hực ra vui mừng khôn xiết, ra điều buộc phải thu nhận.
Yêu cầu đầu tiên của đồ đệ Linh Tuyết là xông lên Thiếu Lâm. Cô đồng ý ngay, hỏi rõ Quân Bảo vị trí kho củi rồi lên đường. Quả thật cũng là một vị sư phụ không biết phân nặng nhẹ.
“Đại ân không thể cảm tạ bằng lời, xin Linh Tuyết sư phụ đưa Hồng Trung xuống núi, giúp muội ấy tìm được lang quân như ý, đừng để ý đến tại hạ nữa.” Thất Sách cúi xuống vái.
Linh Tuyết đứng phắt dậy, huyền từ kiếm đâm vào trán gã. Kiếm dừng trước trán gã, một giọt máu nhỏ xuống.
“Nữ nhân vì sao cứ phải gả cho người ta? Vì sao phải nghe theo chủ ý của ngươi? Hồng Trung nói lên núi là lên ngay, ngươi bảo gả cho người khác thì gả, hóa ra ta là xác chết thôi hả?” Linh Tuyết nổi giận, trường kiếm trong tay run lên.
Hồng Trung khẽ gạt kiếm của Linh Tuyết ra, nhìn lớp sơn vàng trên mặt Thất Sách với vẻ thương cảm. Tay cô từ từ di, cảm nhận một lần nữa Thất Sách đã tráng kiện, rắn rỏi hơn.
Lang quân, chàng chịu khổ ở Thiếu Lâm, bị người ta bắt nạt đủ đường nhưng sau cùng vẫn còn tiểu Hồng Trung. Hai chúng ta quen nhau từ trong bụng mẹ, định sẵn cả đời này hoạn nạn có nhau, chàng đừng bảo thiếp đi lấy người khác…
“Huynh học võ công, muội đi học kiếm, huynh ở Thiếu Lâm mười tám năm, muội cũng theo sư phụ hành tẩu giang hồ mười tám năm, hai chúng ta sẽ có ngày đoàn viên.” Hồng Trung cắn môi, rũ bỏ tính cả thẹn của thiếu nữ, giờ mà cô không nói rõ, e rằng Thất Sách thật sự không hiểu thấu tâm ý.
Thất Sách rơi lệ, hận mình vô cùng nhưng lại thương Hồng Trung. Linh Tuyết tự thấy cụt hứng, thu kiếm ngồi xuống.
Một canh giờ nữa mới đến ngày mới, Thất Sách cầm tay Hồng Trung hỏi han tình hình quê nhà, Hồng Trung kể rõ ngọn nhàng mọi việc từ người nhà gã cho đến lão nhân kể truyện, nhắc cả việc nhị đệ gã sắp thành thân, trong nhà rất bận. Đương nhiên, Hồng Trung cũng kể lại trận đấu đột nhiên giữa Quân Bảo và Tàn Niệm. Thất Sách trừng mắt, lòng cuộn sóng không ngớt.
“Quyền pháp đó quả nhiên hữu dụng!” Thất Sách bất giác hưng phấn nhưng cũng thấy hơi mất mát. Quân Bảo tuy không cả ngày ra rả nhắc đến anh hùng như gã nhưng gã nhận ra y là bậc hiệp nghĩa tâm trường, Mạn quyền nhất định sẽ phát dương quang đại trong tay y.
“Hữu dụng cái gì, hữu dụng đến đâu cùng không đáng ở lại cái chùa này mười tám năm, lúc đó quyền cước mốc thếch hết rồi.” Linh Tuyết nói thật lòng.
“Không, muội có hỏi sư phụ, ở Thiếu Lâm hai ba mươi năm khi xuất tự là sẽ uy chấn giang hồ. Sư phụ nói Thiếu Lâm thất thập nhị tuyệt kĩ bác đại tinh thâm, không luyện mấy chục năm thì sao có thể thuần thục? Đại trượng phu nên như vậy.” Hồng Trung cổ vũ Thất Sách, cũng là cổ vũ bản thân.
“Cũng đúng.” Thất Sách thở dài.
Hồng Trung và Linh Tuyết không biết tình hình hiện tại của Thiếu Lâm, nếu là trước kia lẽ nào Thiếu Lâm lại chịu để hai nữ tử như họ thích đến thì đến, thích đi thì đi.
Gà gáy, Linh Tuyết đứng dậy, nàng ta không muốn động võ với hòa thượng Thiếu Lâm.
Hồng Trung gạt lệ nói chuyện với Thất Sách, bảo tương lai khinh công khá lên thì sẽ đến Thiếu Lâm thăm gã, mang thức ăn ngon cho gã bồi bổ thân thể.
Thất Sách định lắc đầu nhưng biết không ngăn được nỗi nhớ Hồng Trung, nếu mỗi năm được gặp cô một lần, chẳng phải là mong chờ ngọt ngào sao? Gã đành nắm chặt tay cô biểu đạt tâm ý, Hồng Trung gật đầu.
“Muội đi đây, Thất Sách.” Hồng Trung đi theo Linh Tuyết, liên tục ngoái lại.
“Linh Tuyết sư phụ, mong sư phụ chăm lo cho Hồng Trung.” Thất Sách vái dài sát đất, đưa cả một trăm hai mươi lạng tiền thù lao giữ ải hôm đó, Linh Tuyết không khách khí nhận lấy.
“Không vui thì lấy mấy tên ác hòa thượng ra trút giận. Huynh không rời chùa được thì đừng để chúng rải bạc để xuống núi nữa.” Hồng Trung nói đoạn cùng Linh Tuyết khuất bóng vào con đường mòn bên ngoài kho củi. Tính cô vẫn cứng cỏi như thế.
Thất Sách ngẩn người.
Lần ngẩn người này đã tạo ra một truyền kì cuồng nhân mà Thiếu Lâm tự chưa từng có.
Chương 5 Phần 2.
Thiếu Lâm Tự Đệ Bát Đồng Nhân
Tác giả: Cửu Bả Đao
Chương 5 Phần 2.
Người dịch: Công Tử Bạc Liêu
Hôm sau, Thất Sách dậy sớm chuẩn bị, thần thái sảng khoái đến Đồng nhân trận.
“Thất Sách, đây là phần của hôm nay, tám người phá quan, tổng cộng tám mươi lạng, cầm lấy đi.” Viên sư huynh lắc lắc túi bạc trước mặt Thất Sách, gã coi như không thấy, đi vào đệ bát quan.
Mười bảy đồng nhân khác đều lắc đầu, thầm nhủ Thất Sách nhận tiền mấy ngày rồi thì lại đổi tính, người nhà quê quả không thể coi nhẹ. Lúc cả nhóm chia phần số tiền của gã, trong gian phòng nóng nực, Thất Sách vừa tự tưởng tượng ra cảnh luyện tập Mạn quyền với Quân Bảo, vừa đợi toán tốt nghiệp sinh sau cùng vào.
“Này Đệ bát đồng nhân! Lão tử phá quan đây.” Giọng nói vô lễ cực độ.
Thất Sách mở mắt, hóa ra là Kim Kiệu Thần Quyền Tiền La Hán tiên sinh cùng lên núi với gã. Tiền La Hán trực tiếp phất tay áo, mồ hôi đầm đìa lao tới, chiêu thức vốn không phải Hầu quyền, loạn xạ không thành thể thống gì.
“La hán phì lũ, không luyện công hả?” Thất Sách tùy ý tránh đi, thò chân ra khiến phì la hán ngã sấp mặt. La hán mập sờ cục u trên đầu, kin