ỉ cười lạnh lùng liếc nhìn xung quanh. Thong thả bẻ mấy đầu ngón tay, mắt rũ xuống, nét mặt như cười như không: “Xem ra, đế tôn thật sự muốn thương nghị với ta chuyện liên quan đến đại sự của tiên giới. Hơn phân nửa thần tiên Cửu Trọng Thiên đã đến đây, quả là phô trương, hay nghĩ là Cửu Trọng Ngục của ta không thể sánh bằng?” Dừng một chút, y ngẩng đầu nhìn Trường Sinh đại đế vẫn đang khó xử, ánh mắt sáng ngời, tựa như thực sự cảm nhận được tình huống bất tiện của sư phụ mình: “Chẳng qua, hôm nay sư tôn Trường Sinh đại đế Thần Tiêu phái ta kế thừa di ngôn của thiên tôn sáng lập ra môn phái, tuyên giảng đạo pháp Trường Sinh yến, Bạch Liêm ta thân là đệ tử Thần Tiêu phái, sao có thể nào lớn tiếng lấn quyền gia chủ?”
Trường Sinh đại đế nhìn Bạch Liêm, bất đắc dĩ lắc đầu, ý bảo y đừng đối đầu trực diện với Hạo Thiên nữa, nhưng Bạch Liêm vẫn kiêu ngạo ngẩng cao đầu, quyết không thỏa hiệp.
Hạo Thiên tự ngẫm trong chớp nhoáng mới mở miệng hỏi: “Vậy ý của ngươi là —”
“Cái gọi là đại sự có thể tạm thời để sau?” Bạch Liêm khẽ híp mắt, nói rất đơn giản rõ ràng, chỉ ngón tay, lời nói ngầm ẩn ý. Dừng một chút, y không chờ Hạo Thiên trả lời, khẽ cong môi cố ý chế giễu, đôi mắt lạnh lùng: “Dù sao cũng cách trở hai ba ngàn năm rồi, chẳng cần gấp gáp trong giây lát như vậy, không phải sao?!”
Hạo Thiên lạnh lùng nghiêm mặt, khẽ xoay người, đôi con ngươi đen thẳm như đóng băng, nhưng chỉ khẽ lướt qua. Y chống cằm, nhìn Phong Cẩm với ánh mắt ấy, một màn này không ai hay biết nhưng lại lọt vào mắt Thanh Huyền.
Bạch Liêm nhìn Thanh Huyền đứng phía sau Thiên Sắc, thấy nàng cúi đầu, nét mặt nghiêm nghị giống như trong lòng đang suy nghĩ rất phức tạp, đôi lông mày nhíu chặt. Dù hơi khó chịu nhưng y vẫn lên tiếng, ý định sẽ giải vây cho Thanh Huyền.
“Về phần thằng nhóc này, dù năm đó nó có liên quan mật thiết với Cửu Trọng Ngục và Cửu Trọng Thiên. Nhưng nay nó dù sao cũng là đồ đệ của tiểu sư muội ta, mọi chuyện cũng nên xóa bỏ rồi.” Y chỉ vào Thanh Huyền rồi quay đầu nhìn Hạo Thiên: “Xin đế tôn đừng làm khó cho một đứa trẻ!”
Những lời giải vây này cũng mang lại cho người khác cảm giác thỏa hiệp, nhưng vào tai Thanh Huyền thì tất cả không phải như vậy.
“Tiểu sư bá lo nghĩ nhiều rồi, sao đế tôn có thể làm khó con?” Không phải không nhận ra ý tốt của Bạch Liêm, nhưng bản thân cảm thấy sẽ đạt được mục đích, sao có thể bỏ qua? Thanh Huyền nhướng mày cười, vẻ mặt bình tĩnh không tương xứng với tuổi tác và tu vi lại hiện ra, những lời này đã cất giấu trong lòng từ lâu, giờ chỉ chờ đợi cơ hội thốt lên: “Bây giờ, Thanh Huyền đang chờ đế tôn công chính liêm minh chủ trì công đạo!”
“Chủ trì công đạo?” Hạo Thiên không ngờ Thanh Huyền sẽ nói như thế, phản ứng đầu tiên là hỏi ngược lại: “Ngươi chờ bản đế tôn chủ trì công đạo gì?”
Thanh Huyền nhíu mày, bàn tay phải chưa giơ lên quá đầu, sắc mặt và biểu tình của Hạo Thiên tan biến trong mắt hắn, môi nở nụ cười mỉa: “Đế tôn thật đãng trí quá, chẳng lẽ lại muốn Thanh Huyền than thở khóc lóc những gì bản thân mình phải chịu ấm ức sao?”
Lời vừa thốt ra, tất cả mọi người đều hiểu.
Đương nhiên là thằng nhóc người phàm này không dễ dàng bỏ qua cho người khác, nhưng dù sao Phong Cẩm cũng không thể trừng phạt đệ tử của mình trước mặt mọi người!
Không cảnh giác liền rớt ngay vào bẫy, thằng nhóc này, Hạo Thiên thực sự cảm thấy lúng túng khó xử.
Nói thế nào, Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa nương nương cũng là mẫu nghi của mặt đất, là “Tứ phụ” trong các nữ thần bảo vệ đất đai sông núi, xưa nay rất có tiếng tăm. Tử Tô chính là con gái duy nhất của bà ta, mặc dù nay chưa mấy tiến bộ nhưng sớm muộn gì cũng có ngày tiếp nhận địa vị này. Tình cảnh này, nếu thật sự muốn chủ trì công đạo sẽ không tránh khỏi cảnh Tử Tô bị trách phạt hoặc răn dạy trước mặt mọi người, mà làm như vậy khác nào hạ thấp thể diện của Hậu Thổ Hoàng nương nương?
Nhưng nếu ngó lơ việc này, đương nhiên thằng nhóc Thanh Huyền sẽ không từ bỏ ý đồ, gây náo loạn trước mặt mọi người, đẩy y vào tình cảnh khó xử, không tránh khỏi cái tiếng vì việc riêng mà bao che khuyết điểm, bẻ cong công lý.
Nên làm thế nào cho phải?
Thật sự rất khó!
Mọi người im lặng chờ Hạo Thiên đưa ra công đạo, cuối cùng Hậu Thổ Hoàng nương nương cũng đứng ngồi không yên, lập tức đứng dậy, sắc mặt xanh mét, khó coi hệt như bị người khác giáng cho một đấm: “Phong chưởng giáo!” Bà ta nhìn về phía Phong Cẩm, giờ phút này vẻ mặt không phải quá mức nghiêm nghị, nhưng giọng nói lạnh đến thấu xương: “Con bé đâu?”
Phong Cẩm cũng không đáp lại chỉ nhìn về phía Hạo Thiên: “Đế tôn —”
Lời này giống như đang chờ chỉ thị của Hạo Thiên.
“Hôm nay không cần đế tôn chủ trì công đạo, tất cả đều do ta dạy dỗ con gái không nghiêm!” Hậu Thổ Hoàng nương nương biết nếu lúc này muốn thật sự giữ lại thể diện thì phải vì việc nước quên tình nhà, tự tay phạt Tử Tô mới có thể phục chúng. Đành phải hơi cao giọng, đôi lông mày chưa bao giờ nhíu khẽ nhăn lại, cả người đầy quyết đoán. Bà ta liếc Thanh Huyền, sự nghiêm nghị không chỉ hiện trên khuôn mặt mà còn khắc vào thân thể: “Ta s