XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211162

Bình chọn: 9.00/10/1116 lượt.

ếc hận khi nói với Thiên Sắc, ngược lại có chút sâu xa.

“Đế tôn cũng là người ái mộ nhân tài, cần gì phải nói khó hiểu, quanh co lòng vòng?” Nghe Hạo Thiên nói như vậy, Thiên Sắc lập tức hiểu được ân huệ của y là gì. Tuy trong lòng thoáng vui mừng nhưng sắc mặt vẫn như cũ, giọng nói cũng vô cùng nghiêm nghị: “Nếu thật sự có thể thành toàn công đức cho Thanh Huyền, giúp nó tu thành tiên thân, đương nhiên Thiên Sắc vô cùng cảm kích.”

“Thiên Sắc, bộ dáng này của ngươi có chút nào là người chịu thiệt nhờ cậy người khác?” Hạo Thiên mỉm cười khẽ hừ một tiếng, nhìn nàng sâu xa rồi thản nhiên nhíu mày, thong thả phất tay áo rũ mắt xuống, vẻ mặt như cười như không: “Thiên kiếp cuối cùng, ngươi sắp phải đối mặt, sẽ thành chính quả hay trở về yêu thân, còn phải xem tạo hóa của ngươi. Còn nó, bị ngươi kiên quyết can thiệp số mệnh luân hồi, một lòng muốn nó nhập tiên đạo, nếu không mau chóng sửa tiên thân, một khi ngươi trở về yêu thân, chỉ sợ nó cũng không có kết cục tốt đẹp.”

“Thật không?” Không thuận theo cũng không cãi lại, Thiên Sắc chỉ lạnh nhạt lên tiếng, không hề dao động.

“Xem ra, ngươi cũng nhận ra mình không qua được thiên kiếp?” Tinh tế nhận ra sự ám chỉ trong câu trả lời của Thiên Sắc, ánh mắt Hạo Thiên như mỉm cười nhưng rất lạnh nhạt, chỉ tiếc giọng nói có chứa huyền cơ nên khiến người ta rùng mình trong vô thức.

“Có thể qua hay không, đều là tạo hóa.” Với giả thiết này, Thiên Sắc rất hờ hững, giọng không cảm xúc: “Thiên Sắc phó mặc cho số phận.”

Có lẽ Hạo Thiên nói không sai, nàng dự cảm bản thân sẽ không qua được thiên kiếp, nên mới khổ tâm đào tạo hy vọng Thanh Huyền mau chóng tu thành tiên thân, cuối cùng sẽ không đến mức bị nàng liên lụy.

“Phó mặc cho số phận? Ta thấy ngươi chưa từng là người cam chịu cho trời sắp đặt số mệnh.” Lại hừ một tiếng, đôi mắt đen của Hạo Thiên ngạo nghễ, đuôi lông mày nhướn lên nở nụ cười sâu xa, tô điểm thêm ý châm chọc ẩn giấu nơi đáy mắt: “Vì đã khen tặng bản đế tôn là người ái mộ nhân tài, nên bản đế tôn sẽ chỉ cho ngươi một con đường.” Dừng một chút, y chỉ Thanh Huyền, đôi mắt âm trầm nói sâu xa khó hiểu: “Nó còn thiếu công đức phải rèn luyện thêm, ngươi dẫn nó về phía Bắc sẽ có thành tựu.”

“Đa tạ đế tôn.” Thiên Sắc hơi cúi đầu, vẫn giữ sắc mặt bình tĩnh, cũng đã biết phải làm thế nào.

“Nó có thể tu thành hay không còn phải xem nhân duyên. Về phần ngươi, nếu trong lòng không chút biết ơn, không biết giữ miệng thì ta sẽ không khách sáo, tự giải quyết cho tốt đi!” Dứt lời, Hạo Thiên liền xoay người bước đi, không cần phải nhiều lời nữa, được vài bước lại dừng lại, nhìn hai thầy trò đầy sâu xa, khẽ nhíu mày xong lại giãn ra.

Thôi, tất cả đều là ý trời!

Thấy Hạo Thiên rời đi, Thiên Sắc mới quay đầu nhìn Thanh Huyền, lạnh nhạt nói: “Thanh Huyền, đứng lên đi.” Ngữ điệu sâu kín, tựa như còn ẩn chứa hàm ý khác.

“Sư phụ, không cần quỳ nữa sao?!” Tuy rằng hỏi như vậy, nhưng Thanh Huyền cũng xoa xoa đầu gối tê cứng, chậm rãi đứng lên. Đi theo sư phụ lâu như vậy, hắn rất ít khi bị phạt, đây là lần đầu tiên bị phạt quỳ. Trước đây, dù sư phụ phạt hắn cũng tuyệt đối không chọn biện pháp lãng phí thời gian lại không hiệu quả này.

“Ngươi tự nhận thấy bản thân mình không sai, quỳ ở đây cũng sẽ không nhận ra lỗi lầm.” Thiên Sắc nhẹ nhàng đáp lại, nét mặt thoáng cười như mẫu đơn nở rộ giữa trời đông, lộng lẫy rực rỡ, đôi mắt sáng như ngọc nhưng sắc bén như kiếm không hề có ý cười: “Hơn nữa, vi sư cũng không biết là ngươi đã làm sai chỗ nào.” Nói như vậy, nhưng không biết vì sao lúc nhìn Thanh Huyền nàng đột nhiên nghĩ tới vướng mắc trong lòng hắn, khẽ run lên, vô thức lui về phía sau.

Không biết là do vội vã trốn tránh hay trong lòng hơi mất tự nhiên, nàng xoay người về phía hắn, không hề phát hiện ra lúc Thanh Huyền lơ đãng nhìn phía sau gáy của nàng, lập tức ngây người!

******

Được Hạo Thiên chỉ điểm, Thiên Sắc liền dẫn Thanh Huyền đến Ngọc Thanh đại điện. Quả nhiên, Trường Sinh đại đế đang nghiêm nghị đứng trước bàn, tựa như đang nhìn nó đến thất thần.

“Sư phụ.”

Thiên Sắc đứng bên cửa, lẳng lặng gọi một tiếng, ánh mắt và giọng điệu mang theo cảm xúc không thể dứt bỏ, trong lòng trước sau vẫn cảm thấy hổ thẹn và áy náy.

Nàng đã từng nói, sư phụ đối với nàng vừa là cha vừa là thầy, rất quan tâm chăm sóc. Mặc dù năm đó nàng là yêu thân chưa đắc đạo, nhưng người chưa từng bạc đãi nàng, ngược lại lúc nào cũng bảo bọc. Mấy ngàn năm nay, nếu nàng thực sự phải xin lỗi ai đó thì nàng chỉ cảm thấy bản thân đã phụ lòng dạy dỗ và yêu thương của sư phụ.

“Thiên Sắc, lại muốn đi sao?” Trường Sinh đại đế ngẩng đầu, hàng lông mi trắng muốt khẽ lay động, rồi lập tức nhắm lại, một lúc sau mới bất đắc dĩ lắc đầu: “Hôm nay từ biệt, lại không biết đến khi nào mới có thể gặp lại.”

Coi Thiên Sắc như con gái của mình, giọng ông rất xúc động, thầm thở dài, mi tâm nhíu lại.

“Nếu có thể qua được cửa này, Thiên Sắc nhất định sẽ trở về Ngọc Hư Cung, hầu hạ bên cạnh sư phụ.” Thiên Sắc đương nhiên biết Trường Sinh đại đế nghĩ gì. Sư phụ xưa nay không phải là người hay thể hiện cảm xúc của mình,