ẹo mờ uốn lượn trong lòng bàn tay, hòa cùng đường chỉ tay ẩn giấu số mệnh.
Tuy rằng vết sẹo rất xấu xí, nhưng giữ lại cũng tốt, để sau này mỗi lần sư phụ nhìn thấy sẽ tự nhớ tới chuyện cũ, sẽ thêm đau lòng một lần vì hắn.
Ngày đó, Bán Hạ sư thúc đã ngầm ám chỉ với hắn, trong lòng hắn biết rõ sư phụ vẫn lo lắng cho hắn, luôn theo sát hắn, chỉ là không chịu xuất hiện gặp mặt mà thôi. Thậm chí có vài lần, hắn mơ màng trong giấc ngủ, cảm giác rõ ràng sư phụ ở ngay bên cạnh hắn, có thể ngửi được hương thơm trên người sư phụ, cảm nhận được sự ấm áp của người, nhưng khi tỉnh lại vẫn cô độc một mình, chỉ có tiểu hoa yêu Chu Ngưng mặt dày không hổ danh “lợn”, nằm ngủ say sưa ở phía Tây, nước dãi chảy dài cả ba thước.
Rốt cuộc vì sao sư phụ không chịu xuất hiện?
Chẳng lẽ vì thiên kiếp sao?
Thanh Huyền không muốn suy nghĩ những vấn đề hao tâm tổn trí này. Hắn toàn tâm toàn ý tu tiên thân, vì chỉ có như vậy khi sư phụ trải qua thiên kiếp, hắn mới không phải kẻ vô dụng đứng một bên lo lắng suông, mới có tư cách nói lời yêu thương sư phụ, thực hiện lời hứa “Nắm tay nhau đời đời kiếp kiếp”.
Ninh An vương phủ nằm ở con đường cuối thành, cửa son tường cao, tượng đá sư tử bạch ngọc rất dễ tìm. Thanh Huyền đang định lại gần thì phát hiện Chu Ngưng trốn ở xa, không dám đi qua, vẻ mặt sợ hãi.
Thanh Huyền nhận ra ngay, nhìn kỹ lại mới phát hiện trên cánh cửa lớn của Vương phủ dán một lá bùa trấn môn, trên đầu hai con sư tử đá cũng dán bùa để bảo vệ gia đình bình an. Với đạo hạnh của Chu Ngưng, đừng nói đi vào chỉ cần đến gần cũng chịu không nổi.
Đây quả là cơ hội tốt để thoát khỏi miếng cao da chó này!
Bị bám suốt nửa tháng như vậy, sự kiên nhẫn của Thanh Huyền sắp cạn rồi. Lúc này cảm thấy mừng thầm trong lòng, coi như không nhìn thấy gì, bước thẳng về phía Vương phủ. Sau khi giao nửa miếng ngọc của Bán Hạ cho thị vệ chuyển lời, Thanh Huyền đứng chờ ở cửa, chợt nghe Chu Ngưng khẽ kêu: “Thanh Huyền sư phụ…”
Giọng nói kia hơi run rẩy, thật sự giống một con thú nhỏ bị vứt bỏ, vô cùng đáng thương thê thảm, cảm giác chua xót này đúng là có thể làm cho người ta tan nát cõi lòng!
Bất chợt, Thanh Huyền có chút không đành lòng.
Nói cho cùng, tiểu hoa yêu này bất chấp tất cả gia nhập tiên đạo cũng chỉ vì tên Ngọc Thự kia, cũng giống hệt như hắn. Nếu hắn thật sự nhẫn tâm vứt bỏ nàng thì có phải rất tàn nhẫn không? Dù sao, hắn với nàng cũng coi như người cùng cảnh ngộ!
Nghĩ vậy, Thanh Huyền liền thấy cảm giác thương hại và đồng cảm lan tỏa. Hắn ngoắc ngoắc nàng, thấy nàng vừa vui sướng vừa sợ hãi chạy lại, liền cắn đầu ngón tay vẽ bùa hộ mệnh vào lòng bàn tay nàng.
Thật ra đôi khi hắn cũng cảm thấy kỳ lạ, vì sao sư phụ lại dạy hắn các biện pháp giao tiếp với yêu ma quỷ quái, chẳng lẽ —
Suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu, hắn đột nhiên hiểu ra, trong lòng chợt vui vẻ và sung sướng!
Quên đi, mặc kệ sau này tiểu hoa yêu này có thành tiên hay không, có vướng mắc với Ngọc Thự ra sao, tóm lại cũng là kẻ khốn khổ ở thế gian, nếu có thể giúp đỡ thì cứ giúp, coi như tích công đức cho bản thân!
******
Mấy ngày nay, Triệu Thịnh đang nhức đầu.
Là chuyện vui của Ninh An vương phủ. Y sắp thành thân, cưới con gái cưng của hữu tướng đương triều, ngay cả cô cô của y là Cửu công chúa kiêu ngạo cũng đích thân mang lễ vật chúc mừng đến làm chủ hôn. Nhưng đến lúc quan trọng nhất, khắp thành Ninh An râm ran những lời đồn đại khiến lòng người hoảng sợ.
Lời đồn đại đến từ một câu chuyện truyền thuyết ma quái.
Nghe nói, chỉ cần có cô gái vùng ngoài gả chồng vào thành Ninh An, nhất định phải hiến tế thủy quỷ trên sông An Trữ, nếu không toàn bộ thành sẽ chìm trong nước. Liên tục trong ba ngày, cứ nửa đêm sẽ có một con thuyền nhỏ xuôi dòng mang theo một cô gái mặc hỉ phục ở đầu thuyền, vừa chèo thuyền vừa hát những điệu hát khiến người ta sởn tóc gáy. Không ai có thể thấy rõ của hình dáng cô gái ấy, cũng không ai có thể đến gần chiếc thuyền kia, chỉ nghe tiếng hát, sau đó thuyền và người sẽ biến mất trong sương mờ.
Đến ngày thành thân, cô gái gả vào thành Ninh An sẽ xảy ra bất trắc, chết đột ngột!
Những lời đồn này không phải vô căn cứ, nghe nói năm trước nhà họ Lưu cưới một cô gái ở vùng ngoài về, không tin chuyện hiến tế thủy quỷ này, cô dâu mới đã chết đột ngột trên đường đưa dâu. Tuy rằng, sau khám nghiệm tử thi kết luận là chết vì phát bệnh nặng, nhưng vẫn xuất hiện rất nhiều lời đồn đại. Hơn nữa, năm trước vương gia gặp chuyện không may, những lời đồn đại dồn lại từ lâu càng được dịp lan tỏa, thực sự tạo ra hậu quả khủng khiếp.
Bây giờ, người Ninh An vương phủ cưới là con gái Hữu tướng đến từ kinh thành, ngay cả hoàng đế cũng cực kỳ coi trọng hôn sự này, phái đặc sứ đưa dâu, toàn bộ dân chúng thành Ninh An đều tập trung theo dõi Vương phủ, chờ đợi Ninh A phủ hiến tế thủy quỷ. Nhưng trong lòng Triệu Thịnh hiểu rất rõ, nếu vương phủ thật sự hiến tế thủy quỷ, chỉ sợ sẽ dính phải tin đồn, đến tai Hữu tướng vốn là người xưa nay không hề tin chuyện quỷ thần. Nhưng không hiến tế, y lo lắng cô dâu mới của mình thực sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đến
