Pair of Vintage Old School Fru
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211080

Bình chọn: 9.00/10/1108 lượt.

t gì hết, vậy chẳng phải trên Yên Sơn chỉ còn mỗi mình hắn và sư phụ ư?

Hắn thích cuộc sống yên tĩnh bên sư phụ, cho dù có trải qua ngàn năm hay vạn năm hắn cũng không thấy buồn chán.

Tận tai nghe rõ từng lời bộc bạch chân thành không hề giấu diếm của hắn, Thiên Sắc chỉ lặng im không đáp, nàng nhắm mắt, yên lặng niệm Bạt độ huyết hồ bảo sám.

Thanh Huyền biết nàng có tâm sự, hắn không nhắc lại nữa, chỉ lẳng lặng ngắm nhìn chiếc bóng hắn và nàng quỳ bên nhau.

Đúng vậy, trong mắt người khác, đây là phạt quỳ, nhưng trong mắt hắn là một đôi nam nữ tâm ý tương thông quỳ trước trời cao đất bằng, nguyện thề nắm tay cho đến bạc đầu, trọn đời trọn kiếp chẳng lìa xa nhau.

Ngẫm nghĩ, hắn không thể kiềm chế hơi nhếch môi lên, hắn chỉ hận mình không thể tìm ra một cái áo đỏ để mặc vào. Nếu hắn được mặc y phục đỏ, như vậy hắn và sư phụ quỳ ở đây, trông giống như đôi tân nhân đang bái đường thành thân!

Niềm phấn khích khó có thể tả bằng lời ngập tràn trái tim hắn, tựa như một dòng mật ngọt lấp đầy lồng ngực hắn, đến cả hơi thở cũng thật ngọt ngào. Bắt chước Thiên Sắc, hắn cũng nhắm mắt lại, giống như hắn dùng tất cả sự thành tâm thành ý của mình, lẳng lặng tụng niệm.

Tuy nhiên, nếu có ai đó quan sát tỉ mỉ, sẽ phát hiện khẩu hình môi của hắn cứ lặp đi lặp lại không phải là thứ kinh văn vô vị buồn tẻ kia, mà chính là lời nguyện thề thành kính trước các vị thần linh…

Chư thần chứng giám, hôm nay Thanh Huyền thề rằng, nhất định phải cưới sư phụ làm thê tử, đời đời kiếp kiếp, quý trọng như châu như báu, nắm tay cho đến bạc đầu, mãi không rời xa, nếu con nuốt lời, nguyện chịu thiên lôi trừng phạt!

******

Trong một vùng sương mù như mây như khói.

Thiên Sắc không thể hiểu tại sao mình lại có thể bước vào giấc mơ của Thanh Huyền, một mình nàng lặng lẽ bước qua không gian mênh mông mây khói, mang theo sự dè dặt khó nói nên lời, dường như nàng sợ làm kinh động thứ gì đó.

Thật ra, đây không phải lần đầu tiên nàng bước vào giấc mơ của Thanh Huyền, còn nhớ lần đó nàng bắt hồn phách Hoa Vô Ngôn vào đối chất trong giấc mộng của Thanh Huyền. Lúc đó, cảnh trong mơ của Thanh Huyền rất rõ ràng, trong sáng, không hề có một chút sương mù nào, chứng tỏ lúc đó lòng dạ của hắn vô cùng ngay thẳng, cư xử bộc trực thẳng thắn. Nhưng giờ đây, cảnh trong mơ của Thanh Huyền ngập tràn sương mù không thể phân biệt được phương hướng, điều này chỉ rõ hắn đã có một vài bí mật chôn chặt trong đáy lòng không muốn bất kỳ ai trông thấy, nên hắn mới dùng từng tầng từng lớp phòng ngự bọc kín lại, cho nên trong giấc mộng mới xuất hiện lớp sương mù mênh mông dày đặc này.

Đó là bí mật gì đây?

Thiên Sắc vốn không có thói xấu muốn xem trộm bí mật riêng tư của người khác, phép nhập mộng chẳng qua là phương pháp giúp đỡ những người bị ma chướng quấy nhiễu thoát khỏi gông xiềng. Nhưng mà, khi đối diện với bí mật ẩn giấu trong lòng Thanh Huyền, nàng lại phân vân mình có nên xem trộm hay không. Trước đây, nàng đã từng ôm ấp cảm xúc như thế này bước vào trong giấc mơ của Phong Cẩm, cuối cùng trong màn sương mù dày đặc nàng trông thấy chân tướng sự thật. Khi đó, nàng thà rằng mình không hề biết gì cả, cho dù là ngốc nghếch bị lừa, vẫn có thể đắm chìm trong hạnh phúc ảo tưởng của bản thân, còn hơn là phải nếm trải nỗi tuyệt vọng, bi thương.

Giờ đây, nếu nàng tiếp tục tiến về trước, nàng sẽ nhìn thấy điều gì đây?

Có phải nàng sẽ thấy một vài bí mật không nên biết hay không?

Nghĩ vậy, nàng ngừng bước, phân vân không dám bước tiếp, sự do dự ngập tràn lòng nàng.

Nhưng ngay lúc đó, nàng loáng thoáng nghe thấy một giọng nói.

Đó là tiếng nói nơi sâu thẳm đáy lòng của Thanh Huyền.

Âm thanh đó lôi kéo nàng tiến lên phía trước, cuối cùng giọng nói đó lọt vào tai nàng cực kỳ rõ ràng.

Chư thần chứng giám, hôm nay Thanh Huyền thề rằng, nhất định phải cưới sư phụ làm thê tử, đời đời kiếp kiếp, quý trọng như châu như báu, nắm tay cho đến bạc đầu, mãi không rơi xa, nếu con nuốt lời, nguyện chịu thiên lôi trừng phạt!

Bị từng lời chấn động, Thiên Sắc đờ ra ngay tại chỗ, nàng đã quên mất ý định ban đầu của mình. Thiên Sắc đứng chôn chân ngơ ngác, cho đến khi một cánh tay ấm áp vươn ra từ sau lưng, ôm chặt lấy nàng, bao bọc nàng trong vòng ôm ấm áp.

Cánh tay đó rõ ràng là của Thanh Huyền!

Khoảnh khắc đó, Thiên Sắc cảm giác có điều gì đó không ổn!

Theo lý mà nói, nàng xuất hồn bước vào giấc mơ của hắn, cho dù lúc này hồn phách của hắn cũng đang trôi dạt trong giấc mơ, tuy có thể ngẫu nhiên gặp gỡ nàng, nhưng đáng lẽ hắn không thể chạm vào nàng, chẳng hiểu tại sao lại…

Nàng hoảng hốt, muốn thoát khỏi sự kiềm chế của hắn, nhưng còn chưa kịp biến ý nghĩa đó thành sự thật. Tiếp sau đó, hơi thở nóng bỏng của hắn đã vờn quanh gáy nàng, đôi môi ấm áp mang theo niềm thiết tha và khát khao, không hề khách sáo nhẹ hôn lên chiếc gáy mẫn cảm của nàng, nụ hôn dịu dàng quyến luyến rồi trượt dần xuống. Trong chớp mắt, toàn thân nàng cứng đờ, bất giác run lên, từng hơi thở nóng bỏng và những nụ hôn liên miên không dứt của hắn khiến trái tim nàng run rẩy mà chẳng thể hiểu nguyên do, giống