Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210925

Bình chọn: 8.5.00/10/1092 lượt.

ược tiến không xong, rơi vào tình thế khó xử. Không thể không nén đau thương, bỏ qua con đường kỳ diệu có thể kích phát vô số biến cố mà đành tìm lối khác.

Hạo Thiên khẽ hừ lạnh lùng, lần đầu tiên nghiêm nghiêm túc quan sát Thanh Huyền một lượt. Y bỗng cảm thấy tên nhóc người phàm trước mặt, ấy thế mà có thể phản đòn trong âm thầm lặng lẽ, chỉ tích tắc mà đã chiếm bằng sạch thế thượng phong của mình. Dường như hắn còn khó đối phó hơn cả U Minh Diêm quân Bạch Liêm.

“Nhưng, dù bản đế tôn có tư tưởng tiến bộ thế nào, cũng không thể xem như không thấy việc xúc phạm thiên quy.” Khẽ nhíu mày, Hạo Thiên bày ra nét mặt nghiêm trang, rốt cuộc cũng trưng ra được tư thế của người thống lĩnh Cửu Trọng Thiên: “Trước đây bản đế tôn đã từng nghe kể rằng, hai thầy trò các ngươi lánh ở Yên Sơn, quan hệ không tầm thường. Bây giờ, ngươi không những không biết sợ mà còn dám to gan càn rỡ trước mặt bản đế quân thế ư?”

Khi nói câu cuối cùng, Hạo Thiên cất cao giọng, muốn dùng vẻ hờ hững để che giấu cảm xúc thật của mình. Tuy có hơi mất tự nhiên nhưng mà những tia sáng lấp lóe sâu trong con ngươi đen thẳm đã toát ra sự uy nghiêm khiến người ta không dám đến gần.

Dường như cuối cùng đã thấy Hạo Thiên hơi tức giận, những lời thì thầm cực nhỏ của mọi người lập tức ngừng lại. Bầu không khí xung quanh tức thì đông cứng giống như kết thành thể rắn, ngoại trừ tiếng gió lướt qua khẽ khàng như có như không thì không còn một âm thanh dư thừa nào khác.

Những sợi tơ lòng run lên, Thiên Sắc không có cách nào áp chế được cảm xúc của mình. Đôi tay siết chặt lại thành đấm, đôi môi vì kinh hoàng mà trắng bệch ra, nàng không thể khống chế cơ thể hơi run rẩy. “Tiểu đồ không biết cách cư xử, tính cách thẳng thắn, đơn thuần. Nếu có gì đắc tội, xin đế quân đừng so đo với nó!” Chưa bao giờ cúi đầu trước bất kỳ ai, nhưng giờ phút này Thiên Sắc biết rõ, không thể để tình thế không khống chế được tiếp tục diễn ra. Lần đầu tiên chịu nhục, quỳ xuống trước mặt Hạo Thiên, Thiên Sắc nét mặt buồn bã thấp giọng cầu xin thứ tội.

Mặc kệ Hạo Thế muốn mượn nàng chọc giận Bạch Liêm cũng được, hay là cố tình làm khó nàng cũng vậy, những chuyện này không nên kéo Thanh Huyền vào. Việc tu hành ngộ đạo, nàng có thể không màng đến, nhưng Thanh Huyền vẫn chưa tu thành tiên thân, nếu Hạo Thiên cố tình kiếm chuyện cản trở con đường tu tiên của Thanh Huyền, vậy phải làm thế nào mới được đây?

Nàng không thể lại trơ mắt nhìn hắn sa vào vận mệnh đời đời kiếp kiếp chết yểu, gánh chịu tất cả lăng nhục và đày dọa của người đời!

“Thiên Sắc, sau tám nghìn năm kể từ khi ngươi phi thăng, hôm nay là lần đầu tiên ngươi quỳ gối xin tội với bản đế tôn trước mặt tất cả mọi người. Tuy nhiên ngươi không vì bản thân mà lại vì người khác, đủ thấy rằng ngươi quả thật rất trân trọng tiểu đồ đệ này.” Từ trên cao nhìn xuống chứng kiến nữ tử dùng yêu thân đắc đạo phi thăng lần đầu tiên quỳ gối cúi đầu trước mặt mình, Hạo Thiên lành lạnh cười, nhưng lại không hề thấy hài lòng thỏa mãn.

Nữ tử này quả thật là kẻ có tài năng hiếm thấy, nhưng tính tình quá bướng bỉnh, quá cương trực, không xem ai ra gì, không chịu cúi đầu khuất phục. Hạo Thiên vốn muốn trọng dụng nàng nhưng trong lòng vẫn luôn kiêng dè, chỉ hy vọng có thể thừa cơ lúc nàng suy sụp, dần dần mài giũa góc cạnh của nàng, khiến nàng trở thành một viên minh châu tròn trịa sáng chói.

Đáng tiếc, đã qua ba ngàn năm, nàng thủy chung vẫn là một cục đá lỳ lợm góc cạnh rõ ràng, không thể mài, chẳng thể giũa, cũng không thể trở thành một viên minh châu như y mong muốn!

Thấy Thiên Sắc quỳ xuống xin tội cho mình, Thanh Huyền nheo mắt. Hắn tiến lên trước một bước, vòng tay ôm lấy Thiên Sắc, nửa lôi nửa ôm kéo nàng lên khỏi mặt đất, hành động đó lập tức khiến màn xin tội vừa rồi càng mang thêm mờ ám trong mắt người khác.

“Đế tôn cho rằng, đệ tử và sư phụ ở trên Yên Sơn tu hành cầu đạo là mối quan hệ không tầm thường ra sao?” Kéo Thiên Sắc lên khỏi mặt đất, rồi lại kéo nàng ra sau lưng, bảo vệ nàng. Thanh Huyền không hề sợ hãi nhìn thẳng Hạo Thiên, nét mặt lạnh nhạt mà ung dung, cất tiếng hỏi lại Hạo Thiên một câu tưởng như tầm thường mà cực kỳ sắc bén.

“Thanh Huyền, đừng nói nữa!”

Thiên Sắc quả rất lo lắng, trong thời gian ngắn không biết nên làm sao cho phải, chỉ có thể hơi ngẩng đầu nhìn bóng dáng chàng trai đã cao hơn nàng không ít, đôi mắt thoáng chút mơ màng.

Xưa nay đều là nàng bảo vệ hắn tựa như gà mẹ bảo vệ gà con, chẳng biết tự lúc nào, hắn lại bắt đầu có tư thế của một người bảo vệ, che chở nàng sau tấm lưng vững chải của mình?

“Sư phụ, người đi thẳng, ngồi ngay vì sao lại không nói?” Xoay người, đôi môi mỏng của Thanh Huyền khẽ nhếch, nhìn Thiên Sắc bằng ánh mắt mỉm cười, hắn hơi nheo mắt tựa như đang suy ngẫm điều gì đó. Khoảnh khắc đó hắn không hề hoang mang, ánh mắt đó nồng nàn như lửa bỏng, dường như nét đăm chiêu đó đang thiêu đốt từng tấc từng tấc cơ thể nàng. Một lúc lâu sau, hắn mới xoay người sang hướng khác, lẳng lặng quét ánh mắt khắp xung quanh một lượt, trong đôi con ngươi đen u ám bùng cháy hai ngọn lửa đỏ rực: “Nếu


Ring ring