XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211153

Bình chọn: 8.5.00/10/1115 lượt.

u, vì sao lại ngủ say như vậy. Tóm lại là khi hắn tỉnh dậy, mưa đã tạnh, trăng sáng treo cao, ánh trăng lạnh lẽo như thấm vào ruột gan. Lúc này cửa đang mở, cây nến đỏ trong chén ngọc lưu ly đặt trên bàn cháy gần hết, chỉ còn ánh sáng chập chờn, sáp nến chảy xuống đóng lớp lớp đỏ thẫm trên chiếc chén ngọc khô cạn. Những tờ giấy chép kinh Phật mỏng manh bị gió đêm thổi bay tứ tung khắp nơi.

Sư phụ không biết đã đi đâu.

Thanh Huyền ngây người đứng ở cửa phòng, nhìn ngọn nến đỏ lụi tàn trong chén ngọc lưu ly, ánh lửa chao nghiêng rồi lặng lẽ vụt tắt, chỉ còn làn khói mỏng manh bốc lên. Ánh trăng mênh mông chiếu xuống mái hiên, ánh sáng trong lành như dòng nước chảy xuôi bao phủ hết mọi thứ, chiếm cứ toàn bộ không gian, không chút chân thật, giống như tất cả đều là một giấc mộng hư vô.

Sư phụ đã nói sẽ không đi nhưng cuối cùng vẫn ra đi.

Sư phụ luôn tìm mọi cách bảo vệ hắn, điểm này không có gì đáng trách, dù sao sư phụ đã từng nói hắn là cây sinh mệnh của người. Những năm gần đây đi theo sư phụ, cuộc sống của hắn rất thong thả, không buồn không lo gì cả, dựa dẫm vào sự bảo vệ và nuông chiều của sư phụ, nhưng hắn không hề hiểu những suy nghĩ trong lòng sư phụ và sư phụ cũng chưa từng nói với hắn điều gì. Mãi cho đến khi lên Tây Côn Luân, qua Hạo Thiên và sư tôn hắn mới biết thì ra sư phụ có thiên kiếp, một khi không vượt qua được sẽ trở về yêu thân, đạo hạnh gần vạn năm bị hủy hoại trong chốc lát!

Chuyện lớn như vậy, vì sao sư phụ chưa bao giờ nhắc tới một lời?

Cho tới nay, sư phụ luôn đốc thúc hắn tu tập đạo thuật, tích lũy công đức, để hắn sớm ngày tu thành tiên thân, nhưng hắn chưa bao giờ tìm tòi nghiên cứu sư phụ làm vậy là vì nguyên nhân gì.

Là vì một khi sư phụ không qua được thiên kiếp, hắn cũng sẽ không hay ho gì sao?

Xem ra, sư phụ đã từng bước sắp xếp đường lui cho hắn từ lâu. Sư tôn dặn dò muốn hắn phải bảo vệ sư phụ thật tốt, nhưng sư phụ nói đúng, hắn có tài có đức gì, cuối cùng dựa vào đâu để bảo vệ sư phụ?

Suy ngẫm thật kỹ mới thấy bản thân mình cực kỳ vô dụng, không có thân thể trường sinh bất tử, cũng không đủ tu vi mạnh mẽ, nếu sư phụ thật sự phải đối mặt với thiên kiếp, hắn chẳng giúp được gì cả.

Dù thế nào, bây giờ tìm được sư phụ đã rồi nói, ít nhất, phải ở bên cạnh mới bảo vệ được sư phụ!

Nhớ lần đầu tiên đến Cửu Trọng Ngục, trên hoàng tuyền hắn đã từng nói với sư phụ, nếu hắn thích một người nhất định sẽ bảo vệ nàng trọn đời trọn kiếp, nhất định không bao giờ phụ bạc nàng!

Hắn nói được thì nhất định phải làm được, dù cho hắn có không biết tự lượng sức mình, cũng chẳng e dè vì thế mà bạc mệnh, vì nói cho cùng mạng của hắn chẳng phải cũng do sư phụ cứu về sao?

Thực ra, thân xác này, trái tim này đã thuộc về sư phụ rất lâu rồi, mặc kệ sư phụ có cần hay không, hắn cũng sẽ không thu hồi lại!

******

Quyết định xong, Thanh Huyền chỉ thu dọn ít quần áo gọn nhẹ xuống Yên sơn, ra khỏi Đông Cực.

Mới ra khỏi Đông Cực mấy dặm, hắn liền phát giác phía sau mình có người lén lút bám theo, khoảng cách không xa không gần.

Chẳng lẽ là sư phụ?

Hắn mừng thầm trong lòng, cảm thấy rốt cuộc sư phụ vẫn không yên lòng vì hắn!

Vì thế, hắn làm bộ như không biết, chậm chạp rảo bước về hướng Bắc.

Đáng tiếc, đêm đó người bám theo chủ động xuất hiện, hắn mới chán nản phát hiện ra mình đoán sai rồi!

Bởi vì, người bám theo hắn không phải sư phụ, mà là tiểu hoa yêu Chu Ngưng!

“Ngươi bám theo ta làm gì? !”

Nhìn Chu Ngưng chủ động xuất hiện với vẻ mặt tôn sùng, Thanh Huyền chỉ cảm bản thân đã thất vọng đến độ chẳng còn sức lực nói chuyện. Vốn tưởng rằng sư phụ không yên lòng nên mới theo sau hắn, nhưng hôm nay mới hiểu chỉ là bản thân tự đa tình!

Sư phụ ơi sư phụ, người thật sự yên tâm về Thanh Huyền sao?

Nếu không thì Thanh Huyền gây họa hù dọa người, để người nổi giận xuất hiện giáng cho Thanh Huyền một chưởng, cũng tốt hơn nhiều so với việc người trốn tránh Thanh Huyền!

“Ta nghe nói ngươi rất nổi bật ở Ngọc Hư Cung!” Chu Ngưng ngẩng mặt nhìn Thanh Huyền, đôi mắt trong suốt lóe sáng, không hề che giấu sự ngưỡng mộ với hắn.

Bám đuôi Thiên Sắc và Thanh Huyền đến Tây Côn Luân, nhưng vì là yêu, đạo hạnh quá nhỏ bé, qua không được Tử Vong cốc dưới chân Tây Côn Luân. Cũng từng xông qua nhưng rào cản tiên khí tầng tầng lớp lớp, Chu Ngưng đành phải ôm cây đợi thỏ dưới chân núi Côn Luân, mang theo hi vọng hão huyền là có một tiên nhân nào đó ánh mắt tinh tường nhưng nhầm lẫn thu nàng làm đồ đệ. Hơn nữa, đứng canh dưới chân núi không chừng còn biết tin tức của Ngọc Thự, coi như cũng được rồi. Có điều, ăn dầm nằm dề dưới chân núi Côn Luân một tháng ròng, không hề có tin tức của Ngọc Thự, chỉ nghe các tiên đồng xuống núi đều bàn chuyện của Thanh Huyền.

Nhờ đó nàng mới biết, cái tên bị nàng gọi là “tên trai bao” đó mạnh mẽ như thế nào. Không chỉ từ chối thẳng thừng trước mặt thần tiên tứ hải bát hoang ý tốt của Chí tôn Ngọc hoàng đại đế Hạo Thiên, còn dám thản nhiên thừa nhận vẫn luôn yêu mến sư phụ của mình! Điều khiến nàng cảm thấy hết giận là tên trai bao này còn khiến gã ngụy quân tử Phong Cẩm phải quỳ