XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211130

Bình chọn: 8.00/10/1113 lượt.

Cẩm. Nhưng mà, có lẽ sư phụ chưa bao giờ có ý định để hắn thay thế vị trí của Phong Cẩm.

Như những lời Ngọc Thự từng nói, có lẽ không một ai có thể thay thế địa vị Phong Cẩm trong lòng sư phụ, mà hắn chẳng qua là kẻ mặt dày mày dạn giả vờ đáng thương cố quấn lấy sư phụ! Nhưng mà, ngẫm kỹ lại, đến cả hắn cũng không thể tin, ngoại trừ quyết tâm lạ lùng và những lời hứa hùng hồn ra, thì hắn dựa vào gì mà có thể khiến sư phụ quên đi Phong Cẩm?

Thật lâu, thật lâu sau, hắn mới ngẩng đầu lên, lẳng lẳng nhìn Thiên Sắc, sắc mặt xanh trắng, một sự phức tạp khó có thể phai mờ lóe lên trong ánh mắt, nhưng vẫn cố che giấu cơn lốc đang cuộn trào trong đáy mắt. Thần sắc cô độc đau thương, giọng nói khàn khàn trầm lặng chứa đựng sự quạnh quẽ, cô đơn, từng lời từng chữ đều nhuộm sắc thê lương.

“Thanh Huyền không dám nữa.”

******

Rời khỏi Ngọc Hư Cung, dường như Thiên Sắc không muốn quấy rầy bất kỳ ai, nàng một mạch đi thẳng xuống núi, không còn cố tình đi chậm chờ Thanh Huyền như xưa nữa. Nàng đi hơi gấp, mà Thanh Huyền đuổi theo phía sau cũng khá vất vả, nhưng hắn vẫn cắn răng nhẫn nhịn không lên tiếng, lẳng lặng theo sát sau nàng.

Những ngày tiếp theo, hai thầy trò dường như không nói một câu nào với nhau, mà cũng không còn lời nào để nói. Dù là, những lúc không thể không nói chuyện, hai người mới dùng những từ ngắn gọn nhất để trao đổi. Có lúc nghỉ tạm giữa đường, Thiên Sắc có thể cảm giác được Thanh Huyền đang nhìn nàng, nhưng nhìn xong rồi thì hắn lại gục đầu, cô đơn nhìn bàn tay phải của mình.

Vết thương trên tay hắn, dù đã được Lam Không độ cho một ngàn năm tu vi, trị thương giúp hắn, nhưng vết bỏng vẫn chưa khỏi hẳn, e rằng sẽ để lại sẹo sau này.

Không phải nàng không đau lòng, nhưng bây giờ nàng cũng chẳng còn cách nào nữa.

Nàng có linh cảm từ lâu, có lẽ nàng sẽ không vượt qua nổi thiên kiếp, nếu không nàng đã chẳng bất chấp mọi thứ mà dẫn Thanh Huyền lên Ngọc Hư Cung. Nàng định để Thanh Huyền ở lại Ngọc Hư Cung, phó thác hắn cho sư phụ, nhưng ai ngờ được, Thanh Huyền lại to gan làm bậy kiếm một đống chuyện ở Trường Sinh yến? Bởi vậy, nếu thật sự để hắn ở lại đó, nếu xảy ra chuyện gì, chẳng phải sẽ khiến sư phụ khó xử? Từ trước tới nay, đứa bé Thanh Huyền này rất ỷ lại nàng, sự ỷ lại này dần biến thành một thứ tình cảm khác, thậm chí còn sinh ra ma chướng…

Đúng vậy, chuyện xảy ra ở Cửu Tiêu điện, chắc chắn là ma chướng!

Hắn tuổi trẻ nông nỗi, e rằng đây không phải là lần đầu tiên có ma chướng như thế, nếu lún quá sâu sẽ không có lợi cho việc tu tiên của hắn. Nếu đến khi thiên kiếp của nàng tới mà hắn vẫn chưa tu được tiên thân, thì phải làm thế nào đây?

Nàng không thể trơ mắt nhìn hắn quay về vận mệnh ban đầu. Mà nàng, đến một ngày nào đó vẫn phải rời xa hắn, không thể để hắn tiếp tục ỷ lại nàng.

Lúc xưa, nàng không nhẫn tâm nổi, nhưng hôm nay nàng mượn cơ hội này, có lẽ sẽ hạ quyết tâm được?

Ngẩng đầu, ngắm nhìn vầng trăng sáng ở phía chân trời, nàng bất chợt nở nụ cười khổ sở, tạp niệm trong lòng nàng càng ngày càng nhiều. Một Thiên Sắc một lòng một dạ chuyên tâm tu tiên, e rằng đã không còn nữa!

Sau khi quay lại Yên Sơn, Thanh Huyền tìm một lượt đằng trước và sau núi, mới phát hiện một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

Nhục Nhục biến mất rồi!

Lương thực và y phục Thanh Huyền chuẩn bị cho cậu bé trước khi đi vẫn nằm nguyên một chỗ chưa ai đụng tới, trong và ngoài phòng cũng không hề có dấu vết gì, cậu bé ngốc Nhục Nhục giống như bay lên trời hay lặn xuống đất mất tích, chẳng còn thấy bóng dáng tăm hơi!

Khi Thanh Huyền cuống quýt báo lại chuyện này với Thiên Sắc, nàng không hề ngạc nhiên, chỉ dùng thần thái bình tĩnh vừa tiếp tục chép kinh vừa trả lời.

“Ừ.”

“Sư phụ?” Thanh Huyền nhìn điệu bộ bình thản của Thiên Sắc, dường như người hoàn toàn không hoảng hốt, một nỗi nghi hoặc thoáng dâng trong lòng.

Dường như sư phụ đã sớm biết điều gì đó…

Quả nhiên, giây tiếp theo, giọng điệu đều đều của Thiên Sắc là minh chứng tốt nhất điều hắn đang nghi ngờ. “Vi sư đã từng nói, nó có số mệnh của riêng nó, vận mệnh đến, lúc đó nó tự khắc rời đi.” Giọng nói nàng vô cùng bình thản, nắn nót viết từng chữ từng chữ lên mảnh giấy Tuyên Thành trắng tinh, bóng rèm mi hạ xuống in bên khóe mắt.

Số mệnh, mệnh số, rốt cuộc số mệnh là thứ gì vậy?

Một sự phức tạp trầm ngâm thoáng hiện trên nét mặt của Thanh Huyền, hắn che giấu cơn sóng dữ trong đáy mắt, khẽ cau màu rồi lại giãn ra.Thanh Huyền cúi đầu suy nghĩ rất lâu, tựa như biết mình sẽ không thể có được đáp án mà mình vừa lòng, cho nên hắn cũng không hỏi lại những chuyện liên quan đến số mệnh của Nhục Nhục. Hắn hơi dè dặt bước lên trước, đưa tay với tới nghiên mực: “Sư phụ, để Thanh Huyền mài mực cho người.”

Nhưng chẳng hiểu sao lại khéo đến thế, hắn vươn tay tới chỗ nghiên mực lại vừa vặn chạm vào bàn tay đang cầm bút chấm mực của Thiên Sắc. Trong tích tắc, như chạm phải lửa nóng, tay Thiên Sắc run bắn lên rồi vội vã rụt tay về.

Hắn chỉ là vô tình chạm trúng tay nàng, nhưng trong đầu nàng lại bất chợt hiện ra cảnh tượng quyến luyến triền miên trong giấc mơ ngày đó.

L