Thiên sứ sẽ thay anh bên em
Tác giả: Đông Phương Nhược Phi
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 327665
Bình chọn: 9.5.00/10/766 lượt.
– Không hẳn.- Hắn kiệm lời.
– Nhật Hạ đó…Thật sự phải cho vào bang sao?Như vậy rất nguy hiểm cho con bé.- Khánh Hưng lo lắng.
– Anh yên tâm đi.Hải Đăng sẽ bảo vệ con bé.- Hắn cười nhẹ khi nhớ đến Hải Đăng.
– Hải Đăng sao?Sao lại là hắn ta.-Hưng nhíu mày.
– Vì hắn và Nhật Hạ là couple.
– Thật vậy sao?-Hưng nghi ngờ.
– Ừ…Thôi,sắp đến giờ rồi.Anh chuẩn bị đi.
Nói xong,cả hai đi ra khỏi phòng rồi nhanh chần cùng nhau xuống hội trường.Trước khi bước vào,hắn không quên lấy chiếc mặt nạ đặc biệt ra rồi đeo vào.Xoang xuôi,cánh cửa mở ra,hắn chậm rãi đi từng bước đến vị trí cao nhất dành cho mình.Đưa ánh mắt màu tím lên nhìn mọi người,ai nấy sợ hãi không dám hé môi.
Chờ cho mọi thứ ổn định,lễ gia bang được diễn ra một cách xuôn xẻ.Nhưng cnf có một vấn đề khá tai hại là:
– Thưa chủ tịch,tôi có một thỉnh cầu.-Một trong những thủ lĩnh của bang R.I.P là ông Kiên vội nói khi lễ gia bang kết thúc.
– Mời.-Hắn lạnh lùng.
– Làm việc với người đã nhiều năm nhưng vẫn chưa biết được khuôn mặt của người.-Ông Kiên câu nệ.
– Đúng rồi,người nên cho chúng tôi một lần được thấy khuôn mặt chứ.- Người khác tán thành.
– Từ từ sẽ biết.Chưa phải lúc.
Nói xong,hắn đứng dậy,bước đi trước hàng chục con mắt.Để lại những nỗi tò mò trong lòng mọi người.Hắn quá bí ẩn…
— END CHAPTER 27–
Chương 28: Ngày Anh Mất Em.
Ngồi trước bàn làm việc,Trúc thất thần nhìn chằm chằm vào chiếc laptop.Như không tin vào mắt mình,Trúc đưa tay dụi dụi mắt.Không phải là giả,không phải ảo giác,vậy là thật sao?Không thể tin được.
Với tay lấy chiếc điện thoại bên cạnh laptop,Trúc nhanh nhanh bấm một dãy số nào đó rồi gọi.
– “Alô.”- Đầu dây bên kia lãnh đảm hồi âm.
– Con Trân…Chuyến bay của nó hiệu là gì?-Trúc nói không nên lời,cổ họng như bị ứ nghẹn.
– “MPS 6558.Mà mày hỏi có chuyện gì vậy?”- Nhi thắc mắc.
Xoảng…
Lời nói của Nhi vừa dứt,thì một tiếng động đổ vỡ vang lên làm chói tai.Sau đó là một chuỗi tín hiệu dài.Chuyện gì xảy ra đây.
Nghe câu trả lời của Nhi,Trúc thất thần đánh rơi cả điện thoại.Cô như không còn chút sức lực nào mà ngồi bệch xuống sàn nhà.Đôi mắt chảy ra một thứ gì đó trong suốt,ướt đẫm.Là nước mắt…
Gạt phăng mọi suy nghĩ qua một bên,Trúc đứng dậy rồi chạy nhanh xuống đại sảnh và gọi to:
– Anh Nic…Anh Nic…
– Nic ra ngoài rồi.Có chuyện gì sao?Tại sao lại khóc?-Nguyên Nguyên vừa hỏi vừa lắc mạnh vai Trúc.
– Anh…Đưa tôi đến biệt thự Hoàng Gia được không?- Trúc không nhìn Nguyên Nguyên mà nói.Đôi mắt cô hướng về một nơi xa xăm nào đó.
– Được.-Nói rồi,Nguyên Nguyên chạy đi lấy chìa khóa xe.
Két…Chiếc xe thắng nhanh,dừng lại trước cổng biệt thự Hoàng Gia.Trúc vội mở cửa xe rồi nhanh chân chạy vào đại sảnh,Nguyên Nguyên cũng vội chạy theo.Gì thế này???Không tin vào mắt mình nữa,trước mặt cô là một thi thể.Lẽ nào là của
Trân.Không…không thể nào…Trúc mất hết sức lực dần ngã người ra sau,may có
Nguyên Nguyên chạy đến đỡ kịp.Ôm cô trong lòng mình,Nguyên Nguyên đưa mắt nhìn xung quanh và cả thi thể trước mặt.
– Chuyện này là sao?-Nằm trong lòng Nguyên Nguyên,Trúc gượng mình lên hỏi.Đúng…Cô cần một lời giải thích.
Nghe câu hỏi của cô,tất cả mọi người có mặt ở đó không ai dám hé răng nói nữa lời.Sợ sẽ làm kích động đến cô.
– Có ai trả lời cho tôi không???- Không ai trả lời mình,Trúc tức giận hét lên.
Nhìn thấy bộ dạng tức giận của Trúc,một cô hầu vội giải thích.
– Thưa tiểu thư,những gì tiểu thư thấy là đúng.Thiểu thư Bảo Trân mất rồi ạ.-Cô hầu vừa khóc vừa nói.
Nghe câu trả lời,Trúc cười…Đúng…Cô cười,một nụ cười chua xót,một nụ cười trấn an chính mình.
– Cô đùa chắc.Kun hiện tại đang ở bên Mĩ.Đang ở bên Mĩ đó.-Trúc xúc động hét lên lần nữa.
– Tôi biết tiểu thư đã đọc tin tức rồi.Máy bay của tiểu thư Bảo Trân gặp nạn và nổ trên đường bay đến Mê-xi-cô.-Một cô hầu khác giải thích.
– Vậy ý cô nói.Đây là thi thể của…Kun.-Trúc bình tĩnh nói ra từng chữ.
– Vâng thư tiểu thư.
– Không…Không thể nào.Tôi không tin.-Trúc hét lên.Cô lại khóc,một lần nữa nước mắt lại tuôn trào.Tinh thần hoảng loạn.Đôi môi liên tiếp mấp máy dòng chứ “Tôi không tin”.
– Kin…Bình tĩnh đi.-Nguyên Nguyên ôm cứng Trúc vào trong người.Từ từ trấn an cô.
Anh hiện tại cũng đang rất lo lắng.Vì sao ư???Nếu Gia Long biết được tin này thì không biết anh sẽ ra sao nữa?Anh biết là Gia Long đã yêu thầm Trân từ lâu nhưng chưa dám nói ra mà.Đây có lẽ sẽ là cú shock đối với Gia Long.
Mệt mỏi…Đau đớn…Trúc ngất lim đi trong vòng tay của Nguyên Nguyên.Nhìn Trúc khóc,tim Nguyên Nguyên như có hàng ngàn mũi tên đâm vào.Đau lắm.Vội bế Trúc vào phòng ngủ của biệt thự,Nguyên Nguyên đưa tay lau đi giọt nước mắt còn động lại trên khóe mi của Trúc.
– “Đừng khóc…Anh đau lắm.”-Nguyên Nguyên thì thầm.
Thu lại đôi tay của mình,Nguyên Nguyên vội cầm điện thoại lên,anh chần chừ.Không biết có nên gọi cho Gia Long không.Anh sợ Gia Long sẽ suy sụp mất.Không nghĩ nhiều nữa.Anh bấm số điện thoại của Khôi rồi gọi.Chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia,Khôi đã hét toáng lên.
– “Kin đâu?”
– Đang ở với tao.Mày yên tâm.
– “Con bé biết tin rồi sao?”
– Ừ,biết rồi.Có nên cho Yic biết không?