Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211220

Bình chọn: 7.00/10/1122 lượt.

ủa học kỳ mới, buổi sáng tiến hành lễ khai giảng. Đầu tiên là hiệu trưởng phát biểu, sau đó một học sinh đại diện cho khối lớp 10 mới vào lên phát biểu, cuối cùng là trao phần thưởng cho ba học sinh đứng đầu mỗi lớp, những cáưu tú, tuy thành tích của tôi là đứng thứ hai trong lớp, nhưng không được là một trong ba học sinh được trao thưởng, vì kết quả thể dục của tôi đứng thứ nhất từ dưới lên.

Vì chuyện này, chủ nhiệm lớp còn cố ý giải thích với tôi, tôi thấy không sao cả, tôi không coi trọng cái hư danh ấy, tôi chỉ nhớ thương đến thành tích học tập của mình thôi. Có điều, khi nghe thấy cán bộ ưu tú của lớp 11-4 là Trương Tuấn, lòng tham hư vinh của tôi lại bùng nổ, lúc anh ấy lên đài nhận giải, tôi vỗ tay đặc biệt dùng sức, vỗ mạnh đến nỗi đỏ lòng bàn tay.

Nhiệm vụ buổi chiều chủ yếu là tổng vệ sinh, ngoài lớp của mình ra, nhà trường còn phân những đoạn đường ra cho mỗi lớp, yêu cầu chúng tôi quét tước sạch sẽ.

Lớp 11-4 thật nhanh nhẹn, dọn dẹp xong rất sớm. Lúc Trương Tuấn tới tìm tôi, tôi đang đấu võ mồm với Mã Lực, không nghe thấy anh ấy gọi, đến lúc nghe được lời anh gọi, thì cả lớp tôi cũng đã nghe thấy, bắt đầu xôn xao ồn ào. Tôi thấy xấu hổ quá, chạy đến trước mặt Trương Tuấn nhanh như chớp: “Chúng em còn chưa về được, anh đi trước đi.” Xoay người định quay vào, Trương Tuấn nói: “Anh chờ em.” Nói xong, anh ngồi ngay trên băng ghế bên cạnh.

Tôi sợ tới mức lập tức nói: “Không cần đâu.” Nhìn thấy biểu tình thất vọng khó hiểu của anh, tôi nghĩ nghĩ, nói thêm: “Vậy anh chờ em ở bồn hoa ngoài cổng trường nhé, em sẽ ra tìm.”

Anh nói: “Vậy cũng được.”

Cầm cái chổi trở về quét tước vệ sinh, Dương Quân nhanh mồm nhanh miệng hỏi tôi: “Chẳng lẽ lời đồn là thật, cậu thật sự đang nói với Trương Tuấn à?” (Tiểu Dương: mấy chương trước đã nhắc đến “đang nói” có ý như đang yêu đương.)

Tôi trừng mắt liếc cậu ta một cái: “Bình thường nam nữ không thể nói chuyện à?”

Không biết vì sao tôi rất khó thừa nhận mình là bạn gái của Trương Tuấn trước mặt người khác, có lẽ ở sâu trong lòng tôi hiểu được, chỉ là không muốn suy nghĩ sâu thêm. Tôi sợ Trương Tuấn chỉ muốn chơi một thời gian với tôi, tôi không muốn khi người khắc nhắc đến tên tôi lại thêm một cái đuôi mới “là một trong những bạn gái của Trương Tuấn” vào.

Vì tôi không thừa nhận, nên mọi người cho rằng tôi và Trương Tuấn có bắn đại bác cũng không tới, vì thế tuy lời đồn tung bay đầy trời, nhưng họ vẫn coi nó là trò đùa.

Đồng Vân Châu yên lặng đánh giá tôi, tôi biết cô ấy cũng có quan hệ rất tốt với Trương Tuấn, đột nhiên còn có chút chột dạ, nhanh chóng cười đùa, thoát khỏi loại cảm giác này. Tôi không thừa nhận, nhưng tôi cũng không phủ nhận nhé!

Chính thức vào học, Trương Tuấn yêu cầu mỗi ngày tan học sẽ đưa tôi về. Tôi không cho anh chờ mình ở hành lang, nên anh chỉ có thể chờ tôi ngoài trường học, vì thế anh không thiếu oán giận, cười nhạo tôi nhìn thì kiêu ngạo lớn mật, mà không ngờ lại sợ giáo viên và bố mẹ như vậy. Mặc kệ anh ấy cười nhạo thế nào, tôi vẫn kiên trì giữ “tình cảm bí mật”.

Tình yêu thời trung học thật ra rất đơn giản, không có chuyện gì to lớn. Cái có chính là từng việc, từng việc nhỏ bé, tất cả cao hứng và sầu bi đều chặt chẽ vây quanh từng việc nhỏ ấy.

Mỗi ngày anh chờ tôi tan học, đưa tôi về nhà trước rồi mới về nhà mình.

Lớp của hai chúng tôi ngay sát nhau, bất cứ khi nào, anh đi qua lớp tôi cũng không quên dùng ánh mắt chào hỏi tôi.

Vào giờ giải lao. Anh sẽ mua đồ ăn vặt cho tôi, biết tôi sợ bị mọi người nhìn thấy, nên nhờ Đồng Vân Châu đưa cho tôi, thường thường, khi tôi vừa định mua đồ uống lạnh, thì Đồng Vân Châu đã cười cười đưa kem và đồ uống lạnh cho tôi.

Giữa buổi trưa hè khô nóng, không có một chút gió nào, các bạn xung quanh đều cầm chiếc quạt tự chế, vừa quạt vừa nghe giảng bài, anh sẽ nhờ Đồng Vân Châu chuyển cho tôi một cái cốc chứa đầy đá lạnh, để khi lên lớp tôi đặt trên bàn cho mát.

Tôi là đại diện về môn ngữ văn của lớp, thường xuyên đưa bài tập cho giáo viên ngữ văn, nếu anh nhìn từ cửa sổ thấy tôi đi qua, sẽ lập tức bảo đại diện lớp mình đi giao bài tập, đi cùng tôi đến văn phòng giáo viên.

Vào buổi hoạt động ngoài giờ Trương Tuấn đều đi đánh bóng rổ, lần nào cũng hy vọng tôi đến xem anh chơi. Tôi ngại công khai nhìn anh đánh bóng rổ, nên đầu tiên kích động tính hiếu thắng của Dương Quân, cổ động cậu nhất định phải đánh bại Trương Tuấn của lớp 11-4, xác lập địa vị bá chủ bóng rổ của khối 11, đến khi thành công kích bác Dương Quân, tôi liền làm băng rôn khẩu hiệu cổ vũ Dương Quân, kéo Lâm Y Nhiên đi nhìn Dương Quân đánh bóng rổ, thuận tiện, đương nhiên cũng có thể nhìn thấy Trương Tuấn. Dưới sự châm ngòi thổi gió mỗi ngày của tôi, hơn nữa cộng thêm lời đồn mờ ám giữa quan hệ của Trương Tuấn và Đồng Vân Châu, nên cứ mỗi lần nhìn thấy Trương Tuấn đều hăng lên như gà chọi, coi sân bóng rổ là trận chiến với Trương Tuấn, Trương Tuấn dở khóc dở cười với sách lược đường cong cứu quốc của tôi.

Tôi xấu hổ nói cái gì mà em thích anh, cũng ngại thường xuyên đi tìm Trương Tuấn, thậm chí, ở trong trường tôi còn cố gắng lả


Old school Easter eggs.