Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210873

Bình chọn: 7.00/10/1087 lượt.

hiếu kỳ với Trường Sinh yến, nhưng mà hắn cũng không hề nhìn ngang ngó dọc tỏ vẻ ngạc nhiên, ngược lại hắn luôn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, mọi việc đều giữ trong lòng, dù thấy chuyện lạ cũng không hề tỏ ra kinh ngạc.

Thứ nhất, hắn ở Đông Cực đã được một thời gian, cứ mở mắt là thấy một đống tán tiên, hiểu biết cũng mở rộng không ít, đám sư thúc sư bá rỗi việc của hắn kể ra cũng là những nhân vật tiếng tăm lừng lẫy. Cho nên, khi nghe nói có các đại nhân vật có thần chức, thiên tôn, tiên hữu, linh tinh gì đó xuất hiện ở Trường Sinh yến, hắn cũng không có cảm giác sùng bái hoặc thiện cảm gì đặc biệt. Nhìn từ xa, hắn cảm thấy các tôn thần, tiên tôn ngoại trừ có pháp tướng trang nghiêm thì không khác gì người thường.

Thứ hai, vừa lên Ngọc Hư Cung hắn gặp được Tử Tô ngang ngược vô lý, cũng ngậm ngùi vì trong tiên gia chỉ toàn một đám người đâm thọc hơn thua, bụng dạ khó lường, chỉ sợ thiên hạ không loạn. Hơn nữa, cái kẻ ngụy quân tử tỏ vẻ đạo mạo trang nghiêm – Chưởng giáo Thần Tiêu phái Phong Cẩm kia, càng khiến hắn nghĩ rằng cái gọi là tôn thần, tiên tôn dù đạo hạnh cao thâm đến đâu tính ra thì chả bằng một góc của sư phụ hắn.

Thứ ba, cũng là nguyên nhân quan trọng nhất, hắn cảm thấy sư phụ chính là sự cứu rỗi lớn nhất trong vận mệnh của mình, trong lòng hắn người như một vị thần. Một khi trong đáy lòng hắn đã xem người là tín ngưỡng, là khát khao tuyệt đối, thì mặc kệ có xuất hiện bao nhiêu nhân vật lợi hại đi nữa, hắn cũng chẳng xem ra gì.

Cho nên, lúc Lam Không kéo hắn ra một góc, nhiệt tình chỉ trỏ, nhỏ giọng giải thích cho hắn các vị tôn thần và tiên tôn đến dự thính có thân phận ra sao, lai lịch thế nào, chức vị gì trên thiên giới, thì ánh mắt Thanh Huyền vẫn dõi theo bóng áo đỏ thẫm của sư phụ không rời một khắc.

Vì ngày trước từng có chút quan hệ sâu xa với phái Thanh Vi trong đạo môn, nên hôm nay Nam Cực Trường Sinh đại đế phái Thiên Sắc đi tiếp đón các vị tiên hữu của phái Thanh Vi. Mà đứng đầu chúng tiên hữu của phái Thanh Vi là Thái Ất Cứu Khổ Thiên tôn, lúc trước là nhờ vị Thần tôn này giúp Thanh Huyền sửa đổi vận mệnh, chấm dứt số kiếp bi thảm, cho nên Thanh Huyền mới có cơ hội tiếp tục sống sót. Đương nhiên, hắn có ấn tượng khá tốt với môn phái này, nhưng mà càng làm hắn thấy lạ lùng là các vị tiên hữu trong phái Thanh Vi đối xử với Thiên Sắc hết sức ôn hòa, không hề có thần thái sợ hãi hay khinh bỉ như chúng đệ tử trong Thần Tiêu phái, vì thế bọn họ trông càng giống đồng môn thâm tình hơn.

Sau khi hỏi cái tên mỏ dài Lam Không, hắn mới biết nguyên nhân là do năm đó lúc Thiên Sắc vẫn còn yêu thân đang thành tâm tu đạo, Thái Ất Cứu Khổ Thiên tôn cảm động vì ý niệm thiện lương của nàng nên có ý thu nàng vào sư môn. Nhưng sau đó vì một vị tiên tôn khác vô tình lỡ lời, cho nên Nam Cực Trường Sinh đại đế mới nhanh chân hơn.

Mọi người đều biết, trong sư môn của Thái Ất Cửu Khổ Thiên Tôn dù có rất đông chân nhân, lực sĩ, kim cương thần vương, nhưng thực tế thì đệ tử chân truyền của ông chỉ có một mình Tam Đàn Hải Hội Đại Thần Na Tra. Giờ nghĩ lại, ngày xưa nếu Thiên Sắc bái nhập vào sư môn phái Thanh Vi, có lẽ đã có thể tránh khỏi quen biết Phong Cẩm, chắc chắn là chuyện may mắn.

Còn về phần vị tiên tôn vô tình lỡ lời khiến số mệnh Thiên Sắc trời long đất lở, nghe đồn là một vị tôn thần trong “Tứ phụ” nắm giữ thiên kinh địa vĩ (*), mặt trời, mặt trăng và tinh tú trên cao – Tử Vi đại đế ở Bắc Cực, vị tôn thần này thống lĩnh chư thần cai quản tinh tú, núi sông, có thể hô mưa gọi gió, sai khiến lôi thần điện mẫu, là một nhân vật chỉ dậm chân một cái là có thể khiến mặt trời lặn, ánh trăng mờ. Nhưng mà, vị đế quân đó quanh năm vẫn canh giữ tại Tử Vi Viên ở Bắc Cực, một lòng một dạ bảo vệ kinh luân (**) thiên địa, rất hiếm khi hỏi han sự đời, đến cả một kẻ bà tám thứ thiệt như Lam Không cũng chỉ nghe danh tiếng chứ chưa từng có cơ hội gặp gỡ.

* Thiên kinh địa vĩ: kinh độ trên trời và vĩ độ dưới đất. ** Kinh luân thiên địa: sách của trời đất Tuy là Thanh Huyền chủ động hỏi, nhưng lúc hắn lại không có hứng nghe. Trong đầu hắn lúc này chỉ nghĩ phải tìm cách nào làm nũng, giả vờ yếu đuối, mới có thể khiến sư phụ từ bỏ ý định để hắn lại tu hành ngộ đạo ở Ngọc Hư Cung.

Vốn đang lơ đãng quan sát, nhưng bất chợt hắn phát hiện, vị Ngọc Hoàng đại đế chí tôn – Hạo Thiên ngồi trên ghế chủ tọa Trường Sinh yến đang chăm chú nhìn mình. Tuy Hạo Thiên nở nụ cười rất ôn hòa, nhưng đôi mắt thâm sâu lại ẩn hiện ý cười như có như không rất lạ lùng, khiến Thanh Huyền bất giác cúi đầu xuống, một cảm giác là lạ đột ngột dâng lên trong lòng hắn.

Vốn rằng, Trường Sinh yến lần này là để giải quyết những mâu thuẫn tích lũy ngày này qua tháng khác giữa Cửu Trọng Ngục và Cửu Trọng Thiên, nhưng Bắc Âm Phong Đô đại đế lại từ chối tham dự, chỉ để cho con trai độc nhất của mình là U Minh Diêm quân Bạch Liêm đến tham gia, vì thế nhìn bề ngoài thì không khí ôn hòa thân thiết, nhưng bên trong lại ngầm giương cung bạt kiếm khó có thể tả. Sau khi chư vị tôn thần và tiên tôn an tọa, tất cả đều ngồi nghiêm trang không lên tiếng, chỉ chờ Ngọc