hỏi mũi do nàng không nương tay. Thiên Sắc thấy hơi hối hận mình quá mạnh tay, nhưng vẫn dằn lòng cứng rắn, sắc mặt phẫn nộ từ đỏ chuyển dần sang xanh mét, đôi mắt lạnh lùng như muốn ăn thịt người, ngữ điệu luôn bình thản giờ phút này đã hoàn toàn thay đổi. Nàng dùng thái độ nghiêm khắc bên ngoài để che giấu nỗi đau thắt lòng, trái tim như vỡ toác ra ở bên trong.
Nàng chưa từng giáo huấn hắn như thế này.
Đây là lần đầu tiên, và có lẽ cũng là lần cuối cùng.
Giờ khắc này, Thanh Huyền mới dần cảm nhận được nỗi đau bỏng rát ở một bên mặt, tích tắc đó hắn khó khăn hít vào một hơi, nét mặt hoảng hốt, kinh ngạc. Trái tim lạnh giá đang dần rơi, dần rơi, cho đến khi rơi vào một vực lửa sâu thăm thẳm, ngọn lửa thiêu đốt khiến lục phủ ngũ tạng của hắn cũng đau buốt.
“Sư phụ?” Thanh Huyền khẽ cất tiếng gọi, giờ khắc này hắn muốn thổ lộ những lời vẫn ấp ủ ngày đêm, nhưng lời đã đến bên miệng mà tâm trí hoảng loạn, rối như tơ vò, không biết nên bắt đầu từ đâu. Khoảnh khắc ấy, thời gian lướt qua như một dòng thủy triều cuốn lên liền mất, giờ nhìn lại từng chi tiết, từng cảnh tượng hai người bên nhau vẫn rõ ràng nguyên vẹn, nhưng dường như nó đã không giống những hồi ức đã qua.
“Vi sư không cần biết ngày thường ngươi nằm mơ hạ lưu thế nào, cũng không muốn hỏi tới những hành động vô liêm sỉ trong mơ của ngươi. Nhưng mà, một khi ngươi đã tỉnh mộng thì phải biết rõ một việc, cả đời này vi sư mãi mãi chỉ là sư phụ của ngươi…” Ngữ điệu nghiêm khắc, lạnh lùng, Thiên Sắc không lớn tiếng, nhưng ẩn chứa trong ánh mắt thản nhiên là sự phẫn nộ khó mà kiềm nén, giọng điệu lạnh giá đủ khiến màng tai người nghe phải đóng băng. Giống như cố tình nhấn mạnh, nàng dừng một lát, cắn nhẹ môi thốt ra lời từ chối thẳng thừng nhất, từng chữ từng câu vô cùng rõ ràng: “Mãi mãi là sư phụ!”
Mãi mãi là sư phụ?!
Năm chữ tựa như sấm sét bổ thẳng vào đầu hắn, đánh tan nát cảm giác ngọt ngào hạnh phúc mà nhiều ngày nay Thanh Huyền vẫn hằng ảo tưởng. Hắn không thể ngờ sẽ nhận được một lời từ chối thẳng thắn mà không thể thương lượng thế này. Trong tư tưởng của hắn, chỉ cần hắn tu thành tiên thân thì việc kết thành vợ chồng với sư phụ sẽ là lẽ tất nhiên.
Hóa ra, ý nghĩ này lại ngây thơ trẻ con đến vậy!
Ngắm nhìn nữ tử mình yêu quý từ lâu đang đứng trước mắt, trái tim Thanh Huyền đau đớn run rẩy, vạn sợi tơ tình quẩn quanh tim, khiến thể xác và tinh thần hắn rách toạc, hắn không biết phải đối đáp thế nào.
Thanh Huyền vẫn còn trong trạng thái kinh ngạc ngơ ngác, một lúc lâu sau mà vẫn chưa kịp hoàn hồn, Thiên Sắc hơi nheo mắt, đẩy phắt hắn ra, nhíu chặt mày lại, lời nói và đôi mắt đen thẫm như nền trời ẩn chứa sự thâm trầm và nghiêm khắc: “Nếu ngươi còn dám tự tung tự tác làm chuyện không biết xấu hổ, vi sư sẽ đánh chết ngươi.”
Bị đẩy ra đột ngột, Thanh Huyền lảo đảo, va vào chiếc bàn sau lưng, hắn theo bản năng đưa tay phải ra vịn, nhưng bất ngờ chạm phải vết thương chưa lành trên bàn tay phải. Cúi đầu, hắn nhìn vết bỏng trên bàn tay mình, nét đau thương lấp loáng lóe qua ánh mắt, thậm chí nỗi chua xót đã hòa vào toàn bộ hơi thở, nghẹn lại ở yết hầu.
“Thanh Huyền biết sai rồi ạ.” Cúi đầu khẽ đáp, hắn không dám ngẩng đầu nhìn nàng, Thanh Huyền cảm nhận được có thứ gì đó đang trào ra mũi mình, hắn dùng bàn tay quệt quệt mũi, lúc này hắn mới phát hiện trên mu bàn tay toàn máu!
Màu đỏ sẫm đó giống hệt màu y phục của sư phụ, mang theo nỗi đau thương khiến lòng người hoảng hốt. Mà trái tim hắn tựa như vết máu lem luốc kia, một cảm giác chẳng biết là chua xót hay là đau khổ âm thầm dâng lên trong lòng, hắn muốn trốn tránh cũng không được. Chẳng hiểu vì sao, khoảnh khắc đó, hắn đột ngột nhớ tới những lời ác độc mà tiểu hoa yêu Chu Ngưng từng mắng sư phụ trước khi lên Tây Côn Luân…
Đừng tưởng rằng không ai biết ngươi và cái gã họ Phong đã làm cái việc không biết xấu hổ kia ở dốc Lưu Tuyền, ngươi gieo nhân xấu, thì đáng nhận quả xấu, đáng bị người ta bội bạc…
Trái tim hắn bỗng đau thắt lại, tựa như có một cây kim cực nhỏ cực sắc bất ngờ đâm vào trái tim mà hắn chưa kịp phòng bị, đâm tràn ra nỗi cô đơn vạn dặm, mờ mịt hoảng loạn, đau đớn và khủng hoảng, nhưng tất cả lại chỉ có thể biểu hiện bằng một nét đau thương thoảng qua đáy mắt..
Rốt cuộc chuyện không biết xấu hổ kia là chuyện gì?
Có lẽ chính là bước cuối cùng của nỗi khao khát tột độ trong những giấc mơ của hắn.
Cũng có thể sư phụ ghét cay ghét đắng nó, cho nên người mới gọi thứ đó là hạ lưu, không biết xấu hổ.
Sư phụ chắc chắn còn rất yêu Phong Cẩm, nếu Chu Ngưng không nói bậy, có lẽ người đã từng có tiếp xúc xác thịt với Phong Cẩm. Nếu không thì tại sao đã qua ngàn năm mà người vẫn chưa quên được?
Hắn không biết người và Phong Cẩm đã từng có kỷ niệm thế nào, tình cảm ra sao. Có phải sư phụ vẫn muốn gỡ bỏ khúc mắc, nối lại tình xưa với Phong Cẩm?
Mà hắn, là thứ gì đây? Hắn tự mình đa tình giúp sư phụ trút giận, nhưng chưa từng nghĩ rằng có lẽ sư phụ không hề cảm kích hắn. Thanh Huyền chưa bao giờ muốn cướp lấy địa vị của Phong Cẩm trong lòng sư phụ, hắn chỉ hy vọng sư phụ có thể quên Phong