ẽ răn dạy và phạt đứa con gái không chịu tiến bộ kia, đòi lại công bằng cho vị tiểu đạo trưởng này!”
“Không cần ngài đòi lại công bằng cho ta.” Thanh Huyền cũng bất chấp thể diện của Hậu Thổ Hoàng nương nương, chỉ giữ cảm xúc, giọng lanh lảnh nhấn rõ từng chữ, khuôn mặt trầm lặng bình thản nhưng ánh mắt vẫn sâu xa: “Tử Tô sư muội ra tay tàn nhẫn, suýt nữa làm tàn phế bàn tay của ta, ta cũng tát muội ấy một bạt tai, xem như hòa nhau. Có điều, muội ấy quá mức hạ lưu buông lời nhục mạ sư phụ ta, vậy có nên nhận lỗi trước mặt sư phụ ta? Chẳng lẽ, chỉ cần lấy cớ ‘diện bích’ để tránh mặt thì bản thân có thể yên tâm thoải mái trốn đi sao! ?”
“Thanh Huyền —” Thiên Sắc biết hắn nghĩ gì, nhưng không muốn hắn vì mình mà đắc tội với các tiên tôn. Vội vàng thấp giọng gọi thẳng tên hắn, muốn khuyên hắn bỏ qua đừng tiếp tục khơi chuyện này lên nữa.
Thật ra, nàng cũng không để ý có đắc tội với ai hay không, vì dù sao cũng đã phi thăng đắc đạo, không bận lòng những mối quan hệ nhỏ nhặt này. Nhưng Thanh Huyền thì khác, sau này nếu có thành tựu, sớm muộn gì cũng phải quan hệ với đám thần tiên này, đến lúc đó khó tránh khỏi bọn họ sẽ gây khó dễ!
Nhưng chính vì tiếng gọi này càng khiến Thanh Huyền quyết tâm đến nghiêng trời lệch đất.
“Sư phụ, con biết người sẽ nói cây ngay không sợ chết đứng.” Hắn lập tức ngắt lời Thiên Sắc, xoay người đối diện với nàng, cố ý bẻ cong ý nàng, căm giận bất bình ngầm oán trách những kẻ từng buông lời thị phi: “Có điều, người đương nhiên chẳng cần bận tâm, thẳng thắn bộc trực. Nhưng người ta lại cho rằng người cam chịu vì đuối lý, một đồn mười mười truyền trăm, miệng người xói vàng, ba người thành hổ, những lời khó nghe lại càng trở nên khó nghe hơn!”
Khoảnh khắc đó, Thiên Sắc ngẩng đầu nhìn khuôn mặt Thanh Huyền, chỉ thấy lọn tóc đen tao nhã rũ xuống bên mặt hắn, thân hình cao ngất tản ra khí chất trầm tĩnh và bình ổn, giống như tự nhiên hợp nhất cùng đất trời. Trên người hắn ẩn chứa sức mạnh vững chắc mà thong dong, giống như một thanh kiếm lạnh lùng tỏa ra ánh sáng dịu dàng, thu hết sức mạnh vào bên trong rồi đột nhiên lan tỏa.
Đúng là nàng chưa bao giờ phát hiện, thì ra cậu bé con bạc mệnh yếu ớt năm nào đã bất chợt trở thành một chàng thanh niên cao lớn, mạnh mẽ.
Hắn không có tu vi thâm hậu, cũng không có sức mạnh to lớn, nhưng vì sao nàng lại cảm thấy hắn như khai thiên lập địa, như chống đỡ nhật nguyệt?
Chuyện đã tới mức này, Phong Cẩm tự biết không còn cách nào khác, đành phái người dẫn Tử Tô đến.
Đến trước mặt Thiên Sắc, Tử Tô chỉ im lặng cúi đầu. Lúc thấy Hậu Thổ Hoàng nương nương đã ấm ức đến muốn khóc.
Hậu Thổ Hoàng nương nương chưa bao giờ thấy bộ dạng ấm ức đến mức này của con gái, lúc này rất đau lòng, vô thức hạ giọng nhẹ nhàng hỏi: “Hài nhi, con có từng nhục mạ sư phụ của tiểu đạo trưởng Thanh Huyền trước mặt hắn không?”
Tử Tô vẫn im lặng nhưng nước mắt đã lăn xuống, lại còn dùng ống tay áo lau mạnh nước mắt, lau đến lúc mu bàn tay bị gió lạnh quét qua cũng làm cho đau đớn.
Nhìn thấy bộ dạng không chịu tiếp nhận, chẳng chút tiến bộ như vậy, Hậu Thổ Hoàng nương nương cũng không tiện chất vấn, chỉ có thể khuyên nhủ an ủi: “Hài nhi, biết sai có thể sửa, ở đây rất thân thiện, nếu con thực sự có hành vi không hợp lễ nghĩa thì nhận lỗi trước mặt sư phụ hắn đi.”
Tử Tô vẫn không ngẩng đầu càng không hé răng, chỉ đứng ở đó, càng gào khóc lớn hơn, ra vẻ bản thân mình vô cùng ấm ức và tổn thương.
Biết Tử Tô giở trò gây chuyện, không thể nào theo ý Thanh Huyền nhận lỗi với Thiên Sắc, Phong Cẩm đành phải bước lên.
“Cũng do Phong Cẩm ta không biết dạy dỗ đồ đệ, muốn nhận lỗi cũng nên để ta nhận trước.”
Nét mặt hắn bình thản và xa cách, thờ ơ xoay người lại đối diện Thiên Sắc, nhưng không nhìn nàng, chỉ chắp tay ra vẻ nhận lỗi cho có lệ.
“Chưởng giáo sư bá, muốn nhận lỗi cũng phải có thành ý.” Giống như đọc được hết suy nghĩ của Phong Cẩm, Thanh Huyền cố ý nói thật chậm, thật nhẹ, vừa cười lạnh lùng vừa khiêu khích, ra oai phủ đầu: “Làm cho có lệ như vậy khác nào xem sư phụ ta là người dễ bắt nạt sao?”
Trong tiếng cười thâm trầm và khiêu khích của Thanh Huyền, ánh mắt Phong Cẩm tối lại.
Y không phải là người ngu ngốc, sao lúc này không nghe ra ý của Thanh Huyền, nhưng hôm nay vẻ mặt y rất ảm đạm không nhìn manh mối gì.
Thằng nhóc Thanh Huyền này rõ ràng lúc nào cũng nhằm vào hắn!
Thấy Phong Cẩm còn giả bộ hồ đồ, đáy mắt Thanh Huyền càng lạnh lùng hơn. Đôi bạc môi nhếch lên, ánh mắt sắc bén hút lòng người, thân ảnh càng nhìn càng cao lớn, mang theo sự tồn tại bức người: “Sư phụ ta giữ mình trong sạch, lại vô duyên vô cớ bị đồ đệ yêu dấu của ngài gọi là ‘mụ yêu nữ’, bôi nhọ sự trong sạch. Việc này liên quan đến danh tiết của người con gái, chẳng lẽ không đáng để ngài quỳ xuống nhận tội sao!”
Thằng nhóc người phàm Thanh Huyền này lại công nhiên muốn chưởng giáo Thần Tiêu phái quỳ xuống nhận tội?!
Mọi người đều kinh ngạc ồ lên!
Phong Cẩm cứng họng, tâm can chấn động, xoay qua nhìn Thanh Huyền chằm chằm, đầu óc giống như bùng nổ!
Thì ra muốn y quỳ xuống nhận lỗi với Thiên Sắc