gười đầu tiên không ngại thân phận, bạo gan thân thiện với nàng. Vì nàng không biết phải làm sao, nên đành dùng thái độ lạnh lùng đối phó, nhưng thật ra trong lòng nàng vô cùng cảm động. Cho đến khi, Linh Bảo Thiên tôn truyền lại bốn thanh thần kiếm, Phong Cẩm có “Tru tiên kiếm”, nàng được “Lục tiên kiếm”, Bạch Liêm nhận “Hãm tiên kiếm”, Quảng Đan giữ “Tuyệt tiên kiếm”, bốn người hợp sức lập tức bày được Tru tiên trận uy lực phi phàm. Việc đó tương đương với việc được chính thức công nhận, lúc đó các sư huynh đệ khác mới bắt đầu nhìn nàng bằng cặp mắt khác xưa.
Mặc dù sau này ở cạnh các sư huynh, nàng dần biết có một số sư huynh thầm mến mộ nàng, thế nhưng trong lòng nàng vẫn mãi khắc ghi hình ảnh người nam tử có nụ cười dịu dàng, tao nhã như ngọc, hình ảnh người ấy khẽ vươn tay gạt đi những cánh hoa vương trên tóc nàng dưới tia nắng mai chan hòa ấm áp.
Có lẽ đây mới chính là nguyên nhân khiến nàng mãi không thể buông xuống được.
Cũng có lẽ, nàng thật sự cô độc trong vũng lầy này quá lâu rồi, cho nên trong lòng chỉ thầm mong một vòng tay ấm áp, nàng không muốn… phải cô độc nữa.
Thật ra, dù Phong Cẩm có quỳ xuống nhận lỗi với nàng hay không, cũng không quan trọng. Khoảnh khắc đó, quả thật nàng rất hả giận, nhưng sau ngẫm lại, điều đó không cần thiết. Trút giận được thì thế nào mà không trút giận được thì đã sao, đoạn tình cảm đó giờ chẳng qua chỉ là quá khứ.
Bây giờ, nàng lại bắt đầu hoang mang thêm một lần nữa, nàng vẫn không biết mình một lòng tu tiên ngộ đạo rốt cuộc là để làm gì.
Mà Thanh Huyền trước mắt càng khiến nàng thêm hoang mang, bối rối.
Đáng tiếc, Thanh Huyền không biết điều Thiên Sắc đang đăm chiêu suy nghĩ. Hắn cầm màn thầu, liếc nhìn sư phụ đang bình thản quỳ bên cạnh, rồi lại liếc nhìn bài vị của các vị tôn thần từ thuở khai thiên lập địa đến nay. Hắn bỗng cảm thấy trái tim thật ấm áp, tựa như có một sức mạnh mãnh liệt tuôn vào trái tim hắn, gặm nhấm đục khoét từng tầng từng lớp, dần tích tụ lại thành một loại kịch độc không thuốc cứu chữa rồi dần vào huyết mạch lưu chuyển toàn thân hắn.
Sư phụ muốn cùng quỳ với hắn ở nơi đây!
Hèn gì lúc nãy sư bá Lam Không say bí tỉ lại đưa đồ ăn tới, hóa ra là người nhờ sư bá. Bây giờ sư phụ vì lo lắng hắn bị phạt quỳ một mình cô độc cho nên mới nghĩ ra cách này đến bên cạnh hắn ư?
Đừng nói là cùng sư phụ niệm kinh ở Cửu Tiêu điện, cho dù sư phụ muốn hắn lên núi đao xuống biển lửa, có chết hắn cũng tuyệt đối không chối từ!
Cắn vài cái giải quyết sạch sẽ cái màn thầu, hắn quỳ ngay ngắn, dè dặt hỏi sư phụ: “Sư phụ, con gây phiền phức cho người rồi phải không?”
Đâu chỉ là phiền phức, mà là tai họa.
Thiên Sắc dù bất đắc dĩ nhưng cũng biết hắn có ý tốt, nên không nỡ trách mắng. Nàng chỉ thầm thở dài, một nét phức tạp thoáng hiện qua ánh mắt, nàng rũ mắt che giấu vòng xoáy ở sâu thẳm đáy mắ. Thiên Sắc hơi cau mày rồi lại giãn ra: “Đế tôn Hạo Thiên muốn đưa ngươi lên Cửu Trọng Thiên, đích thân chỉ dạy, tại sao ngươi lại từ chối?”
Tuy biết đắc tội Hạo Thiên là không hay, nhưng Thiên Sắc cũng không sốt ruột, dù sao lòng nàng không cầu mong không trông chờ, không có gì cần Hạo Thiên chỉ bảo. Mà Thanh Huyền đi theo nàng, nếu nàng quan tâm kỹ lưỡng hơn, đợi đến lúc hắn tu được tiên thân thì cũng không còn gì đáng ngại nữa. Nhưng mà, nàng quả thật không thể hiểu, tại sao Thanh Huyền lại từ chối cơ hội hiếm có kia, ngẫm nghĩ một lát rồi nàng tiếp lời: “Nếu bây giờ ngươi đổi ý thì vẫn kịp đấy. Cửu Trọng Thiên cũng không phải là nơi ta không thể đến, nếu quả thật ngươi muốn ở cùng ta, vậy ta đến đó cũng không sao.”
Đây quả là sự thật, nếu nàng tỏ thái độ cung kính, lễ phép, nhún nhường thân thiện với mọi người một chút, dù nàng có muốn lên Cửu Trọng Thiên cũng không phải là chuyện khó khăn gì. Chẳng qua, xưa nay nàng vốn không thích các vị tôn thần trên Cửu Trọng Thiên, nên nàng thà làm tán tiên tiêu dao tự tại, sống cuộc sống yên ổn, bình an. Nếu Thanh Huyền thật lòng muốn lên Cửu Trọng Thiên, mà lại băn khoăn cảm nhận của nàng, vậy nàng có thể phá lệ vì hắn. Có lẽ, đợi đến khi Thanh Huyền lên Cửu Trọng Thiên, được Hạo Thiên đích thân điểm hóa, hắn sẽ dần giác ngộ, sẽ bớt ỷ lại nàng, lúc đó nàng có thể lặng lẽ rời đi, đó cũng có thể xem là một biện pháp hay.
Nhưng mà, Thanh Huyền dường như không tán thành đề nghị này. Hắn bĩu môi, lắc đầu tỏ vẻ khinh thường: “Đế tôn Hạo Thiên cố tình làm khó sư phụ là vì tiểu sư bá Bạch Liêm. Nếu sư phụ cùng lên Cửu Trọng Thiên với Thanh Huyền, e rằng sẽ không tránh khỏi phải nhún nhường trước đám người ngụy quân tử đê tiện, Thanh Huyền không muốn sư phụ chịu uất ức vô nghĩa!”
Đúng vậy, hắn tuyệt đối không muốn sư phụ chịu ấm ức, huống hồ gì còn là vì hắn mà phải chịu uất ức không cần thiết. Theo hắn thấy, Yên Sơn thanh tịnh yên tĩnh, không có gì là không tốt cả. Hắn có thể giúp sư phụ mài mực, xem sư phụ chép kinh, có thể không cần e dè ai mà ở cùng một phòng với sư phụ, sẽ không có ai lời ra tiếng vào, cũng không có ai cố tình kiếm chuyện.
Tuy ở đó còn có Nhục Nhục, nhưng thằng bé ngây thơ như tờ giấy trắng, chẳng biế
