XtGem Forum catalog
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211142

Bình chọn: 8.5.00/10/1114 lượt.

gì không làm được. Ngươi chẳng qua là một kẻ vô danh tiểu tốt, đạo hạnh thấp kém, kiến thức nông cạn. Phong Cẩm không tiện so đo với ngươi, Hạo Thiên là không thèm tính toán với ngươi, thế mà ngươi lại cho là thật!”

Không nghi ngờ gì lời này cực kỳ đả kích!

Khoảnh khắc những lời đó lọt vào tai, trái tim Thanh Huyền quặn thắt, cảm giác vừa ngọt ngào vừa chua chát đan xen trong tích tắc khiến máu huyết toàn thân dâng trào. Những ngón tay siết chặt chỉ còn một màu xanh trắng. Khuôn mặt dần dần nhăn nhúm lại, hắn hơi nhếch môi, nhíu chặt mày, nét mặt rất đáng sợ, thần thái hung tợn chưa một ai từng thấy!

“Nói tóm lại, con không đi.” Hắn đột ngột rít lên, ánh mắt hung tợn, dữ dằn, hắn muốn tung “đòn sát thủ” thêm một lần nữa: “Nếu sư phụ nhất quyết đuổi Thanh Huyền đi, Thanh Huyền sẽ…”

“Ngươi sẽ buông xuôi bản thân phải không?” Thiên Sắc đã đoán được hắn sẽ nói thế, nàng không hề nể tình cười khẩy, cắt ngang lời uy hiếp của hắn: “Nếu ngươi quả thật muốn làm thế, vậy vi sư cũng không thể nói gì được nữa. Chỉ đành xem như ta chưa bao giờ cứu ngươi, cũng chưa từng thu một đồ đệ nào như ngươi!”

Đột nhiên chẳng còn kế sách nào, Thanh Huyền dùng ánh mắt khó tin nhìn Thiên Sắc, hắn không thể ngờ được nàng lại nói những lời tuyệt tình đến thế?

Hắn cứ tưởng sư phụ sẽ thương xót hắn, quan tâm hắn, nhưng hôm nay thì thế nào?

Chẳng lẽ chỉ vì hắn đã gây ra cái tội đáng chết vạn lần trong một giấc mơ hay sao?

Hít sâu một hơi, sự đau thương chồng chất dâng lên trong đôi mắt hắn, nỗi đau và lửa bỏng quyện vào nhau tựa như dòng nam thạch nóng chảy đang trào dâng trong lòng hắn, ngọn lửa đỏ đột ngột phun trào thiêu rụi những ngọt ngào và hạnh phúc thành tàn tro: “Thanh Huyền chỉ là thích sư phụ, muốn ở bên sư phụ, rốt cuộc Thanh Huyền đã sai ở đâu chứ?” Hắn cúi đầu cất tiếng, cực kỳ uất ức, hắn như đang hỏi nàng mà càng giống đang hỏi chính bản thân.

“Ngươi cứ khăng khăng là mình không sai, mà không biết tự suy xét lại bản thân, không chịu giác ngộ!” Thừa dịp này, Thiên Sắc khiển trách rất lạnh lùng: “Ra ngoài! Vi sư không muốn nhìn thấy ngươi nữa!”

“Sư phụ?” Thanh Huyền ngẩng đầu, cực kỳ kinh ngạc, tiếng gọi khẽ khàng mang theo ý cầu xin.

Không thèm đoái hoài tới lời cầu xin của hắn, nàng dứt khoát xoay người, đưa lưng về phía hắn, đến cả lời trách mắng cũng không hề nể tình: “Đã không nghe lời vi sư, thì đừng xem ta là sư phụ!”

Thanh Huyền không lặp lại nữa, do dự rất lâu, rốt cuộc hắn thỏa hiệp, nhấc chân máy móc bước đến bên cạnh cửa. Hắn chậm rãi đẩy cửa ra, cơn gió lạnh lập tức ùa vào, hóa ra ngoài trời đã mưa tự lúc nào, nhưng hắn lại dường như mất đi toàn bộ tri giác. Thanh Huyền cúi đầu đứng dưới mái hiên, trầm mặc nhìn từng giọt mưa rơi tí ta tí tách.

Mưa rơi xuống đất, để lại một vết lõm nho nhỏ, giống như dấu chân của vận mệnh, cho dù rất cạn nhưng không dễ dàng biến mất. Một giọt mưa, từ mái hiên chảy xuống rồi bắn tung tóe trên mặt đất, âm thanh rất nhỏ gần như không thể nghe thấy, nhưng thính giác của hắn lại bắt lấy từng tiếng một, âm thanh đó nghe thật giống nhạc khúc oán hận triền miên.

Hắn quả thật không biết mình sai ở đâu…

Chẳng lẽ thích một người là sai sao?

Chẳng lẽ, chỉ vì người hắn thích là sư phụ của mình, nên đó là sai lầm ư?

Cũng có thể, cho dù là thích cũng không được sinh ra dục vọng, mà hắn thì không chỉ có dục vọng mà còn nảy sinh ý muốn chiếm hữu, cho nên hắn đã sai?

Đứng dưới mái hiên rất lâu, rất lâu, sau đó hắn chậm rãi ngồi xuống, tựa vào cánh cửa, lặng yên ngắm nhìn cơn mưa đêm liên miên không dứt.

Được rồi, cho dù hắn đã sai, nhưng còn có cách nào cứu vãn đâu?

Nếu sư phụ không thích hắn, hắn sẽ không gượng ép người. Nếu sư phụ vẫn còn nhớ nhung Phong Cẩm, vậy hắn có phải nên giống như Ngọc Thự, giúp sư phụ nối lại tình xưa với Phong Cẩm?

Chôn đầu vào hai gối, lòng hắn đang gào thét không nguôi, mà nét mặt lại cô đơn, quạnh quẽ.

Nếu sư phụ khẳng định hắn sai, vậy có lẽ hắn đã sai thật rồi…

Nhưng mà, nhưng mà… tại sao đến giờ hắn vẫn không hề muốn hối cải?

******

Nửa đêm, Thiên Sắc nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ra, trông thấy Thanh Huyền đang tựa vào cửa mơ màng ngủ, nàng bất đắc dĩ thở dài.

Nhìn khuôn mặt quật cường của hắn, đang ngủ mà hắn vẫn nhíu chặt mày, thì thào lẩm bẩm: “Ta không sai… ta sai ở đâu chứ?”

Thật ra, hắn chỉ là một đứa trẻ ngây thơ, xưa nay vẫn quen thẳng thắn, thành thật, làm sao biết mình có sai hay không, sai ở đâu?

Xoay người lấy y phục đến đắp cho hắn, nàng ngồi xuống, đau lòng nhìn nét mặt đang ngủ mà vẫn luôn bất an của hắn.

“Thanh Huyền, ngươi không sai.” Nàng nhắm mắt lại, đôi môi run rẩy, cất giọng khàn khàn tự trách: “Người sai là vi sư.”

Hết chương 40

Chương 41

Edit: Ong MD Beta: Vô Phương Không phải Thanh Huyền chưa từng nghĩ rằng sư phụ nhất định sẽ lặng lẽ rời đi, nên hắn không yên lòng ngồi bên ngoài cửa phòng sư phụ, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Rốt cuộc cũng chẳng phải sắt đá, hắn dựa vào tường cho đến khi mệt đến mức không chịu nổi nữa thiếp đi.

Không ngờ chỉ ngủ một lát đã hỏng việc!

Hắn không biết mình đã ngủ bao lâ