XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211290

Bình chọn: 7.00/10/1129 lượt.

dụ muội xuất hiện, muội không trốn được bao lâu nữa đâu.”

Ánh trăng bạc phủ lên khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần, dường như khiến thần sắc vẫn luôn hờ hững của nàng tăng thêm một phần nhiệt độ chẳng rõ là nóng hay là lạnh. Thiên Sắc rũ mắt như đang trầm tư, sau một lát mới cúi đầu đáp: “Muội biết.” Tuy nói vậy, nhưng giọng nói ẩn chứa vẻ cứng nhắc, mất tự nhiên, dòng suy nghĩ của nàng đã trôi đi rất xa.

Bán Hạ trông thấy rất rõ từng phản ứng của Thiên Sắc, cũng không biết nên dùng giọng điệu gì với nàng, khuyên bảo hay an ủi đây? Thật lâu sau, y chẳng biết làm sao chỉ nhẹ nhàng nói: “Thật ra, nếu trong lòng muội không có nó, thì nó làm gì cũng vô dụng thôi.” Không thể không nói, những lời như than thở này quả thực đã âm thầm thức tỉnh Thiên Sắc.

Quả nhiên, trong tích tắc một sự hoảng loạn đột ngột bùng lên trong đáy mắt Thiên Sắc, nàng mở to đôi mắt, thất thần mải miết nhìn Bán Hạ rất lâu. Đúng vậy, quả là rất lâu. Trong quãng thời gian đó có lẽ nàng đang ngẫm nghĩ rất nhiều rất nhiều chuyện, cũng có lẽ là đầu óc nàng trống rỗng nên không hề nghĩ được gì. Cuối cùng, thân thể nàng khẽ run, nàng nhắm đôi mắt đang nóng dần lên: “Là vì quan tâm, cho nên lúc này mới ép bản thân đừng quan tâm nữa.”

Đúng vậy, nàng quan tâm.

Vốn tưởng rằng lòng mình tĩnh lặng như nước, nhưng thật không ngờ, rời khỏi Thanh Huyền chỉ vài ngày, mà ma chướng của nàng càng ngày mạnh lên, có khi nàng vô cớ hốt hoảng, trong đầu toàn là cảnh tượng hoang đường khi nàng bước vào giấc mơ của Thanh Huyền ở Cửu Tiêu điện.

Bắt đầu từ khi nào, nàng đã bắt đầu có ý nghĩ không nên có với Thanh Huyền?

Có lẽ, cái tát khiển trách kia, không nên đánh Thanh Huyền mà nên tát vào mặt nàng mới đúng.

Bắt gặp bộ dáng này của Thiên Sắc, lòng Bán Hạ hơi hoảng hốt, con ngươi trong đôi mắt càng thêm u tối: “Nếu muội quả thật có ý với nó, sao không nói rõ tất cả với nó, đợi đến khi nó tu thành tiên thân. Cho dù muội không vượt qua được thiên kiếp, bị đánh về yêu thân, nhưng chỉ cần nó bằng lòng cũng có thể giúp muội trường sinh bất lão, hai người tìm một nơi thế ngoại đào nguyên không màng thế sự, chẳng hơn sao?”

“Tiên yêu khác đường, ý trời khó trái.” Thiên Sắc cười buồn, bất tri bất giác giọng nói nàng hơi run run. Có lẽ là không thể khắc chế nỗi đau, cũng có lẽ là khó mà kiềm nén lo lắng trong lòng, sự dao động không ngừng lướt qua đáy mắt nàng rồi biến thành nỗi đau không màu không sắc: “Những kẻ đi vào con đường này không ít, nhưng có mấy ai có thể không hề chùn bước đi đến điểm cuối cùng, rốt cuộc có bao nhiêu người có được kết quả tốt lành?”

Dường như bị ngụ ý trong lời Thiên Sắc kích thích, Bán Hạ im lặng hồi lâu, trong đầu chợt hiện lên khuôn mặt y vẫn hằng khắc sâu tận đáy lòng.

Ngày xưa, chẳng phải y cũng đã tính toán một lần như thế sao?

Nhưng cuối cùng, y đã nghĩ hết mọi cách nhưng vẫn không đổi được ý trời. Y và nàng cũng chỉ là một đêm nhân duyên ngắn ngủi mà thôi.

Nàng có duyên và nợ của nàng, y có con đường và chí hướng của y. Dù biết ý trời khó trái, nhưng mấy ai thật sự có khả năng đã biết nghịch thiên mà vẫn cố làm cho bằng được?

“Thật không thể tránh khỏi sao?” Nỗi kích động khó mà áp chế của người cùng cảnh ngộ dâng lên trong lòng Bán Hạ. Nhưng ngay lúc mở miệng, Bán Hạ cảm thấy cảm xúc của mình đang dần dần thay đổi, từng lời bất đắc dĩ với cảm xúc chết lặng lạnh giá ném ra khỏi đôi môi mím chặt: “Đến cả sư phụ cũng không có cách ư?”

“Đó là kiếp nạn của muội, là muội gieo nhân, cho nên phải đến nhận quả. Dù tránh được một lần, hai lần, nhưng sao có thể tránh được cả đời chứ.” Thiên Sắc khẽ lắc đầu, con ngươi trong vắt bình lặng như mặt nước hồ thu, nàng khẽ lẩm bẩm, nụ cười khổ trên môi vẫn không suy suyễn nhưng dường như nó đang chuyển dần thành một nụ cười lạnh nhạt suy sụp: “Bất kể thế nào, trước khi thiên kiếp của muội đến, Thanh Huyền nhất định phải tu thành tiên thân.”

Hết chương 42

Chương 43

Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Đi thẳng về phía Bắc, thời tiết ngày càng lạnh. Nửa tháng sau, Thanh Huyền đã đến Ninh An suôn sẻ.

Ninh An là thành trấn quan trọng nhất của phương Bắc, vì nằm trên đường giao thông huyết mạch nên mức độ phồn hoa và náo nhiệt hơn hẳn các thành trấn khác. Sau khi vào thành mới thấy, kẻ đến người đi, ngựa xe như nước phủ kín đường, vô cùng nhộn nhịp. Chu Ngưng vốn bám theo Thanh Huyền, nhưng lúc này đã chạy lăng xăng khám phá khắp nơi, thích thú đến độ không dám chớp mắt.

Là một tiểu hoa yêu, đạo hạnh thấp kém có thể hiện nguyên hình hoa yêu bất cứ lúc nào, thường ngày nàng chỉ dám ở trong núi sâu, không dám đến những nơi này, giờ có cơ hội hiếm hoi như vậy, sao bạc đãi bản thân được?

Nhưng khác hẳn Chu Ngưng, Thanh Huyền hầu như chẳng có hứng thú gì, chỉ tìm một người bán đồ chơi thổi đường hỏi thăm đường tới vương phủ Ninh An. Tình cảnh này, dù thân đang ở trong đám đông nhộp nhịp, hắn cũng cảm thấy mọi tiếng động đều cách xa mình vời vợi.

Vì sư phụ không ở bên cạnh…

Thần dược Ngưng Lộ kia rất tốt, vết bỏng trên tay hắn đã gần khỏi hẳn, có điều bị bỏng quá nặng nên dù sắp khỏi cũng để lại vết s