XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210991

Bình chọn: 8.5.00/10/1099 lượt.

g dự kiến vang lên, họ chỉ muốn xem xem việc này cuối cùng sẽ kết thúc thế nào.

Trong khoảnh khắc đó, Thiên Sắc như bị sét đánh, đứng sững sờ tại chỗ, toàn cơ thể đến cả tận đầu ngón tay đều cứng ngắc như đá, đến máu huyết toàn thân cũng đông đặc lại. Dưới hàng mi dày thoáng lóe lên tia sáng nhàn nhạt. Nàng rũ mắt xuống rồi lại nâng lên.

“Thanh Huyền!” Nàng quát lớn… sự bình tĩnh hoàn toàn biến mất, cảm xúc bị nỗi hoảng sợ cùng cực chi phối. Cuối cùng nàng cất bước tiến lên phía trước, ngữ điệu mang theo sự khiển trách nhưng càng nhiều hơn là ý muốn bảo vệ, nàng cất cao giọng cảnh cáo: “Không được nói bậy ở đây.”

Khoảnh khắc đó, Thanh Huyền phát hiện Thiên Sắc đã mất đi vẻ bình tĩnh của mình, cũng phát hiện ánh mắt Hạo Thiên dù đang cười nhưng ánh nhìn đó lại không hề có ý tốt. Nơi tầm mắt Hạo Thiên dừng lại chính là chỗ U Minh Diêm quân Bạch Liêm đang ngồi.

Trong tích tắc, Thanh Huyền đã hiểu ra mọi chuyện, nhưng hắn không hề tỏ ra bối rối, lẳng lặng nhếch môi cười lạnh: “Đế tôn, Thanh Huyền không thể làm trái mệnh lệnh của sư phụ.” Hắn phối hợp với lời quát của Thiên Sắc, bề ngoài trông như hắn vì lệnh của bề trên mà từ chối trả lời, nhưng trong lòng hắn lại sáng rõ như gương. Hắn chờ… chờ Hạo Thiên cố truy cứu tận gốc, bám mãi không buông, lúc đó sẽ rơi vào cái bẫy hắn đã giăng sẵn ra.

“Thiên Sắc, ngươi thu được một đệ tử thẳng thắn, thành tâm không giấu diếm bất cứ thứ gì thật là hiếm có, cần gì phải dùng mệnh lệnh bề trên mà làm khó, bóp chết sự thẳng thắn của nó?” Hạo Thiên thật không tài nào ngờ được thằng nhóc trông như ngây thơ nhiệt huyết thế này ấy vậy mà lại tìm được cách lợi dụng cơ hội đối phó y. Quả nhiên, Hạo Thiên đã mắc mưu, hơi ngừng cười, bày ra nét mặt nghiêm trang khiển trách, giọng nói hiền hậu không giận mà uy nghiêm: “Cho dù nói bậy cũng không sao, bản đế tôn thật tò mò, người trẻ tuổi thẳng thắn như thế, chẳng biết nó có thể nói những lời bậy bạ khác người thế nào?”

Cuối cùng, Hạo Thiên dùng nét mặt ôn hòa nhìn Thanh Huyền, không có ý tốt mà dẫn dắt từng bước: “Ngươi không cần quan tâm sự khiển trách của sư phụ, ngươi muốn nói gì thì cứ can đảm nói thật hết đi.”

Thanh Huyền gục đầu xuống, khiến người ta chỉ trông thấy thái độ giả dối rằng hắn đang ngượng ngùng khôn tả, mà không để bất cứ kẻ nào trông thấy biểu cảm thật của hắn lúc này, giọng nói trầm ổn không thể tìm ra manh mối. Hắn cố kiềm chế không để lộ cảm xúc của bản thân, hắn giấu thật kỹ mục đích của mình, khiến cho mọi người nghĩ rằng tâm tư của hắn dần phát triển theo tình huống câu chuyện xảy ra.

“Người đệ tử quý mến chính là sư phụ!”

Hắn vừa dứt lời, cả sảnh đường đều ồ hết lên!

Thoáng nhìn Thanh Huyền đang đứng cách mình mấy bước, nghe từng lời hắn thẳng thắn, chân thành bày tỏ nỗi lòng trước mặt bao người. Đồng tử Thiên Sắc co rụt lại, toàn thân chấn động, trái tim đang căng thẳng dần dần rung lên mạnh mẽ. Giờ phút này, ngực nàng phập phồng liên tục, dường như nàng đang cố gắng tiếp nhận sức chấn động của sự thật diễn ra trước mắt, không khí tràn vào căng cứng lồng ngực, làm nàng khó có thể hít thở bình thường.

Hạo Thiên liếc nhìn Bạch Liêm sắc mặt rất khó coi đang ngồi một bên nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng, Hạo Thiên biết y giờ khắc này không thể không nhẫn nhịn, nhưng Hạo Thiên lại cố tỏ ra vẻ nghi ngờ, tiếp tục lặp lại một lần nữa thật chậm rãi, tựa như muốn Thanh Huyền xác nhận chắc chắn, Hạo Thiên nhấn mạnh từng chữ từng chữ một: “Ngươi yêu mến sư phụ ngươi thật sao?”

“Đúng vậy.” Thanh Huyền không hề ngẩng đầu, ngữ điệu bình tĩnh thẳng thắn đáp.

Dường như rốt cuộc đã tìm được đáp án mình vừa lòng, Hạo Thiên khẽ mím môi, vẻ trêu tức và chọc ghẹo bỗng biến mất sạch sẽ, Hạo Thiên nở nụ cười lạ lùng khó hiểu: “Nhưng mà, ngươi và nàng ta là thầy trò, không chỉ là thân phận khác biệt mà bối phận cách nhau rất xa…”

Không đợi Hạo Thiên dứt lời, Thanh Huyền đã ngẩng đầu, cắt ngang lời Hạo Thiên. Hắn nở một nụ cười rạng rỡ, trong nét cười thoáng qua sự sắc bén còn kỳ dị hơn cả nụ cười của Hạo Thiên.

“Những lời của đế tôn thật nhầm lẫn rồi, nắm tay đến lúc bạc đầu, chẳng phải chỉ cần đôi bên tâm đầu ý hợp là được hay sao? Đệ tử vốn tưởng rằng, chỉ có người phàm tầm thường hay ngụy biện lệch lạc mới quan tâm tới cái gọi là khác biệt thân phận, vai vế, tôn ti sang hèn, nhưng thật không ngờ…” Hắn cố tình dừng một lát, như đã trông thấy con mồi của mình rơi vào cạm bẫy khó có thể thoát ra, cuối cùng Thanh Huyền cũng xoay chuyển tình thế, giành thế thượng phong: “Các vị tôn thần, tiên tôn tiêu dao tự tại, luôn thuận theo tự nhiên, thật không ngờ các ngài lại để ý đến lề lối cổ hũ này sao?”

Không thể không nói rằng, lời phản bác này của Thanh Huyền vô cùng tuyệt diệu.

Nếu Hạo Thiên tiếp tục lằng nhằng tranh cãi vấn đề thân phận tôn tin, chẳng nghi ngờ gì Hạo Thiên sẽ biến mình trở nên tầm thường, sẽ ngang hàng với đám người phàm hay ngụy biện lệch lạc kia. Với một người có thân phận cao quý như Hạo Thiên mà nói quả thật không thích hợp tiếp tục vấn đề này. Như thế, Ngọc đế chí tôn bị người ta chèn ép, lùi không đ