Thiên Sắc mà kiêu căng ngạo mạn, thì làm sao có thể được y xem trọng cơ chứ?
Thanh Huyền như cười như không, cúi đầu xuống nhìn thanh kiếm Càn Khôn trong tay mình, khuôn mặt bị che khuất dưới ánh trăng khiến ngũ quan của Thanh Huyền nhuộm một màu xám trắng nhàn nhạt. Đôi môi với độ cong hoàn mỹ hơi nhếch lên nở một nụ cười sâu xa, trong nụ cười kia ẩn chứa sự lạnh lùng không dễ nhận ra: “Có bản lĩnh hay không, thử một lần mới biết.”
Dứt lời, hắn vung kiếm Càn Khôn lên. Dưới ánh trăng bàng bạc, kiếm Càn Khôn cũng tỏa ra luồng sáng lạnh nhạt nhòa. Thanh kiếm rít lên chói tai, vỏ kiếm bay vút ra tựa như mũi tên vọt khỏi cung, phóng thẳng vào mặt Hoa Vô Ngôn.
Hoa Vô Ngôn hơi sửng sốt. Nhưng rốt cuộc y vẫn là kẻ có kiến thức rộng, từng đánh qua nhiều trận chiến, cho nên năng lực đối phó với tình huống khẩn cấp của y cũng rất mạnh, vào lúc vỏ kiếm sắp đập thẳng vào mặt, y vung cây quạt giấy ra đỡ. Mà ngay sau đó, Thanh Huyền đã vung kiếm đâm tới, chỉ mới là kiếm khí lướt qua thế mà đã chém đứt một góc áo của Hoa Vô Ngôn.
Uy lực của thanh kiếm này tuyệt đối không kém gì bốn thanh thần kiếm của Linh Bảo Thiên tôn, quả là thần khí!
Tu vi của thằng tiểu quỷ này đã cao hơn trước rất nhiều, theo kiếm khí tỏa ra từ hắn mà đoán có lẽ hắn có được ít nhất là hai ngàn năm tu vi!
Là do song hành song tu với Thiên Sắc, cho nên chỉ trong vài năm ngắn ngủi mà hắn đã có được sức mạnh đáng sợ thế sao?
Tuy trong lòng Hoa Vô Ngôn ngập tràn vị chua chát ghen tị, nhưng y đã nhận ra điều gì đó bất ổn. Hoa Vô Ngôn không có ý đánh đấm gì, nhưng mà Thanh Huyền ép sát từng bước, dù đã chiếm được thượng phong cũng không chịu ngừng lại, cho nên y cũng không có cách nào thoát thân, chỉ có thể dùng quạt giấy liên tiếp đỡ những đòn tấn công lạnh thấu xương của Thanh Huyền. Y hơi ngửa người ra sau, trốn tránh khá là chật vật.
Thanh Huyền lần đầu tiên sử dụng thanh kiếm Càn Khôn này, hắn thật không ngờ nó rất thuận tay! Thanh Kiếm này cực nhẹ, tuy không uy phong bằng thanh Lục Kiếm tiên, nhưng dường như thanh kiếm này rất hiểu ý hắn. Chỉ cần hắn vừa nghĩ tới sẽ tấn công theo phương hướng, góc độ nào thì kiếm Càn Khôn đã cực kỳ tự nhiên phối hợp với hắn tấn công vào nơi đó, giống như nó là một phần cơ thể hắn.
Chu Ngưng trốn ở một bên, quan sát từng chiêu từng thức lạnh lùng của Thanh Huyền. Hắn tấn công liên tiếp khiến Hoa Vô Ngôn không thể trả đòn, nàng thầm than thở khâm phục bản thân mình, may mà nàng có con mắt tinh tường, không chọn nhầm sư phụ. Một lúc sau, nàng càng xem càng hưng phấn, cất cao giọng cổ vũ, nếu nàng mà có đuôi e rằng nó cũng đang nhiệt tình phe phẩy: “Sư phụ, cố lên… Chặt đuôi tên hồ yêu này làm chổi, lột da y làm giẻ lau đi!”
“Câm miệng!” Thuận theo một chiêu kiếm quay người lại, Thanh Huyền hung dữ trừng mắt liếc Chu Ngưng.
Hắn ít nhiều cũng nhận ra được, từng chiêu thức của Hoa Vô Ngôn rõ ràng đang nhường nhịn hắn, có lẽ y hơi kiêng dè hắn. Mà giờ phút này, nếu sư phụ đang ở gần đây, thì chỉ đến khi hắn bị thương, đánh không lại mới khiến sư phụ chịu hiện thân.
Có thể dạy dỗ cái gã hồ yêu miệng mồm đê tiện này hay không chỉ là thứ yếu, điều quan trọng nhất vẫn là hắn muốn dùng an nguy của mình để dụ sư phụ ra mặt.
Thừa cơ này, hắn cố tình để lộ sơ hở cực to, chìa lưng ra cho Hoa Vô Ngôn, hắn hoàn toàn không thèm quan tâm nếu hắn làm vậy thì sẽ có khả năng bị thương rất nặng.
Bắt được sơ hở này, đương nhiên Hoa Vô Ngôn cực kỳ mừng rỡ. Nãy giờ y cứ phải tránh né sức mạnh và binh khí của thằng nhóc ranh này, lòng y đương nhiên đang cực kỳ uất nghẹn, giờ đột ngột có cơ hội, sao y lại không thừa cơ trả thù một phen chứ?
Y cầu xin ba ngàn năm, chỉ muốn cùng nàng song hành song tu, nhưng nàng từ chối hết lần này đến lần khác.
Còn thằng ranh con này, dựa vào cái gì lại được cơ chứ?
Tiểu quỷ, là ngươi tự đâm đầu vào chỗ chết!
Vô Hoa Ngôn quyết ý, y thu cây quạt giấy lại, bàn tay phải biến thành vuốt hồ ly cực sắc, móng vuốt sắc bén và dài mảnh đen sẫm lại, y đăm đăm dữ tợn vung vuốt nhắm vào lưng Thanh Huyền…
Đây là sát chiêu của y, một khi móng vuốt đâm vào da thịt lập tức sẽ moi tim móc phổi của kẻ địch! Bây giờ, Hoa Vô Ngôn cũng không thèm quan tâm nếu y giết tiểu quỷ này thì sẽ đắc tội với Thiên Sắc, y chỉ hận không thể tự tay vò nát tim gan của hắn mới có thể giải trừ nỗi oán hận trong lòng!
Trong tích tắc, đến cả Chu Ngưng cũng nhận ra được tình thế hiểm nguy, nàng cuống quýt hét lớn: “Sư phụ cẩn thận!” Nhưng Thanh Huyền lại mắt điếc tai ngơ, không những không tung ra động tác phòng vệ tiếp theo, ngược lại hắn còn âm thầm tìm kiếm xung quanh, hắn chỉ mong có thể trông thấy bóng dáng của sư phụ.
Ngay vào thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, chẳng biết một món binh khí như một mũi tên từ đâu bay vọt tới xuyên thẳng vào móng vuốt Hoa Vô Ngôn, khiến y không thể không thu tay về.
Đó là một cây bút bằng bạch ngọc!
Hoa Vô Ngôn nén đau rút cây bút bạch ngọc trên bàn tay ra từng chút từng chút một, nhưng cây bút kia cắm vào rất sâu, mỗi lần nhổ ra được một ly thì toàn thân đều đau đớn! Y cắn chặt răng, tay run
