Thiên sứ sẽ thay anh bên em
Tác giả: Đông Phương Nhược Phi
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 327651
Bình chọn: 9.5.00/10/765 lượt.
nói:
– Hôm nay,cô rất vui vì được thầy hiệu trưởng mang đến một học sinh mới.Các em cùng hoan nghênh bạn mới nào.-Cô Lily cười một cái thật tươi rồi quay ra cửa gọi Nhật Hạ vào.
Trước mặt cả lớp là một khuôn mặt thiên thần,có chút gì đó giống hắn.Nụ cười rất đẹp cùng hàm răng trắng sáng.Tóc cô buộc lên cao lộ ra cao ráo.Cô mỉm cười rồi bắt đầu màn giới thiệu về mình.
– Chào cả lớp,mình là Dương Nhật Hạ,em họ của anh Phi.Mình mới từ Mĩ chuyển về,hy vọng các bạn giúp đỡ mình.-Vừa nói,Nhật Hạ vừa cúi đầu thể hiện lời chào của mình.
Nghe Nhật Hạ nói,cả lớp hướng ánh mắt của mình về phía hắn.Bỗng nhiên,nhận được sự nhiệt tình của mấy chục ánh mắt,hắn lạnh lùng nhìn về phía Nhật Hạ.Rời khỏi sự chỗ ngồi của mình,hắn kéo tay Nhật Hạ lôi xuống.Đặt cô ngồi vào bàn của Thiên Minh,hắn hăm dọa:
– Em mà phá phách thì anh cho bay về Mĩ đấy.
Nhật Hạ sợ hãi ngồi im phăng phắc.Hắn thaais thái độ ngoan ngoãn của Hạ thì yên tâm đi về chỗ ngồi.
Ở dãy bên cạnh,nó nhìn Nhật Hạ với ánh mắt ngạc nhiên.Như cảm nhận được sự ưu ái nào đó đang hương về phía mình,Nhật Hạ đưa đôi mắt trong veo của mình nhìn nó.Nhận biết được thái độ hơi quá của mình,nó thu ánh mắt lại tập trung học bài.Nhật Hạ mỉm cười đầy thú vị.
– Đó có lẽ sẽ là nhận vật đặc biệt đây.-Nhật Hạ lẩm bẩm với chính mình.
Năm tiết học trôi qua một cách nhẹ nhàng.bọn hắn vội lên xe đi đến trụ sỡ R.I.P để chuẩn bị cho lễ gia bang.Trước khi đi,hắn không quên quay qua căn dặn cô em họ bị tăng động của mình.
– Về nhà trước đi.Đúng 7h có mắt ở bang.Nhớ đấy.
– Em biết rồi mà.Thôi anh đi đi.- Nhật Hạ xua đuổi hắn.
Thấy thái độ ngoan ngoãn của Hạ,hắn yên tâm lên xe.Chiếc xe chạy vụt đi,biến mất sau hàng cây xanh trên đường.Nhìn con xe khuất dần,Nhật Hạ mỉm cười bí hiểm một cái.Có lẽ đã đến lúc cô được tung hoành rồi.Hôm nay nhất định phải quậy một trận cho ra trò.Nhật Hạ vội vàng đón một chiếc taxi rồi nhanh chóng chạy về biệt thự White Rose.
Đứng trước tủ quần áo,Nhật Hạ phân vân không biết nên chọn cho mình trang phục gì.Sau một lúc suy nghĩ,cô quyết định lấy cho mình chiếc áo thun trắng cùng chiếc quần da đen ôm sát khoe đôi chân thon dài.Đến bàn trang điểm,cô buộc mái tóc lên cao chừa phần mái xéo ở trước.Ngắm ngía mình trước gương,hình như thiếu thiếu một cái gì đó.Đi đến tủ quần áo,lấy cho mình một chiếc áo khoát da rồi mang vào.Đã quá hoàn hảo.
Xuống gara,chọn cho mình con mô tô Suzuki GSX-R1000 màu đen,Nhật Hạ chẫm rãi đội mũ bảo hiểm rồi leo lên xe phóng đi mất hụt.Thắng xe lại trước bar Death TS.Cô từ từ bước vào trong bar.Tiếng nhạc sập sình lúc nhanh lúc chậm kéo tất cả mọi người vào một thế giới khác,thế giới hoan lạc.Nhật Hạ tránh sự chú ý của mọi người nên chọn cho mình một chiếc bàn khuất xa các tầm nhìn,ngay lập tức một ly cocktail được mang ra kèm theo là một nụ cười thiên thần.
Ngước mặt lên nhìn con người đó,Nhật Hạ vui mừng chạy đến ôm chầm lấy.Người đó cũng vui vẻ đáp trả lại cái ôm.Sau khi dây dưa không đứt,Nhật hạ chậm rãi buông người đó ra rồi từ từ ngồi xuống.Thấy vậy,người đó cũng an tọa.
– Sao anh lại ở đây.- Sau khi cả hai ổn định,Nhật Hạ mới lên tiếng.
– Chỉ là muốn đến Death học cách pha chế cocktail của Trâm Anh thôi mà.- Người đó từ từ nếm thử ly cocktail trên tay rồi nói.
– Vậy Trâm Anh đâu?Lâu rồi em cũng chưa được gặp nhỏ đó nha.- Nhật Hạ cúng nếm thử ly cocktail trên bàn rồi hỏi.
– Cô ấy có việc bận nên đi rồi.- Hải Đăng mỉm cười rồi nói.- Bảo bối à,em không phải bị boss giữ ở nhà sao?Sao lại ngồi đây?- Anh tiếp lời.Khuôn mặt bình thường đã đẹp,hiện tại khi thêm một chút độ nồng của cocktail càng làm cho anh hấp dẫn thêm.
– Anh Ric đã đến R.I.P để chuẩn bị cho lễ gia bang nên em tranh thủ đi chơi thôi.- Nhật Hạ nũng nĩu.
– Em tốt nhất đừng nên gia nhập bang.Trong bang không phải có rất nhiều chuyện phức tạp sao?Sẽ rất nguy hiểm.- Hải Đăng nghiêm túc nhìn Nhật Hạ.Thật sự anh không muốn bảo bối của mình có mệnh hệ gì nha.
– Ư…Anh đừng có lo.Anh không tin vào năng lực của em sao.Chỉ là em muốn giúp anh Ric thôi.Anh ấy không phải là đã quá yêu thương em.
– Thôi được rồi.Nhưng nhớ là phải bảo vệ bản thân mình đấy.Anh sẽ ở sau lưng dõi theo em.- Hải Đăng nắm lấy đôi tay của Nhật Hạ rồi khẽ nói.
– Em biết rồi.Em muốn đi chơi.Anh đưa em đi nha.-Nhật Hạ đưa đôi mắt cún con nhìn Hải Đăng.
– Không được.Sắp đến giờ rồi.Mau đến bang nếu không…Em biết hậu quả à.- Hải Đăng cười đểu.
– Được rồi,được rồi.Đi thì đi.-Nhật Hạ nói rồi dậm chân đi ra lấy xe.
Không khí trong hội trường của bang tấp nập người đi lại.Những tiếng nói,những đồ vật được sắp xếp cứ vang lên khuấy động cả một vùng.Trong một căn phòng ở trên tần cao nhất của tòa nhà,hắn chiễm chệ đứng nhìn khung cảnh cả thành phố.Hai tay vòng lại,ánh mắt đăm chiêu với dòng suy nghĩ đang hiện hữu trong đầu.
Bất chợt,cửa phòng mở ra,Khánh Hưng chẫm rãi bước vào.Nghe tiếng mở cửa,hắn quay đầu lại nhìn.Thấy Hưng,hắn từ từ đi đế chiếc ghế dành cho mình rồi ngồi xuống,Hưng cũng ngồi đối diện hắn.Ánh mắt anh chăm chú nhìn từng cử động của hắn rồi lên tiếng.
– Em hài lòng với kết quả chứ.