Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Thời niên thiếu không thể quay lại ấy

Tác giả: Đồng Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210134

Bình chọn: 9.00/10/1013 lượt.

chứ? Tôi nói xong điều muốn nói rồi quay người bước đi.

Cầm sách trên tay, chen qua đám người đông đúc để ra ngoài, thái độ của họ không giống trước nữa, nhìn thấy tôi, họ đều chủ động đứng dịch ra tạo cho tôi một lối đi, trong đại sảnh, lại vang lên lời ca của bài “Như mưa như sương lại như gió”.

“A. . . A. . .

Đối với em, anh như sương như mưa lại như gió

Đến rồi lại đi chỉ để lại công dã tràng

Đối với em, anh như sương như mưa lại như gió

Mặc cho tim em luôn dõi theo anh

… ”

Tôi chạy rất nhanh ra khỏi quán karaoke, đứng ngây người trước dòng xe cộ đi lại đông nghìn nghịt, có cảm giác hoang mang bi thương, đột nhiên, tôi bắt đầu chạy, chạy dọc theo ngã tư đường, hơn hai mươi phút sau, tôi thở hồng hộc chạy đến bờ sông.

Tôi đứng ở bờ sông, nghe tiếng nước sông chảy rào rào, ánh trăng chiếu xuống mặt nước phập phồng, toát ra tia sáng lung linh.

Tôi yên lặng đứng đó rất lâu, trong đầu tựa như suy nghĩ rất nhiều, nhưng lại giống như không nghĩ được gì. Mãi đến khi có một người đạp xe đạp qua cầu, tôi mới bừng tỉnh, nên trở về nhà thôi, nếu không biện pháp chăn dê sẽ không còn nữa, bố mẹ sẽ nổi giận mất.

Chạy một mạch về nhà, cũng đã là mười một giờ rồi, sắc mặt mẹ rất khó coi, tôi không đợi mẹ hỏi đã chủ động giải thích, “Con ở nhà bạn Hiểu Phỉ mải xem Doraemon quá nên không để ý giờ mẹ ạ.” May mắn là vào những năm đó, không có mấy nhà lắp điện thoại bàn.

Sắc mặt của mẹ và bố cũng dịu đi không ít: “Nhanh đi ngủ đi, lần sau chú ý giờ giấc đấy.”

Tôi gật gật đầu, lập tức đi đánh răng rửa mặt.

Sau đó, tôi thường xuyên thấy Trương Tuấn và cô gái kia ở cạnh nhau trong quán karaoke, ai cũng nói cô ấy là bạn gái Trương Tuấn, tôi được nghe nói cô ấy đã đi làm rồi, là giáo viên mầm non, còn có thể nghe rất nhiều chuyện, nhưng tôi không muốn biết thêm điều gì nữa, thậm chí tên cô ấy, tôi cũng chẳng buồn nghe, cho dù nghe thấy, cũng không muốn nhớ kỹ, dường như, chỉ cần tôi không biết tên cô thì tôi có thể làm như cô không tồn tại.

Kỳ nghỉ hè vốn vui vẻ tựa thần tiên của tôi bỗng trồi lên một đám mây âm u, lần đầu tiên tôi biết, khi ngóng trông ai đó, trái tim mình có thể đau nhói lên, khi nghe những lời ca u buồn, có thể rơi lệ, thật ra, từ trước tới giờ tôi cũng không ôm hy vọng gì với Trương Tuấn, nhưng có lẽ tình cảm của tôi bị đè nén xuống chỗ sâu kín nhất trong lòng, ngay cả bản thân tôi cũng không phát hiện ra nó, vì thế khi tận mắt chứng kiến mới cảm thấy thương tâm đến vậy. Thậm chí tôi còn có ý nghĩ ác, vì sao cô gái đó không giống Quan Hà, không để ý đến Trương Tuấn chứ? Tốt nhất là cô ấy có thể đá bay Trương Tuấn đi.

Cô gái đó rất thích hát bài “Như mưa như sương lại như gió”, lần nào đến quán karaoke cũng hát bài này.

Mà mỗi khi nghe thấy bài ấy, tôi liền chẳng còn tâm tình làm việc mình đang làm dở nữa, “Như mưa như sương lại như gió” bị tôi liệt vào danh sách những ca khúc ghét nhất, tôi trẻ con đem giấu hết những tờ mã số có bài hát đó trong quán karaoke, không khách nào hát được bài đó nữa, nhưng chuyện còn chưa yên, cái cô nàng kia cũng thật quá cố chấp, nhất định muốn hát bày đó. Tiểu Ba sứt đầu mẻ trán vì phải đi tìm quanh, lại còn không ngừng nói “xin lỗi” với cô ta, tôi không thể nhìn nổi nữa, chỉ có thể giả bộ tìm tìm cái gì đó dưới sofa, rồi may mắn tìm thấy mấy tờ giấy ấy, làm như không có chuyện gì đưa chúng cho họ.

Cô nàng đó vui sướng nhận lấy, liên tục nói “Cảm ơn”, lại còn thân thiết mời tôi chơi cùng bọn họ, tôi lạnh lùng, cực kỳ không nể mặt cô ta, nói: “Em không thích hát.”

Cô ta xấu hổ cười, “Chị thấy em cả ngày chơi trong quán karaoke mà, sao lại không thích hát?”

Tiểu Ba sợ tôi lại nói gì đó không hay, vội đẩy tôi xuống ghế lô. Từ đầu đến cuối Trương Tuấn đều lạnh lùng ngồi trên ghế sofa, coi như đây là chuyện của người khác, chẳng thèm đếm xỉa đến.

Cửa phòng bị đóng lại, tôi bực mình nghĩ, chẳng lẽ sau khi đóng cửa lại, vẫn phải đối mặt với chuyện này

Chị đưa đồ uống cho bọn họ hỏi tôi và Tiểu Ba, “Cái cậu Trương Tuấn thật sự học cùng khối với Kì Kì à?”

Tôi không để ý đến chị ấy, Tiểu Ba hiền lành trả lời: “Là cùng một khối.”

Chị kia vô cùng kinh ngạc nói: “Nhìn cậu ta không giống trẻ con chút nào, so với người lớn còn người lớn hơn.”

Tôi lập tức nói: “Tuy cậu ta học cùng khối với em, nhưng cậu ta đã từng bị đúp, lớn hơn em hai tuổi, là học sinh lớp lớn bị lưu ban.”

Có lẽ vì Tiểu Ba chưa từng thấy tôi nói xấu ai như vậy, liếc tôi một cái, mỉm cười nói với chị kia: “Tuổi ở trong lòng, không ở ngoài mặt. Năm nay em mới mười lăm tuổi, bạn bè bằng tuổi em cũng chỉ vừa học xong trung học cơ sở, còn ngồi trong lớp cãi nhau ầm ĩ, nhưng em đã ra ngoài làm công kiếm tiền, chẳng những nuôi được bản thân mình, mà còn mang tiền về nhà cho anh trai mua sách, nếu họ nhìn thấy em, cũng nhất định không thể tin em là bạn cùng lứa với họ.”

Chị ấy cầm cái khay rời đi, “Mỗi người có một số mệnh, họ sinh ra ở thành phố, em sinh ra ở nông thôn, không giống nhau.”

~~~~~~~~

Kết quả thi trung học phổ thông của Vương Chinh

Nghỉ hè hàng năm, đều có hai kỳ thi khiến nhiều học sinh p


XtGem Forum catalog