Teya Salat
Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329732

Bình chọn: 7.5.00/10/973 lượt.

n dần hiểu con người Tiểu Ba, cảm thấy anh cũng không tệ, còn muốn giới thiệu chị họ, em họ của mình cho anh, nhưng Tiểu Ba luôn mỉm cười từ chối.

Mọi người liền buồn bã, anh chàng Hứa Tiểu Ba này muốn tìm người như thế nào đây?

Hứa Tiểu Ba cũng đã tự hỏi mình câu này, rốt cuộc anh muốn một cô gái như thế nào để chia sẻ, ở bên mình phần đời còn lại?

Nếu chỉ muốn tìm một cô gái hiền lành, xây dựng một gia đình cũng không khó, giống như anh Lí, nhưng trong lòng anh lại có rất nhiều chờ mong.

Dưới sự khuyên bảo của anh Lí, anh cũng từng kết thân với vài cô gái, hai bên đều xem như vui vẻ, nhưng anh luôn cảm thấy thiếu cái gì đó.

Anh Lí hỏi anh: “Thiếu cái gì?”

Tiểu Ba lại không thể trả lời được.

Anh Lí lắc lắc đầu thở dài, “Có phải mày lại đi so sánh mấy cô gái ấy với Kì Kì không? Kì Kì quen mày từ nhỏ, lúc quen nhau còn chưa định rõ tính tình, lớn lên bên nhau cũng bị ảnh hưởng bởi nhau, nên hai đứa hiểu nhau là điều đương nhiên, nếu mày muốn có cảm giác ấy, thì nhất định là thiếu rồi.”

Tiểu Ba thấy hơi mất hứng, nhưng không hề che giấu với anh Lí, biểu hiện mọi cảm xúc trên mặt, “Anh nói bậy bạ gì thế? Đừng nói Kì Kì đã sớm rời đi, mà ngay cả đang ở đây, em cũng vẫn coi cô ấy là em gái.”

Anh Lí không nói lời nào.

Khi Kì Kì quen Tiểu Ba đã đủ mười tuổi chưa nhỉ? Đó chẳng phải chính là thời gian tính cách của một cô gái dần dần được hình thành sao, Kì Kì lại vô cùng tin tưởng Tiểu Ba, trong lòng luôn có ý muốn ỷ lại vào Tiểu Ba, tính cách của Kì Kì gần như được lột xác trưởng thành dưới sự ảnh hưởng của Tiểu Ba, trở thành bộ dáng mà Tiểu Ba hy vọng cô trở thành nhất. Ngay cả đến khi cắt đứt quan hệ với Tiểu Ba, cũng chỉ là một nguyên nhân giúp Kì Kì lột xác trưởng thành hơn, nói khoa trương một chút, cô gái kia quả thực đã trưởng thành dưới sự kỳ vọng và bàn tay bồi dưỡng của Tiểu Ba. Chỉ có điều, chính bản thân Tiểu Ba cũng không hiểu được mà thôi.

Cuối cùng, Kì Kì trở thành con người mà Tiểu Ba hy vọng cô thành nhất —— tự tôn, tự ái, chăm chỉ, nỗ lực, trí tuệ, tự tin, lý trí mà không thiếu sự chân thành, mạnh mẽ lại có cả nhẹ nhàng, dưới tất cả những điều tốt đẹp đó, Kì Kì vẫn còn cất giấu một lòng quật cường, cực đoan, thậm chí còn có cả tự ti, đó cũng chính là những gì ẩn sâu trong nội tâm Tiểu Ba.

Anh Lí đứng lên, vỗ vỗ bả vai Tiểu Ba, “Tối nay chị dâu cả của mày mang con về nhà mẹ đẻ, anh lại thành kẻ độc thân, gọi cả Ô Tặc cùng đi chơi bóng.”

Tiểu Ba đang định gọi điện thoại, chuông di động đã vang lên.

“Em và đại ca vừa nhắc tới anh, nói là tối nay chúng ta chơi bóng, anh có muốn xin miễn để ở bên chị Xinh Đẹp không?”

“Không cần, anh và cô ấy đang ở cùng nhau, đều ở ‘Bên Dòng Nước’, hai người mau đến đây, anh có tin tức tốt đó… À, không phải, có một điều rất rất bất ngờ cho mày.”

Tiểu Ba cười rộ lên: “Bất ngờ như thế nào vậy?”

“Mày đến đây sẽ biết, nhanh chút!”

Tiểu Ba treo điện thoại, xuống tầng lấy xe với anh Lí, trên đường đi lại mua một két bia.

Lúc vào đến hiệu sách “Bên Dòng Nước”, hiệu sách đã đóng cửa, chỉ có Ô Tặc và Xinh Đẹp ngồi bên trong nói chuyện phiếm.

Anh Lí đặt két bia xuống, cười nói với Xinh Đẹp: “Em gọi thịt nướng cho anh, chúng ta vừa chơi bóng vừa đợi.”

Xinh Đẹp đáp một tiếng, nhưng lại không nhúc nhích, cười hì hì nhìn Tiểu Ba.

Tiểu Ba nhìn Ô Tặc: “Hai người như thế này làm em nổi cả da gà.”

Ô Tặc hỏi Xinh Đẹp: “Em nói hay anh nói.”

“Anh nói đi!” Nhưng Ô Tặc vừa định nói, Xinh Đẹp lại lập tức nói: “Thôi để em nói! Tiểu Ba, em ngồi xuống trước đi.”

Tiểu Ba cố ý giả bộ rụt rè cẩn thn, ngồi xuống sofa, biết nghe lời nói: “Chị dâu, chị nói đi!”

Anh Lí thấy vậy, cũng có hứng thú, cười ngồi vào bên cạnh.

Xinh Đẹp cầm tờ giấy trong tay, lúc gập vào, lúc lại mở ra, “Hôm nay có một người bạn cũ vào hiệu sách này, hai người đoán xem là ai?”

Tiểu Ba cười bắt đầu đoán, từ Trương Tam, Lý Tứ, rồi đến Vương Nhị mặt rỗ, vậy mà Xinh Đẹp vẫn cười lắc đầu.

Anh Lí nhìn bộ dáng của Ô Tặc và Xinh Đẹp, giật mình, nếu nói là bạn bè cũ, nếu Ô Tặc, Xinh Đẹp và Tiểu Ba đều quen biết, vậy cũng có thể là bạn cũ của anh nữa, vậy mà Ô Tặc lại không quan tâm đến phản ứng của anh, hiển nhiên người bạn cũ này có quan hệ rất tốt với Tiểu Ba, là người mà Tiểu Ba quan tâm, Tiểu Ba vốn là người kềm chế, ngoài mặt và trong lòng đều lạnh lùng, nhìn qua thấy ai cũng là bạn, nhưng người thật sự là bạn lại rất ít, người có thể làm anh bận tâm cũng không nhiều.

Anh Lí đá Ô Tặc một cái ở dưới bàn, dùng ánh mắt hỏi anh, Ô Tặc nhẹ nhàng gật đầu.

Động tác của họ rất nhẹ, nhưng Tiểu Ba là người nhạy cảm, lại nhìn biểu tình của họ từ nãy đến giờ, anh Lí hiểu ra, anh cũng đã nghĩ tới.

Trên mặt anh vẫn giữ nụ cười, nhưng không thể nói nên lời, cái tên ấy đặt ở đầu lưỡi, không thể nói ra miệng được. Có lẽ bởi vì quá để ý, nên bắt đầu không tin phán đoán của mình, sợ mình đoán sai.

Một lúc lâu, trong phòng rơi vào im lặng, không ai nói chuyện.

Hơn mười năm trước, khi họ vẫn là những thiếu niên tươi trẻ, anh Lí, Ô Tặc, Tiểu Ba, Xinh Đẹp, Kì Kì thật giống một gia đình nhỏ, cùng chơi, cùng đùa, cùng gặ