Polly po-cket
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211214

Bình chọn: 9.5.00/10/1121 lượt.

hản nhiên liếc nhìn, rồi tầm mắt lại quay về lẳng lặng nhìn Thanh Huyền: “Bây giờ ngươi mang thân thể người phàm, nếu có cơ hội lên Cửu Trọng Thiên, hấp thụ linh khí trời đất lại được chư thần chỉ dạy, việc tu hành ngộ đạo sẽ là bỏ một được mười, có lẽ chuyện có được vạn năm đạo hạnh mà chỉ tu hành trong ngàn năm cũng là chuyện dễ như trở bàn tay.” Quả thật Hạo Thiên không hề nói quá, nhưng đôi mắt lại ánh lên nét xúi giục và dụ dỗ khó hiểu: “Chuyện tốt như thế, người khác cầu còn không có được đâu.”

Thanh Huyền im lặng, quay đầu lại nhìn Thiên Sắc.

Khoảnh khắc đó, tất cả các vị tôn thần, tiên tôn đều phỏng đoán cái quay đầu liếc nhìn đó của Thanh Huyền là có ý gì.

Có lẽ là kẻ làm đồ đệ muốn trèo cành cao khác, nên lòng ngập tràn áy náy với sư phụ, đương nhiên cái ngoảnh đầu đó cũng có thể mang ý hỏi hưng phấn, một kiểu hoang mang thăm dò. Nhưng mà, càng nhiều người nghĩ rằng, bây giờ Thiên Sắc xem như có thể hãnh diện, dù sao tiểu nam sủng nàng nuôi này có dịp may gặp được cơ hội tốt thế này, về tình về lý, nàng xem như cũng được viên mãn.

Nhưng mà, ẩn ý trong cái liếc của Thanh Huyền lại chỉ có mình Thiên Sắc hiểu.

Nàng muốn ngăn cản, nhưng lại không có cách nào can ngăn, chỉ có thể bất đắc dĩ nghe giọng nói du dương gằn từng tiếng từng tiếng cất lên quyết định chưa bao giờ che giấu.

“Từ xưa đến nay lòng Thanh Huyền không ôm chí lớn, hôm nay được đế tôn nâng đỡ, vốn không nên từ chối, nhưng mà…” Hơi dừng lại một lát, hắn không hề cuống quýt căng thẳng như người bình thường, hắn dùng ngữ điệu thản nhiên giải thích, rõ ràng không phải nói với nàng nhưng dường như những lời ấy lại dành riêng cho nàng, giọng nói trầm thấp, thong thả dịu dàng như làn nước ấm áp chậm chạp chảy xuôi vào trái tim nàng: “Thanh Huyền tu tiên, chẳng qua là mong có được tiên thân được trường sinh bất tử, mới có thể đời đời kiếp kiếp ở bên cạnh người mình quý trọng nhất. Nếu lên Cửu Trọng Thiên không đạt được lợi ích gì nhiều với việc tu thành tiên thân, vậy xin đế tôn thứ lỗi Thanh Huyền chỉ có thể phụ ý tốt của người.”

Hết chương 35.

Chương 36

Edit: Như Bình Beta: Vô Phương Có lẽ là chưa từng có ai dám đề cập đến tình yêu cõi hồng trần phàm tục trước mặt Hạo Thiên, cũng có lẽ vì khiếp sợ trước dũng khí của tên tiểu tử người phàm trước mặt, không hề e dè mà thừa nhận mục đích tu tiên không thể tưởng tượng được của hắn. Tóm lại, toàn bộ yến hội lặng ngắt như tờ, các vị tôn thần, tiên tôn khắp tứ hải bát hoang đều lặng im, chẳng biết vì kinh ngạc sửng sờ hay là mất tiếng hết cả rồi.

Không thể không nói rằng, sự yên tĩnh này rất kỳ dị, tựa như sự bình yên trước cơn bão táp, và đằng sau sự bình yên đó là tai họa ngầm không thể lường được.

Một lúc rất lâu sau, xung quanh bắt đầu vang lên tiếng thì thầm, các vị tôn thần tiên tôn dường như đã hoàn hồn lại sau nỗi kinh ngạc tột cùng, họ châu đầu ghé tai, hết sức hứng thú nhìn chằm chằm Thanh Huyền. Có người tò mò muốn biết tiếp sau đó Thanh Huyền còn có thể nói những lời kinh thế hải tục nào nữa, có người lại chỉ thờ ơ sống chết mặc bây chăm chú nhìn Hạo Thiên, chờ Hạo Thiên phẫn nợ. Mục đích khác biệt, thần sắc cũng khác xa nhau.

Lúc mọi người nghĩ rằng Hạo Thiên sẽ giận không thể tả vỗ bàn đứng dậy, thế nhưng thái độ Hạo Thiên lại rất khác thường, không những không giận ngược lại chợt cất tiếng cười khiến Thiên Sắc đứng một bên rợn gai óc, thầm lo lắng cho Thanh Huyền.

Một lúc lâu sau, tiếng cười mới dừng lại, Hạo Thiên nhìn Thanh Huyền tỏ vẻ khen ngợi. Y bưng chiếc chén có họa tiết tường vân trên bàn lên, nhâm nhi một ngụm “Côn Luân tuyết nha”, thần sắc hơi lơ đãng, tựa như đang bàn bạc chuyện trong nhà, ngay cả ngữ khí cũng thản nhiên, hờ hững. Đôi con ngươi sáng tỏ khiến lòng người hoảng hốt: “Trong gần một vạn năm qua, lần đầu tiên bản đế tôn gặp một người thẳng thắn như ngươi, quả thật thú vị hơn những kẻ miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo ở đây nhiều.”

Không hiểu vì sao, Thanh Huyền cảm thấy chữ “thú vị” mà Hạo Thiên nói cực kỳ thiếu tôn trọng, giống như trong mắt Hạo Thiên hắn chỉ là một con kiến, một món đồ chơi. Thanh huyền lập tức nhíu mày, thái độ hắn dù vẫn chưa thay đổi nhưng suy nghĩ cũng đã đi rất xa.

Thanh Huyền không đáp. Hạo Thiên hơi nheo mắt, đôi môi mỏng khẽ nhếch, nở nụ cười hiền lành. Thái độ thoải mái ấm áp, tựa như núi Thái Sơn có sụp xuống ngay trước mắt cũng không thể làm suy suyễn nụ cười kia: “Trường Sinh quân thượng, ngài có nghe thấy chưa, mục đích thật của tiểu đồ tôn của ngài khi nóng lòng tu thành tiên thân kìa? Quả thật khó mà đoán được.”

Ngữ điệu của Hạo Thiên là lạ, thoáng như đang trêu ghẹo, không hề đứng đắn, thế nên Trường Sinh Đại đế cũng âm thầm nhíu mày. Nhưng Hạo Thiên vẫn không thèm quan tâm, cuồi cùng còn nghiêm túc nhìn Thanh Huyền như muốn đào gốc trốc rễ nguyên nhân: “Chẳng hay ngươi có thể cho bản đế tôn biết, người ngươi quý trọng rốt cuộc là thần thánh phương nào không?”

Câu hỏi vừa thốt ra, dường như tất cả mọi người đều thầm thấu hiểu, chỉ là không một ai nhiều chuyện đáp lời. Họ đang đợi, đợi câu trả lời nằm tron