ói: “Cô nghĩ rằng hai đứa em có gì đó là lạ, vốn cùng học thêm với nhau, cùng cố gắng đi thi, quan hệ hẳn là phải tốt hơn các bạn khác mới đúng, nhưng hai em lại không chịu nói chuyện với nhau, hàng năm luôn là một người vừa rời đi người kia lại đến, hơn nữa lúc nói chuyện phiếm với cô, luôn có tin tức của đối phương, nếu cô đoán không sai, nhất định là hàng năm các em không cẩn thận ‘gặp’ nhau.”
Đối với cô Cao, tôi cảm thấy rất thoải mái: “Làm gì có ạ? Chỉ gặp mỗi hai lần, một lần em đang đi về thì anh ấy mới vào; còn một lần là ở ngoài, anh ấy dừng xe máy, vừa đúng lúc em đang về.”
Cô Cao trêu ghẹo: “Nhớ rõ quá nhỉ. Tuy trí nhớ của Kì Kì rất tốt, nhưng không phải chi tiết nhỏ nhặt về ai cũng nhớ rõ đúng không? Trương Tuấn, em nói xem?”
Trương Tuấn không nói lời nào, chỉ cười.
Chúng tôi và cô Cao vẫn giống như nhiều năm trước, thoải mái trò chuyện, khi nói tới thành tích học tập của chúng tôi, tôi nói: “Kỳ thi giữa kỳ em lo là do mình may mắn, nhưng sau kỳ thi cuối kỳ, em đã thấy không sầu lo gì nữa.”
Cô Cao nói: “Khi nghe nói em đứng thứ nhất trong khối, cô kích động cả một ngày, nói với từng giáo viên trong văn phòng rằng học sinh đứng thứ nhất ở trường Nhất Trung từng là học trò của mình.”
Tôi ngượng ngùng cười.
Cô Cao cười hỏi: “Học kỳ sau các em càng phải tập trung hơn, đã nghĩ sau này vào trường đại học nào chưa?”
Tôi nhìn Trương Tuấn, Trương Tuấn nói: “Em còn chưa suy nghĩ cẩn thận, bố em đã nói chuyện hai lần với em, muốn em vào khoa kinh tế, hoặc khoa máy tính.”
Cô Cao hỏi tôi: “Kì Kì thích Thanh Hoa hay Bắc Kinh?”
“Dạ? Em chưa nghĩ tới.” Tôi vẫn chỉ tâm tâm niệm niệm được đứng thứ nhất trong khối.
“Đứng đầu trường Nhất Trung mặc kệ có phải là trạng nguyên hay không, thì Thanh Hoa và Bắc Kinh khẳng định có thể tùy tiện chọn một, có thời gian em hãy suy nghĩ xem trường nào hợp với mình, ngành nào phù hợp với mình.”
Tôi cười cười, không nói chuyện.
Rời khỏi nhà cô Cao, Trương Tuấn vẫn trầm mặc, tôi hỏi anh: “Làm sao vậy? Sao đột nhiên lại im lặng như vậy?”
Anh lại cười nói: “Không có gì.”
Tôi cảm thấy tâm tình anh không tốt, nhưng nếu anh không muốn nói, tôi cũng không truy hỏi nhiều. Tôi vừa đi, vừa kể cho anh mấy chuyện vui vẻ.
Khi đi đến một cửa hàng nhỏ, Trương Tuấn đột nhiên dừng lại: “Hỏi em một chuyện.”
“Vâng.”
“Hôm nay vào năm trước, em đứng ngoài cửa hàng này, nhìn chằm chằm vào chiếc xe máy, rốt cuộc đã nghĩ gì, sao lại đứng lâu như vậy?”
Tôi ngây người một chút: “Chiếc xe máy đó thật sự là của anh?”
“Ừ.”
“Lúc ấy anh ở ngay trong quán?”
“Ừ.”
Nghĩ lúc đó mình nhìn xe anh ngẩn người, tôi hơi xấu hổ, rầm rì nói: “Cũng không nghĩ gì, nghĩ… đến anh.”
Bỗng nhiên, cũng không nói rõ vì sao, liền cảm thấy tâm tình Trương Tuấn biến tốt hơn nhiều.
Anh nói: “Từ khi lên cấp Ba, em không ra ngoài chơi nữa, cả kỳ nghỉ đông vẫn không có cơ hội gặp em, biết em nhất định sẽ đến chúc Tết cô Cao, nên ngày đó anh cố ý chờ em ở bên trong, muốn liếc nhìn em một cái.”
Trái tim tôi bỗng bị tác động bởi rất nhiều điều nhẹ nhàng, có một loại cảm giác ấm áp đến hài lòng: “Hàng năm nghỉ đông, lúc em xuống nhà cô Cao, thấy anh dừng xe máy, đều không phải là tình cờ, đúng không?”
“Kì Kì, em và những bạn hồi tiểu học có nhiều lần ‘tình cờ’ như vậy sao? Một lần tình cờ là trùng hợp, ba lần, bốn lần tình cờ là phải nhờ vào có lòng, cả năm lớp 9, em gặp Quan Hà được mấy lần? Gặp anh được mấy lần? Em có thấy ba năm cấp Hai chúng ta gặp nhau nhiều lần không?”
Tôi lúng ta lúng túng nói: “Em… ánh mắt em luôn đuổi theo anh.”
Trương Tuấn túm túm cái mũ giúp tôi: “Ở đây gió to quá, cẩn thận bị cảm, chúng ta tìm chỗ nào ấm áp nhé.”
Chúng tôi đi ăn thịt dê nướng, ngồi trước lò nướng, trên người lập tức ấm áp hơn, tôi cắn thịt dê nướng, cả đầu còn đang nghĩ đến chuyện trước kia.
Trương Tuấn hỏi tôi: “Sao từ nãy đến giờ em không nói gì, nghĩ gì thế?’
“À… à… em có chuyện muốn hỏi anh, trước đây anh có mấy bạn gái?”
Không ngờ thật hiếm khi mặt anh lại đỏ lên: “Em nghe nói có mấy người?”
“Hai người, một người là giáo viên mầm non, một người làm trong đoàn múa. Sau đó còn có Trần Diệc Nam, Đồng Vân Châu, nhưng em không thấy anh ở bên Trần Diệc Nam, với Đồng Vân Châu chắc cũng như vậy, đều là do lời đồn của mọi người.”
“Anh và Trần Diệc Nam đi ra ngoài chơi vài lần, mấy đứa bạn trêu đùa, gắn kết linh tinh, không biết truyền tin ra từ lúc nào. Anh chưa từng hẹn riêng cô ấy, cô ấy cũng chưa từng hẹn anh ra ngoài, chỉ là thỉnh thoảng cô ấy viết thư cho anh, tất cả đều là thơ văn cổ, anh không hiểu lắm. Đồng Vân Châu chơi với rất nhiều nam sinh, nhưng thực ra trong lòng chỉ có Hác Liêm, anh và cô ấy trăm phần trăm chỉ là tình bạn bình thường.”
“Vậy… hai cô gái kia thì sao? Anh có thích họ không?”
Trương Tuấn vô cùng xấu hổ, không muốn nói, nhưng lại không thể không nói: “Em nói cô gái dạy mầm non, anh cũng chơi khá thân với cô ấy, nhưng người cô ấy thích không phải anh, mà là một người bạn của anh, cậu bạn kia hơi phong lưu, nên cô ấy mới cố ý thân mật với anh để làm cậu ta tức giận, lúc em thấy cô ấy uống