rượu khóc lóc, đều là vì có chuyện với cậu kia, không liên quan gì đến anh, sau đó cô ấy hết hy vọng, cũng không gặp anh nữa.”
Bây giờ cẩn thận nhớ lại, trong những hình ảnh còn ghi nhớ, ánh mắt cô gái kia luôn nhìn nơi khác, thật sự là chưa bao giờ dừng trên người Trương Tuấn.
“Bạn gái thật sự chỉ có một, chính là cô gái đánh nhau với em, cô ấy tên là Lâm Duyệt.” Trương Tuấn vô cùng quẫn bách, “Chúng ta có thể không nói đến chuyện này không?”
“Không được.” Trong lòng để ý nhất chính là cô gái đó, cô gái mặc váy đỏ bay bay trong gió đó đã làm cho tôi canh cánh trong lòng rất nhiều đêm.
Trương Tuấn không có cách nào, chỉ có thể tiếp tục giải thích: “Có một lần, anh đến quán karaoke của Hứa Tiểu Ba, em và anh ấy đang tình cảm hát đôi, em còn nhớ không?”
Tôi nghĩ lại: “Nhớ rõ.” Đó là vì chúc mừng anh bị người ta “vứt bỏ”.
“Lúc đấy anh nghĩ em và Hứa Tiểu Ba ở bên nhau, vừa lúcm Duyệt có ý với anh, cô ấy cũng có dáng vẻ xinh đẹp, mấy người bạn cũng thấy cô ấy chơi tốt, nên anh liền ở cùng cô ấy, cô ấy và bọn anh có thể chơi đến lấy cờ đỏ, cũng chơi rất vui vẻ.” Trương Tuấn nhìn quanh, hỏi chủ quán một điếu thuốc, “những chuyện sau đó, em đều biết, chuyện quá khứ anh không muốn nói lại nữa, sau này em cũng đừng hỏi.”
(Tiểu Dương: không hiểu chơi đến lấy cờ đỏ nghĩa là gì.)
Giữa làn khói thuốc lượn lờ, Trương Tuấn lộ ra vẻ mặt lạnh lùng, là bộ dáng của “anh Tiểu Tuấn” mà tôi đã từng gặp, đột nhiên làm cho tôi cảm thấy đau lòng.
“Được, sau này em sẽ không hỏi lại.”
Tôi cũng không biết anh đi theo Tiểu Lục đã trải qua những chuyện gì, cũng không biết anh ở cục công an đã trải qua những chuyện gì, chỉ biết anh rất để ý đến chuyện quá khứ, cũng không nhắc tới. Có lẽ phải chờ đến khi tất cả đau xót đều trở thành ký ức, anh mới sẵn sàng kể cho tôi nghe, trước đó, tôi nguyện kiên nhẫn chờ đợi.
Vẻ mặt anh dần dịu dàng hơn, vứt mẩu thuốc vào gạt tàn, nhìn tôi, vô cùng trịnh trọng nói: “Em không phải là người bạn gái đầu tiên của anh, nhưng nhất định là người cuối cùng.”
Buổi tối, lần đầu tiên tôi viết xuống quyển nhật ký: “Tôi nghĩ Trương Tuấn thật sự thích mình, tôi cảm thấy cực kỳ cực kỳ cực kỳ hạnh phúc.”
Năm đó tôi vô cùng vui sướng đắm chìm trong nhận thức Trương Tuấn thích mình, hưởng thụ hạnh phúc của tình yêu. Nhưng bây giờ nghĩ về cuốn nhật ký đó, lại chỉ có một lòng chua xót, vừa đau lòng vì cô gái La Kì Kì mười sáu, mười bảy tuổi, vừa đau lòng vì Trương Tuấn. Chỉ sợ Trương Tuấn sẽ không ngờ mình ở bên Kì Kì lâu như vậy, anh dè dặt cẩn trọng như vậy, toàn tâm toàn ý yêu Kì Kì như vậy, mà bây giờ Kì Kì mới dám tin rằng anh ấy yêu mình. Nếu anh hiểu được điểm ấy, có lẽ anh cũng có thể hiểu được Kì Kì chỉ có mặt ngoài kiên cường, làm bộ như không cần.
Kì Kì thời niên thiếu đã dùng tình cảm rất sâu nặng, càng sâu nặng lại càng thấy sợ. Tự ti trong đáy lòng bị phóng đại, luôn cảm thấy tùy thời Trương Tuấn lại thích một cô gái khác, hơn nữa chính mắt thấy bi kịch tình yêu của Cát Hiểu Phỉ và những người khác, nên ý thức tự bảo vệ mình của cô ấy quá mạnh mẽ, lý trí luôn nhắc nhở tình yêu của cô mang theo bi quan, giống một con ốc sên đang lo sợ, tùy lúc có thể trốn vào cái vỏ của mình. Nhưng Trương Tuấn của thời niên thiếu cũng không thể hiểu phức tạp của Kì Kì, anh chỉ có thể phán đoán dựa vào ánh mắt của mình, đưa ra kết luận Kì Kì chẳng phải thật sự thích anh.
Tiểu Dương: Ở Phần III – chương 4 Kì Kì nhìn thấy chiếc xe máy dựng trước cửa hàng.
…
Thấy một chiếc xe máy dừng trước cửa hàng nhỏ, trông rất giống xe của Trương Tuấn, tôi không khỏi bước chậm chân, biết rõ hôm qua cậu đã đến chúc tết cô Cao, rất có khả năng đó không phải xe cậu, nhưng vẫn không nhịn được muốn đứng trước chiếc xe máy đó.
…
Yên lặng nhìn chiếc xe máy, nghĩ tới Trương Tuấn, cũng nghĩ tới những lúc Tiểu Ba lai tôi trên chiếc xe máy của anh, hòa mình vào cơn gió mát. Chúng tôi đều đã thu lại những góc cạnh nổi loạn, bắt đầu nỗ lực trong quỹ đạo của cuộc sống.
Sau khi đứng một lúc lâu, tôi xoay người rời đi, nhìn thấy giao lộ đằng trước có bán thịt dê nướng, chạy đến mua mười xiên, dặn người bán cho thật nhiều hạt tiêu vào.
Vừa ăn những miếng thịt dê nướng cay xè, vừa đón gió lạnh mỉm cười.Chương 12: Đứng thứ nhất trong khối
Vì buổi tiệc sinh nhật, chuyện của tôi và Trương Tuấn đã được truyền đi rất nhanh trong trường, cậu bạn Dương Quân ôm bụng cười nghiêng cười ngả.
Khi đó, trong trường bắt đầu lưu hành không khí lãng mạn, vào giờ ra chơi, rất nhiều nam sinh ngồi trên bàn, đạp chân lên ghế, ôm đàn ghi-ta vừa gảy vừa hát, Dương Quân chính là một trong số đó.
Cậu ta không có cách nào hát tình ca với Đồng Vân Châu, nên đem tất cả khả năng ra để đả kích cười nhạo tôi, từ khi nghe tin tôi và Trương Tuấn “đang nói”, thì trò ưa thích nhất của cậu ta chính là vừa gảy đàn vừa hát “Bạn ngồi cùng bàn” với tôi.
Bạn ngồi cùng bàn:
“Ai cưới cô gái đa sầu đa cảm như em, ai xem nhật ký của em, ai búi mái tóc dài của em, ai làm áo cưới cho em, ai đọc lá thư anh viết cho em…”
Cả lớp tôi đều vừa nghe vừa cười.
Lần này, tôi nhất định ph