uyền giả vờ đổi sang chủ đề khác: “Khi nào chúng ta trở về Yên sơn?”
“Rất khó nói.” Thiên Sắc ổn định tinh thần, khôi phục lại sự trầm lắng vốn có, suy nghĩ một lát mới đáp: “Khi nào ngươi tu thành tiên thân thì mới trở về.”
“Vậy chúng ta nên về Yên sơn trước một chuyến.” Thanh Huyền yên lặng nhìn nàng, càng nhìn càng thấy nghi ngờ, nhưng ngoài miệng chỉ nói những chuyện không liên quan: “Nhục Nhục ở một mình trên đó, cần phải sắp xếp cho nó thật tốt.”
“Vậy cũng được.” Thiên Sắc cảm thấy hắn nói rất có lý liền bằng lòng, đang định ngồi xuống nói chuyện khác, không ngờ Thanh Huyền đột nhiên bước lên, giữ chặt nàng giữa ngực hắn và tấm bình phong!
“Sư phụ, vừa rồi trên Cửu Tiêu điện, có phải người đã vào giấc mộng của Thanh Huyền?”
Hắn cúi đầu xuống, không biết là vô tình hay cố ý mà hơi thở nhẹ nhàng và ấm áp trêu đùa phía sau gáy mẫn cảm của Thiên Sắc, câu hỏi khiến nàng như bị sét đánh ngang tai!
“Ngươi nói bậy bạ gì đó!?”
Nàng không thừa nhận, cũng không dám thừa nhận, định đưa tay đẩy hắn lại phát hiện nếu đẩy cả hai tay thì sẽ nằm gọn trong lòng hắn, lúc này càng trở nên mờ ám, đành vội vàng rụt tay lại!
Nói bậy bạ?
Thật không?
Nếu sư phụ không vào giấc mộng của hắn thì sẽ không biết hắn mơ gì, lúc này đâu cần đỏ mặt, xấu hổ và nổi giận như vậy?
Thanh Huyền cười cười, mặt mày giãn ra, tuy rằng chưa biết hết chân tướng nhưng có thể đoán được vài phần.
Trước đây, hắn nằm mơ thường là lúc hắn có suy nghĩ với sư phụ, mỗi lần tỉnh dậy từ giấc mộng yêu kiều kia, hắn không kìm nén được lại nhìn vào mắt sư phụ. Đầu tiên là lo lắng không biết sư phụ có biết những gì trong giấc mộng của hắn không, sau đó không biết xuất phát từ tâm tư nào, hắn lại hy vọng có một ngày những ảo tưởng và cảnh trong mộng có thể trở thành sự thật. Hôm nay, hắn cảm thấy ngày càng bước gần đến mong ước và tình cảm của mình.
Sư phụ để ý hắn, không phải sao?
Hắn hôn sư phụ, sư phụ cũng không tức giận, như vậy hắn có thể làm chuyện lớn gan hơn một chút nữa phải không?
Những chuyện như vậy trước kia hắn chỉ dám nghĩ trong đầu, đem vào trong giấc mộng hão huyền, nhưng tất cả đã thay đổi vì chuyện xảy ra trên Cửu Tiêu điện!
Khi đó, rõ ràng hắn đang quỳ gối trước các vị tiền bối trên Cửu Tiêu điện, không hề ngủ nhưng giống như bị xuất hồn vào giấc mộng, cảm giác trong mộng vô cùng chân thật. Trong lòng say đắm giống như đang quấn quýt với sư phụ thật, cảm giác bay bổng như vậy khiến hắn hận không thể đắm chìm cả đời. Nếu không phải Hạo Thiên đột nhiên xuất hiện, phá vỡ hết tất cả, hắn còn nghi ngờ rằng giấc mộng này là duy nhất sẽ không bao giờ có nữa, khiến hắn càng thêm khao khát vào mong đợi.
Hắn cũng nghĩ đó chỉ là một giấc mộng mờ mịt, nhưng ở Cửu Tiêu điện hắn đột nhiên phát hiện một chuyện đầy ngạc nhiên.
Là giấc mộng gì mà lưu lại những dấu vết chân thật đến vậy?
Chuyện này e là chỉ mặt dày như hắn mới dám hỏi sư phụ!
“Sư phụ đừng phủ nhận.” Đôi mày kiếm tuyệt đẹp cong lên, hắn cả gan áp sát mặt mình vào, đôi môi cháy bỏng như sắp hôn lên tai nàng. Bàn tay lướt nhẹ vén mái tóc rối sau gáy nàng. Hắn cúi đầu sát bên tai, thì thầm đầy thân thiết như tình nhân: “Sau gáy của người vẫn còn dấu hôn trong giấc mộng vừa rồi.”
Hết chương 39
Chương 40
Edit: Như Bình Beta : Vô Phương Chát!
Một bạt tai không nương tình tát thẳng vào mặt Thanh Huyền, hòa trong âm thanh chát chúa vang dội là sự xấu hổ và giận dữ không thể kiềm chế. Bàn tay trắng nõn gầy guộc run lên nhè nhẹ vì phẫn nộ, khuôn mặt vốn đang ửng hồng vì thất thố ngượng ngùng, giờ đây đã nhuốm lửa giận đỏ như ráng chiều!
Thanh Huyền không thể ngờ mình lại bị tát vào lúc này, cho nên khi một dòng chất lỏng nóng hầm hập từ từ trào ra khỏi mũi, thế mà hắn vẫn không hề phát giác. Thanh Huyền sững sờ ngay tại chỗ, sự bất ngờ tràn ngập đáy mắt.
Hắn theo sư phụ đã rất lâu, từ trước tới giờ sư phụ chưa từng nặng lời một lần nào chứ đừng nói là đánh, ngày thường dù khiển trách hắn sư phụ đa phần đều dùng lời nhỏ nhẹ, khuyên răn. Nhất là sau khi ỷ vào bàn tay đang bị bỏng mà hôn sư phụ, hắn bắt đầu dùng phương pháp vừa đe dọa vừa giả vờ đáng thương để khiến sư phụ quên đi ý định bỏ lại hắn ở Trường Sinh Cung. Chính từ lúc đó, hắn mới cảm thấy, vị trí của mình trong lòng sư phụ không hề giống người bình thường.
Cũng vì ý nghĩ thấy ấy mới khiến hắn vì được chiều mà càng ngày càng kiêu ngạo trên Tây Côn Luân gần đây. Nhiệt huyết của tuổi trẻ cùng với dục niệm thiêu đốt xương tủy, một lòng một dạ yêu quý sư phụ, trong tâm trí hằng ngày đều là giấc mộng tươi đẹp “Tóc mây búi lệch, nỉ non cùng người, rèm thưa gấm rũ đắm say cõi lòng” (*), cho nên lời nói và cử chỉ ngày càng không kiêng nể ai.
* Hai câu đầu lấy từ Tố Nữ kinh (sách giáo dục chuyện phòng the ngày xưa của Trung Quốc, tương tự như Kamasutra của Ấn Độ). Hắn chưa bao giờ nghĩ rằng, một cái tát bất thình lình mang theo cảm giác bỏng rát chấn động, cực kỳ đau đớn đã đánh hắn tỉnh mộng.
“Rốt cuộc, ngươi có xem ta là sư phụ của ngươi hay không?” Nhìn dấu tay in hằn trên mặt Thanh Huyền, và dòng máu đỏ tươi chảy ra k
