” Vẻ mặt Lam Không như cầu xin, như chết cha chết mẹ, mày nhướn lên, sắc mặt dần trở nên thê lương không ngừng than khóc: “Sư muội, muội không nên độc ác vậy chứ?!”
“Thật không?” Thiên Sắc cũng không thèm để ý, nhướn cao mày, ánh mắt sắc bén như tên nhọn cuốn lấy hồn phách người khác, sự lạnh lẽo phủ khắp người: “Xem ra, sư huynh không thích luỡi của mình mà thích lựa chọn thứ hai đúng không?”
Lam Không uất hận đứng ngay tại chỗ, nhìn khuôn mặt không chút rung động của Thiên Sắc, biết nàng là người đã nói nhất định sẽ làm, y đắn đo một lúc cuối cùng đành phải cắn răng bằng lòng, vô cùng ấm ức.
“Được rồi, ta độ một ngàn năm tu vi cho thằng nhóc con này!”
Hết chương 34
Chương 35
Edit: Như Bình Beta: Vô Phương Trường Sinh yến được tổ chức vào đầu tháng năm, các tôn thần và tiên tôn đều tụ họp tại Côn Luân.
Thật ra, Trường Sinh Yến năm trăm năm tổ chức một lần này vốn lúc đầu được gọi là “Nguyên Sinh yến”. Nó cũng không phải do Nam Cực Trường Sinh đại đế sáng lập, yến tiệc này vốn bắt nguồn từ hơn mười vạn năm trước Phù Lê Nguyên Thủy Thiên Tôn khai đàn tại Ngọc Hư Cung để truyền pháp giảng đạo với chư thánh mười phương. Lúc ấy Tiên giới chưa trải rộng như ngày hôm nay, cho nên tác dụng truyền bá đạo pháp của “Nguyên Sinh yến” chẳng thể hình dung được. Những nhân vật lợi hại có thể làm mưa làm gió trong Tiên giới hiện nay đều là khách quý của Nguyên Sinh yến năm đó, họ ít nhiều được Phù Lê Nguyên Thủy Thiên Tôn chỉ dẫn đạo pháp mới có thể ngộ đạo. Sau đó, Phù Lê Nguyên Thủy Thiên Tôn nhập định vũ hóa(*), nên Nam Cực Trường Sinh đại đế – đệ tử thứ chính của Phù Lê Nguyên Thủy Thiên Tôn – tiếp nhận Ngọc Hư Cung và tiếp tục duy trì “Nguyên Sinh yến” để tiện cho các vị tiên gia đạo hữu trao đổi đạo pháp với nhau, dần dần nó trở thành thịnh yến lâu đời nhất trong thiên giới.
* Có nghĩa chết, mất. Vì Nam Cực Trường Sinh đại đế có đức độ và danh vọng cao trong tiên giới, nên các vị thần và tiên tôn đều không hẹn mà cùng đổi tên “Nguyên Sinh yến” thành “Trường Sinh yến”.
Thanh Huyền ít nhiều cũng có lòng