̣ Jessica!!!!!!”Thảo Nhi ngay tức thì vừa ló đầu ra khỏi nhà bếp, thì đã không còn thấy bóng dáng Phương Nhã đâu. Ngẩn người vài giây, cuối cùng cô bé mới thốt lên kinh hoàng:“ Trời ơi, chị Jessica ra khỏi nhà rồi. Huhu, lần này chết chắc rồi, giám đốc giết mình mất thôi!!!” – Thảo Nhi ngay lập tức phóng như bay ra cửa, í ới gọi – “ Chị Jessica!!!!!” CHươNG 20: LươNG TâM (4)“ Jessica, mau bắt máy ngay! Jessica, mau bắt máy ngay!”Âm thanh lạnh băng của Kevin bất chợt vang dội khắp nhà, khiến Thảo Nhi cũng phải giật bắn mình vì sợ hãi. Vài giây định thần lại, cô mới nhận ra tiếng nói của anh phát ra từ chiếc điện thoại của Phương Nhã nằm trên sàn, bèn chần chừ với tay cầm lên rồi bắt máy, giọng rụt rè:“ Giám … giám đốc!”Đầu dây bên kia chợt nín bặt, vài giây sau liền đáp, giọng trở nên khắt khe:<< Jessica đâu?>>“ Huhu, chị … chị Jessica nhân lúc không có ai canh chừng, liền chạy ra khỏi nhà rồi, ngay cả điện thoại cũng không mang theo!!!” – Thảo Nhi nói như mếu, khuôn mặt nhăn nhó thảm thương, răng môi va vào nhau lập cập.<< Cái gì? Lúc nào? Hả?>>Anh gầm lên phẫn nộ, khiến Thảo Nhi xém đánh rớt luôn cả điện thoại: “ Mới … mới ban nãy!”Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng, cô bé chỉ nghe thấy tiếng thở khe khẽ, như đang cố chế ngự cảm xúc của mình. Một lúc lâu sau, không nói không rằng, anh cúp máy.Thảo Nhi ngẩn người nghe một tràng tút tút, mới biết là đầu dây bên kia đã ngắt máy. Mặt mày cô bé chợt tái mét, cắn răng nói như khóc:“ Chết rồi, giám đốc giận dữ quá rồi. Chị Jessica, lần này chị hại em rồi, huhu!!”Trong khi Thảo Nhi cắn môi mường tượng đủ thứ hình phạt mà Kevin ban tặng cho mình, thì lúc này anh đang phừng phực lửa vì tức giận, cả người nộ sát khí, đôi mắt u ám hệt như đêm đen, xoáy sâu nhìn đăm đăm về phía cửa sổ.Mấy ngày nay cô luôn ngoan ngoãn nghe lời, không ra khỏi nhà một bước. Hôm nay lại giở chứng trốn anh bỏ đi không nói một tiếng nào, đã thế còn vứt luôn điện thoại anh mua cho cô cách đây mấy hôm, không thèm mang theo bên người nữa chứ.“ Jessica, em giỏi lắm!!! Để xem anh trừng trị em thế nào!!!!” ——–Mây đen dày đặc, vài hạt mưa nặng hạt nối tiếp nhau rơi xuống đất, loang lổ trên những vũng bùn tạo thành một vũng. Phương Nhã nhắm mắt, lặng lẽ hứng những giọt nước mưa như tát vào mặt, lòng cảm thấy bồn chồn không yên.Cô đứng ở trạm điện thoại công cộng, liên tục gọi cho anh nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tút dài. Không biết rằng cô đã gọi bao nhiêu cuộc, chỉ biết rằng bản thân mình đợi anh rất lâu rồi, lâu đến mức … bầu trời trong xanh cũng dần chuyển sang u ám mù mịt.“ Quốc Thịnh, anh đang ở đâu?”Mưa ngày một lớn, sấm giật liên hồi khiến nền đất công viên trở nên láng bóng trơn trượt. Cô vô thức ép sát người gần bốt điện thoại, tim bất giác chùn xuống theo từng tiếng sấm rền vang, đôi mắt ướt nhòe liếc nhìn con đường trước mắt, giọng vang lên khe khẽ:“ Anh thật không đến sao?”Trước khi đi, cô đã nhắn tin cho anh, hẹn gặp tại công viên ngày xưa cả hai đã từng trao nhau nụ hôn đầu. Nếu như anh có đọc được tin nhắn, nhất định sẽ đến! Nhưng … mấy tiếng đồng hồ trôi qua, dường như cô đã bắt đầu mất bình tĩnh, cảm giác bất an dâng tràn trong lòng, khiến cô không khỏi nghĩ rằng anh đã xảy ra chuyện gì đó. CHươNG 20: LươNG TâM (5)Nhất định là có chuyện rồi!Thế nhưng trong khoảnh khắc cô vừa nhấc chân ra khỏi trạm định chạy đi, thì tiếng chuông điện thoại công cộng vang lên, khiến cô giật mình ngoảnh đầu lại, tay nhanh chóng bắt máy:“ Quốc Thịnh?”Áp sát điện thoại vào tai, lòng bàn tay cô lạnh toát. Đợi một hồi cũng không thấy có tiếng đáp trả, cô cau mày hỏi lại:“ Quốc Thịnh!!! Có phải là anh không?”<< Nhã, em lại bốc đồng rồi. Có phải trời nóng quá, nên muốn tắm mưa hay không?>>Bầu trời, mưa gõ như trống điểm.Cô mất vài giây sau mới định thần lại được, tim bất giác ngừng một nhịp, mắt đảo một vòng xung quanh tìm kiếm. Chẳng lẽ …???Dưới màn mưa, vạn vật trở nên mơ hồ.Phương Nhã xoay người lại, liền trông thấy anh đứng đó, cách cô một con đường, một tay cầm điện thoại và nhìn cô bằng đôi mắt kỳ lạ, khó hiểu.“ Quốc Thịnh, anh ở đó từ khi nào?” – Cô ngỡ ngàng nhìn anh, tiếng mưa át luôn cả tiếng nói – “ Anh không sao chứ?”<< Anh không sao. Em cứ ở yên đó, chúng ta nói chuyện qua điện thoại là được rồi!>>Cơn mưa vẫn dai dẳng không dứt, những giọt nước như bắn vào mặt cô đến đau rát, mắt vô thức nhắm nghiền, cố hít một hơi thật sâu.“ Em có chuyện muốn nói, là muốn nói trực tiếp với anh. Đừng đi đâu nhé, em sẽ qua chỗ a
