Duck hunt
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210973

Bình chọn: 8.00/10/1097 lượt.

đến cả đế tôn cũng quan tâm chuyện này, vậy hôm nay, dù thế nào đi nữa Thanh Huyền cũng phải nói rõ tất cả mọi chuyện trước mặt chư vị tôn thần, tiên tôn!”

Dứt lời, hắn không cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội phản ứng, hắn hít sâu một hơi, gằn từng tiếng, không chút do dự, giọng nói vang vang lanh lảng tựa như tiếng vàng rơi ngọc vỡ.

“Đúng vậy, đệ tử yêu quý sư phụ đã lâu, hận không thể cùng sư phụ kết mộng uyên ương, nắm tay trọn kiếp. Nhưng, đây chẳng qua chỉ là ước vọng của riêng đệ tử mà thôi. Trên Yên Sơn, sư phụ vẫn luôn tuân thủ nghiêm ngặt nghĩa thầy trò, giữ mình trong sạch, trong sáng ngay thẳng, không hề có một lời nói cử chỉ nào lệch lạc, trong lòng người chỉ có thiện tâm muốn độ người ngộ đạo. Nhưng thật không ngờ lại gặp phải một số kẻ bụng dạ khó lường bôi nhọ người bằng những lời lẽ không thể chấp nhận được!”

Sở dĩ ngay từ đầu Thanh Huyền đã liều lĩnh đứng ra, cố ý tập trung tất cả ánh mắt của mọi người vào mình, không phải vì muốn khoe mẽ, mà hắn muốn mượn cơ hội này, nương nhờ quyền uy của Hạo Thiên thực hiện việc từ xưa tới nay hắn vẫn muốn làm cho sư phụ!

Khoảnh khắc đó, Thiên Sắc mới hoảng hốt nhận ra, từng câu từng chữ, từng hành động của Thanh Huyền đều không phải kích động nhất thời. Trong hoàn cảnh trang trọng thế này hắn lại có gan đấu trí đấu mưu với người đứng đầu Cửu Trọng Thiên. Vừa thận trọng vừa không hề sợ hãi chậm rãi bày tỏ lời bản thân muốn nói, tất cả đều là vì muốn rửa sạch oan ức, trả lại trong sạch cho nàng!

Quả thật, không thể có dịp nào dùng sự ngay thẳng và thản nhiên để chứng minh sự trong sạch của nàng tốt hơn ngày hôm nay.

Thanh Huyền nói như vậy là muốn vạch trần rõ, tất cả mọi chuyện đều là lời đồn, mặc dù không phải là lời đôn vô căn cứ, nhưng tình cảm đó chỉ là lòng yêu quý của riêng hắn, tuyệt đối không liên quan gì đến Thiên Sắc.

Quả thật, hắn đang bảo vệ nàng!

Phút giây ấy, Thiên Sắc bỗng cảm thấy miệng vết thương bị người phản bội hằn sâu trong trái tim mình, vốn tưởng rằng nó sâu đến mức có thể thấu đến tận xương, nhưng lúc này đây bỗng nhiên có một thứ gì đó ấm áp, mềm mại bao bọc lại, đến cả nỗi đau khắc cốt ghi tâm cũng dần dần biến thành nỗi rung động dịu êm.

Nhưng mà, ở phía Phong Cẩm, những lời này chẳng khác gì một cái bạt tai vang dội tát vào mặt y, khiến khuôn mặt xưa nay vẫn luôn lạnh nhạt giờ đây lúc xanh lúc trắng, thật lâu sau vẫn không thể hồi phục như cũ!

“Thật không?” Hạo Thiên cất tiếng, dường như đã hiểu ra ý đồ của Thanh Huyền. Vốn rằng Hạo Thiên định biến Thanh Huyền thành con dao của mình, nhưng bây giờ ngược lại bị thằng nhóc đó lợi dụng một phen, thì làm sao y cam lòng cho được?” Nếu thật sự giữ mình trong sạch, tuân thủ nghiêm ngặt nghĩa thầy trò, vậy tại sao bản đế tôn vừa đến Ngọc Hư Cung đã nghe thấy lời ra tiếng vào rằng ngươi và sư phụ ngươi ngang nhiên ở cùng một phòng chứ?”

“Cái đó thì có gì lạ lùng?” Thanh Huyền sớm biết Hạo Thiên chắc chắn sẽ tung chiêu này, hắn không thẹn với lòng bình tĩnh đáp, liếc thấy Phong Cẩm đang im lặng áp chế cảm xúc, hắn không định buông tha y dễ dàng như vậy. Thanh Huyền cười lạnh, gọn gàng tung dây, kéo luôn cái kẻ bạc bẽo phụ lòng giỏi ra vẻ đạo mạo trang nghiêm kia xuống nước: “Sư phụ vì thương xót đệ tử chỉ là người phàm, sợ đệ tử bị người ta bắt nạt, mới bất đắc dĩ dùng hạ sách này, chẳng qua là trân trọng tính mạng của đệ tử thôi. Nhưng mà, có kẻ lại tự nhận mình là kẻ chí sĩ chính nghĩa, kẻ đó vừa nói xấu bôi nhọ danh dự sư phụ, vừa xuống tay tàn nhẫn muốn đẩy đệ tử vào chỗ chết.”

Thanh Huyền vừa dứt, Phong Cẩm đã thầm thấy không ổn. Y biết những lời Thanh Huyền vừa nói là nhắm vào đệ tử Tử Tô của mình!

Phong Cẩm quả thật không ngờ thằng nhóc Thanh Huyền này lại lợi hại đến vậy, cứ âm thầm lặng lẽ mà kéo hắn xuống giữa vũng nước đục này.

Hạo Thiên cũng không biết khúc mắt giữa Tử Tô và Thanh Huyền, vì vướng phải tình cảnh thấy mọi người xung quanh đều tỏ vẻ tò mò ngạc nhiên, Hạo Thiên cũng không thể không lên tiếng chiếu lệ: “Thật có chuyện này sao?”

“Xem ra đế tôn chỉ biết một mà không biết hai, nếu người đã có hứng nghe chuyện, vậy xin người cứ hỏi Chưởng giáo sư bá của đệ tử.” Thanh Huyền mềm nắn rắn buông, lập tức chộp lấy cơ hội mở rộng chiến trường, phân tán tất cả những ánh mắt vốn đang tập trung vào mình và Thiên Sắc sang người khác: “Đồ đệ yêu quý của người không hề niệm tình đồng môn, hùng hổ dọa nạt người khác, suýt chút nữa đã phế luôn tay phải của đệ tử.”

Mục tiêu của hắn, đương nhiên là cái gã Phong Cẩm vừa nhìn là đã thấy ngứa mắt từ lâu.

“Phong Cẩm!” Hạo Thiên thấy sự chú ý của mọi người bị tên nhóc người phàm này lặng lẽ dời đi, bèn đánh mắt ra hiệu cho Phong Cẩm, Hạo Thiên giả vờ giả vịt trầm giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Ánh mắt Phong Cẩm hơi ảm đạm, y dùng khóe mắt liếc Thanh Huyền rồi cung kính đứng dậy chắp tay, cất tiếng ôn hòa bình tĩnh như xưa nay, không hề có chút dấu vết nào của sự đối địch: “Trong lục giới vốn có rất nhiều lời đồn, đám tiểu bối tu hành còn nông cạn, khó tránh khỏi hấp tấp nóng nảy, quả thật đã phạm sai lầm.” Phong Cẩm lấp liế