pacman, rainbows, and roller s
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211230

Bình chọn: 10.00/10/1123 lượt.

run tiếp tục, y bỗng nghe thấy một tiếng cười khẽ, giọng nói một nam tử không biết từ nơi nào truyền tới.

“Hoa Vô Ngôn, ngươi dù gì cũng là bậc tiền bối, thế mà lại dùng thứ thủ đoạn tàn nhẫn này đối phó với tiểu bối, chẳng lẽ ngươi không sợ lục giới nhạo báng ư?”

“Bán Hạ sư bá!” Nhận ra giọng nói quen thuộc đó, Thanh Huyền khẽ gọi, hắn hơi ngạc nhiên vui mừng, nhưng trong lòng cũng thất vọng khó tả.

Vì người đến đây không phải là sư phụ…

Quả nhiên, trong rừng cây vang lên âm thanh cực nhỏ, một lát sau, một nam tử xuất hiện đứng cách bọn họ khoảng chừng mười bước.

Nam tử kia lẳng lặng đứng dưới bóng cây, hai tay chắp sau lưng, một nụ cười nhàn nhạt hiện trên khuôn mặt nho nhã trầm tĩnh. Phong thái của người đó tản ra khí chất của bậc trí thức, nhưng đôi lông mày lại hơi xếch lên, ánh mắt vô cùng sắc bén khiến người ta không dám nhìn gần.

Người đó chính vị đệ tử thích ngao du tứ hải nhất của Trường Sinh Đại đế, y say mê nhất là thơ, từ, sáo trúc, một con mọt sách chính hiệu – Bán Hạ.

“Nếu nói bản công tử tàn nhẫn, vậy những kẻ tu tiên thành thần chẳng phải đều tàn nhẫn dựa vào việc thu yêu bắt quỷ tay nhuốm máu tanh, rặt lũ sát sinh!” Cuối cùng, Hoa Vô Ngôn cũng nhổ được chiếc bút bạch ngọc ra khỏi bàn tay, vứt phắt xuống đất. Hoa Vô Ngôn ôm bàn tay máu chảy ròng ròng, chẳng biết là vì đau đớn hay là phẫn nợ, y nhíu mày tỏ vẻ châm biếm lạ lùng, nhưng vô hình trung lại khiến khuôn mặt tuấn tú của y đều vặn vẹo, đôi con ngươi bùng cháy ngọn lửa đỏ âm u: “Đồ hai mặt, xem thường luân lý, hung thần ác sát, mặt người dạ chó. Yêu thì sao, mà tiên thì thế nào? Ai dám nói rằng mình sạch sẽ hơn ai?”

“Sạch sẽ cũng được, không sạch cũng chẳng sao, tất cả đều là chuyện của tiên gia, không tới lượt một tên yêu nghiệt như ngươi cả gan bình luận.” Xòe bàn tay ra, chiếc bút bạch ngọc trong tích tắc bay vào lòng bàn tay mình, Bán Hạ vẫn luôn nở nụ cười lạnh nhạt. Lời nói vẫn tao nhã lễ độ như trước, nhưng ý cảnh cáo trong những lời không mặn không nhạt kia rất rõ ràng: “Hoa Vô Ngôn, nếu ngươi vẫn muốn giữ lại cái mạng hèn hạ để tiếp tục tu tiên thì nhanh biến đi. Ngươi có biết, đời ta hận nhất cái mùi khai ngấy trên người yêu hồ không?”

Hung dữ trừng mắt nhìn Thanh Huyền, Hoa Vô Ngôn cắt chặt răng, quyết định tạm ghi sổ món nợ hôm nay, đợi đến ngày khác sẽ tính toán lại.

“Tiểu quỷ, coi như hôm nay ngươi gặp may!” Tuy rằng lửa giận trong lòng càng cháy càng to, nhưng mà hảo hán không chịu thiệt trước mắt. Hoa Vô Ngôn biết mình không thể chiếm lợi gì được ở đây, đành nhẫn nhịn lui bước, y chỉ có thể căm giận ném ra một câu uy hiếp cho bỏ tức: “Đến một ngày, ta nhất định sẽ cho ngươi biết sự lợi hại của ta.”

Dứt lời, y hóa thành hồ ly, lẩn vào giữa rừng cây nhanh như chớp, chốc lát đã không còn bóng dáng nữa.

Bán Hạ cất bút bạch ngọc vào trong tay áo. Y xoay người lại, đôi mắt nghiêm trang, nét mặt lạnh nhạt, tựa như y chỉ lơ đãng lướt mắt qua, ánh mắt y quét qua nét phức tạp trên khuôn mặt Thanh Huyền rồi lại liếc nhìn Chu Ngưng với thần sắc đề phòng đang trốn phía sau cây cổ thụ. Cuối cùng, Bán Hạ tiến lên lẳng lặng quan sát kỹ bàn tay phải cầm kiếm của Thanh Huyền: “Thanh Huyền, ta nghe nói tay con bị thương do Kim Giao Tiên của Tử Tô, bây giờ đã khỏi chưa?”

Vì Bán Hạ có chút chuyện cần làm nên phải ở lại đảo Bồng Lai, vì vậy y mới vắng mặt ở Trường Sinh yến, đương nhiên y không biết rõ những hành vi, cử chỉ của Thanh Huyền trên Tây Côn Luân. Còn phần Tử Tô, y đã sớm biết ả ta tính tình kiêu căng. Bây giờ thấy tiểu sư điệt mình hằng yêu quý chịu uất ức như vậy, lòng y cũng hơi buồn phiền, nên thần thái càng chăm chú nghiêm trang.

Vết bỏng do Kim Giao Tiên gây ra rất khó lành, qua nhiều ngày vết thương vốn đã tốt lên chút ít. Nhưng mới vừa rồi hắn đánh một trận với Hoa Vô Ngôn, Thanh Huyền nắm chặt chuôi kiếm mà không không chế sức lực, chuôi kiếm Càn Khôn lập tức xé rách lớp da non mới lên mấy ngày qua, vết thương trên tay đầm đìa máu. Đừng nói là Bán Hạ, mà ngay cả Chu Ngưng cũng phải hoảng sợ rụt cổ lại, hít vào một hơi.

Nhưng dường như Thanh Huyền lại không cảm nhận được, hắn cắt một miếng vải trắng ở bên hông rồi quấn qua loa lên vết thương toác da chảy máu, như cố tình muốn che giấu vết thương.

Thật ra, so với quan tâm cơn đau trên tay thì hắn càng quan tâm đến sự thất vọng khó tả dâng trào trong lòng hơn.

Xem ra, sư phụ thật sự không muốn quan tâm tới hắn nữa sao?

Bán Hạ nhận ra bộ dạng thất vọng, chán chường của hắn, cũng hiểu rõ những điều hắn đang suy nghĩ. Bán Hạ khẽ lắc đầu, nét mặt hơi bất đắc dĩ: “Con xem lại mình đi, sư phụ con chẳng qua chỉ rời xa con vài ngày, con lại đi kiếm chuyện như vậy, sao có thể thể khiến sư muội yên tâm đây?” Bán Hạ thở dài, y lấy một cái chai ở bên hông ra: “Mấy ngày nay sư muội đặc biệt lên dãy núi Ly Sơn Tây Tú, đến chỗ của Thiên Tôn Thiên Tiên Đạo xin sương đọng ngàn năm ở hồ Giải Trãi để nấu thuốc trị vết bỏng trên tay do tam muội chân hỏa gây ra cho con.”

Những lời đó là sự xác minh không thể nghi ngờ rằng Bán Hạ xuất hiện ở đây không phải ngẫu nhiên mà có lẽ T