Old school Easter eggs.
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211231

Bình chọn: 7.00/10/1123 lượt.

ng tránh anh ấy, tôi chỉ thừa dịp anh không chú ý mới nhìn anh, bất kể anh đang làm cái gì, chỉ cần nhìn đến anh, tôi sẽ cảm thấy thật hạnh phúc. Trải qua nhiều năm luyện tập, “kỹ thuật định vị với Trương Tuấn” của tôi đã đạt tới trình độ cao, tầm mắt của tôi có thể đảo qua mà không ai hay biết giữa một đám người, chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn thấy anh; khi đi qua hành lang, tôi có thể nhìn thẳng không chớp mắt, nhưng khóe mắt lại có thể thu hết mọi động tác của anh; thậm chí tôi còn cảm nhận được sự tồn tại của anh sau lưng mình, biết anh có đang nhìn mình hay không.

Tôi thích ăn thạch hoa quả, còn thích loại thạch trong cốc thủy tinh hình trái tim, từ khi ở bên anh ấy, đôi khi, tôi cũng ngại ngùng nhờ Đồng Vân Châu đưa một cốc thạch trái tim cho Trương Tuấn, dặn dò anh nhất định phải ăn đúng vào lúc nào, sau đó, nhìn chằm chằm vào đồng hồ, đợi đến thời gian quy định, tôi cũng vụng trộm ăn một cái, cảm giác thật giống như hai trái tim của chúng tôi có sự gắn kết chặt chẽ. Khi Trương Tuấn tan học, cười nói tôi bảo anh ăn vụng thạch hoa quả trên lớp bị giáo viên bắt được, chất vấn tôi mình đắc tội gì với tôi, vì sao tôi lại cố ý làm khó anh ấy.

Giáo viên ngữ văn của hai lớp chúng tôi tổ chức trao đổi bài tập, đôi khi, tôi sẽ lợi dụng chức vụ, thừa dịp mang bài tập trả lại, kẹp một tờ giấy đã viết từ trước vào vở bài tập của anh ấy. Nội dung trên mấy tờ giấy đó đa phần đều rất nhàm chán, nhưng chúng lại cất giấu hạnh phúc và niềm vui sướng của tôi.

Tôi phát hiện kết quả tiếng Anh của anh ấy cũng là tệ nhất, mỗi lần tôi ghi chép bài, đều để một tờ giấy than xuống dưới, in thành hai bài, đưa cho anh bản viết chữ rõ ràng. Vì cổ vũ anh chăm chỉ học tập, tôi bảo anh mỗi ngày dậy sớm nửa tiếng để học tiếng Anh. Mỗi sáng rời giường, nghĩ lúc này anh cũng rời giường rồi, tôi sẽ không nhịn được mỉm cười, đọc tiếng Anh mà vui sướng như đang ca hát.

Tan học, cùng đi về nhà, thỉnh thoảng chúng tôi cũng nói chuyện trong trường, đôi khi anh sẽ hát cho tôi nghe. Anh thích nhất những bài hát của Trương Học Hữu, và cũng hát hay nhất những bài của Trương Học Hữu, giọng anh trầm ấm, giàu tình cảm, không thua gì Trương Học Hữu. Hát từ “Anh đợi đến khi hoa cũng tàn rồi” đến “Trên đường có em” [1'>, sau này, mỗi khi người khác hỏi “Bạn thích nghe ai hát nhất”, tôi sẽ lập tức trả lời “Trương Học Hữu”, thực ra tôi không mua băng đĩa được yêu thích, tất cả những bài của Trương Học Hữu đều là Trương Tuấn hát cho tôi nghe.

[1'>Anh đợi đến khi hoa cũng tàn rồi:

Trên đường có em:

Trên đường về nhà, anh luôn cầm túi sách giúp tôi, trong tay tôi chỉ cầm một cây kem, anh hát, tôi nghe, làm bạn với chúng tôi là bầu trời đầy sao sáng, gió đêm nhẹ nhàng lướt qua. (họ tự học ở trường vào buổi tối)

Cuối tuần, đều tự làm bài tập, thỉnh thoảng chúng tôi đi chơi, đôi khi tản bộ ở bờ sông.

Ra ngoài chơi, đi đâu chơi gì đều thuộc quyền quyết định của tôi, mà tôi quyết định thế nào, quyết định tôi cũng muốn chi tiền tiêu vặt ra, bởi vì lòng tự trọng của tôi, tôi vẫn cố gắng duy trì tính toán công bằng về việc chi tiền, ví dụ như, nếu anh mời tôi đi trượt patin, tôi sẽ mời anh ăn quà vặt. Nhưng tôi và anh có chênh lệch quá lớn, đôi khi anh muốn mời tôi đi xem phim, tôi lại từ chối vì không có tiền tiêu vặt, nhưng tôi ngại nói nguyên nhân thực sự với anh, chỉ có thể nói đơn giản là tôi không muốn đi. Đôi lúc anh cũng không vui, nhưng nó tới nhanh và đi cũng nhanh.

Nhiều việc vặt như vậy, nhỏ nhặt đến mức không biết làm thế nào để nhớ, có điều, lúc ấy thật sự rất vui vẻ. Giữa cuộc sống học tập buồn tẻ, hai người dè dặt cẩn trọng hưởng thụ những niềm vui đơn giản, những khoảng thời gian ở chung mỗi ngày đều vô cùng ngọt ngào, nhưng vì rất quý giá, nên dù chỉ một chút thôi cũng đặc biệt ngọt ngào.

Tháng chín của lớp 11 đó, là tháng chín đẹp đẽ hơn tất cả các tháng chín khác. Trong lòng, mỗi ngày đều xanh tươi sáng ngời, mà những bóng tối gặp phải trong màu xanh tươi ấy, hai chúng tôi, tôi là trì độn, anh quả thật nghĩ chỉ cần có đủ tình yêu, là có thể ượt qua.

Một ngày cuối tuần vào tháng mười, Trương Tuấn nói Cổ công tử mời chúng tôi đi hát, bảo tôi nói với bố mẹ tối không về ăn cơm, tôi làm theo.

Đến quán karaoke, phát hiện có rất nhiều bạn học, có bạn tốt Quan Hà, Lâm Y Nhiên của tôi, cũng bạn tốt của Trương Tuấn, Chân công tử, Cổ công tử, Đồng Vân Châu, Hoàng Vi, còn có vài bạn mà tôi không biết nữa.

Tôi cảm thấy lo lắng, cố gắng duy trì khoảng cách với Trương Tuấn, không muốn tuần sau khi đi học, mọi người đều biết tin tức tôi và Trương Tuấn đang yêu đương, nhưng Trương Tuấn không cảm nhận được sự lo lắng của tôi, tôi đi tới đâu, anh cũng đi theo tới đó.

Hát một lúc, Trương Tuấn nói với tôi là muốn đi ra ngoài một lát, một lúc sau, anh vẫn chưa về, tôi cảm thấy kỳ lạ, Cổ công tử đột nhiên đứng lên, tắt đèn, Trương Tuấn đang cầm một chiếc bánh sinh nhật bước vào phòng.

Dưới ánh nến lung linh, Quan Hà và vài người bạn tốt của Trương Tuấn đều vỗ tay bắt đầu hát “Chúc bạn sinh nhật vui vẻ, chúc bạn sinh nhật vui vẻ…” Những người khác lập