The Soda Pop
Thề nguyện

Thề nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211223

Bình chọn: 7.00/10/1122 lượt.

ồng ngực ấm áp và nụ hôn nóng bỏng của hắn, những lời thì thầm nỉ non trượt theo chiếc gáy mẫn cảm của nàng, cơ thể quyến luyến dây dưa, tựa như thân dây leo quấn quít nương tựa nhau, khó mà lìa xa được. Nàng thậm chí vẫn nhớ rất rõ cảm xúc khi bàn tay nàng đặt lên cơ thể hắn, thân thể trẻ trung, dòng máu nóng đập rộn ràng bên dưới da thịt, khiến nàng khẽ cất tiếng nỉ non như đang khao khát mà vẫn cố chối từ. Trong lòng dường như thầm khát vọng hắn tiến thêm một bước, sự chờ mong kia là một mối nguy hại không rõ tên, dường như nàng chợt ngửi thấy hơi thở mờ ám lênh đênh trôi giạt trong bầu không khí.

Ma chướng!

Lại là ma chướng!

Ma chướng xâm nhập bất kỳ lúc nào!

Thanh Huyền, hắn chỉ là một đứa trẻ, tuổi trẻ ngông cuồng, nhiệt huyết, nông nỗi, khó tránh khỏi thường suy nghĩ lung tung. Nhưng nàng là người đã trải qua những sự thăng trầm của đời người, nàng tự cho rằng mình đã nhìn thấu sự đời, ấy thế mà từng giờ từng phút nàng vẫn nhớ rõ rành rành cái cảnh tượng không thể chấp nhận nổi đó?

Chẳng biết là do chân tay luống cuống hay là do cảm giác tội lỗi bất thình lình bùng lên, mặt nàng thoát trắng bệch ra, bất giác buông lỏng chiếc bút lông sói đang nắm trong tay, chiếc bút rơi đánh “cạch”, khiến mực giây ra nhem nhuốc.

“Không cần mài mực đâu.” Nàng ngồi xuống nhặt chiếc bút kia lên, nhân cơ hội che giấu sự mất tự nhiên của mình, đợi đến khi đứng lên, sự xa cách đã ngập tràn trong ánh mắt, đến cả giọng nói cũng lạnh lẽo giá băng: “Ngươi về phòng nghỉ ngơi đi.”

Không thèm nhìn hắn một cái, nàng tiếp tục chép kinh, muốn mượn thứ này rửa sạch những ý nghĩ dơ bẩn trong đầu mình, và bình ổn lại cảm giác tội lỗi vô biên trong lòng. Nhưng nàng không biết, Thanh Huyền đã kịp bắt hết từng cử chỉ nhỏ nhặt của nàng.

Cúi đầu xuống, Thanh Huyền nhìn bàn tay mình, nỗi mất mác như một cây kim sắc đột ngột xuyên thấu qua trái tim của hắn. Trong chớp mắt, hắn bỗng cảm thấy ánh mắt sư phụ nhìn mình bây giờ đã không còn như xưa nữa, tựa như hắn là thuốc độc, là bệnh dịch, người ta tránh còn không kịp nữa là.

Theo bản năng, hắn chợt nhớ tới khi hắn gặp Phó Vân Xuyên, y mắc bệnh hiểm nghèo, bị người đời xa lánh. Một sự cô độc và bất lực tựa như một đám mây đen đè nén trái tim của Thanh Huyền, khiến hắn tức thở.

Đó có phải sẽ là vận mệnh tương lai của hắn?

“Sư phụ, người vẫn còn giận Thanh Huyền sao?” Hắn vô cùng dè dặt hỏi một câu vẫn luôn muốn mà không dám hỏi, Thanh Huyền lặng lẽ giấu bàn tay bị bỏng chưa khỏi ra sau lưng, cảm giác chua xót tràn ngập cõi lòng hắn.

Bàn tay đang chép kinh của Thiên Sắc hơi khựng lại, lòng nàng hoang mang run sợ, nhưng giọng nói vẫn luôn bình tĩnh: “Làm gì có chuyện đáng để vi sư giận chứ?”

“Sư phụ vẫn để bụng chuyện đó ư?” Dù biết rõ không nên moi ra khúc mắc giữa hai người, nhưng Thanh Huyền vẫn ủ rũ hạ tầm mắt xuống, cố tình đề cập tới, khóe mắt loáng thoáng ánh nước, cất tiếng cam đoan từng lời từng chữ: “Thanh Huyền không dám nữa. Sư phụ, người đừng tức giận.” Nói tới lời cuối cùng, sự cô đơn, quạnh quẽ đang cố chôn chặt tận đáy lòng loáng thoáng ẩn hiện, khiến người ta thổn thức khôn nguôi.

Từng lời hắn nói chứa bao nỗi uất ức và chua sót, sao Thiên Sắc lại không hiểu chứ?

“Tu vi ngươi còn thấp, vẫn chưa biết cái gì được gọi là ma chướng. Nếu ngươi cứ một mực suy nghĩ lung tung, lún vào đó càng lúc càng sâu, e rằng sau này khó mà thoát thân.” Lặng lẽ thở dài, nàng gác chiếc bút trong tay xuống, nhưng vẫn chưa một lần ngước lên nhìn hắn, chỉ rũ mắt nhìn mảnh giấy Tuyên Thành đầy những dòng kinh văn, trái tim âm ỉ đau đớn, cảm giác bất lực dâng lên trong lòng khó tả nên lời: “Ngày mai, vi sư có việc phải làm, sau khi ngươi thu dọn xong thì cứ đi về hướng bắc.”

“Sư phụ, người không đi với Thanh Huyền sao?” Trái tim Thanh Huyền hoảng loạn, đột nhiên cảm thấy lời này tựa như lời dỗ dành trước khi bị vứt bỏ, một dự cảm chẳng lành đột ngột dâng lên trong lòng.

Có khi, thứ dự cảm khiến người ta lo sợ bất an, tựa như là ma quỷ sắp đặt vận mệnh, nó luôn luôn tấn công vào những lúc người ta không hề đề phòng, thiêu đốt trái tim, quấn quít không buông, mãi không tan biến, mà muốn trốn tránh cũng chẳng được.

Mà giờ phút này, hắn đang có cảm giác đó!

“Chờ vi sư xong việc sẽ đến gặp ngươi!” Thiên Sắc đáp lời, chẳng biết là trả lời qua loa hay là thật sự có chuyện quan trọng cần làm, nàng không hề giải thích với hắn.

“Sư phụ có chuyện quan trọng cần làm, vậy Thanh Huyền chờ cũng được.” Dường như hơi do dự, hắn khẽ cắn môi, không muốn thỏa hiệp, hắn quật cường trả lời, lòng chua chát hỗn loạn, tâm sự trĩu nặng trong đáy mắt: “Thanh Huyền từng hứa, sẽ bảo vệ sư phụ.”

Câu trả lời làm theo ý mình của Thanh Huyền, khiến Thiên Sắc sa sầm mặt!

“Ngươi bảo vệ vi sư? Bằng ngươi bây giờ lấy gì bảo vệ vi sư?” Nàng khẽ hừ lạnh lùng, ngẩng đầu dùng ánh mắt sắc bén như lưỡi câu nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt nàng u ám như ngập tràn nỗi thất vọng và trào phúng: “Đừng tưởng rằng ngươi không biết trời cao đất rộng phát biểu vài câu hùng hồn trên Trường Sinh yến, thì nghĩ rằng mình là số một, không có