hải đau đầu, một là kỳ thi vào trung học phổ thông, một là kỳ thi vào trường đại học.
Sau kỳ thi lên trung học phổ thông, ở ngoài cổng của trường trung học cơ sở Nhất Trung sẽ dán thông báo công bố thành tích. Trên bảng tin của trường trung học cơ sở Nhất Trung, bên phải là thành tích thi trung học phổ thông của các học sinh, bên phải là tên những thí sinh đỗ vào trường trung học phổ thông Nhất Trung, vì thế ngoài cổng trường có rất nhiều phụ huynh và thí sinh đang lo lắng chen chúc để xem kết quả, có học sinh và phụ huynh của trường Nhất Trung, cũng có những học sinh của trường khác nữa.
Vì năm nay có Vương Chinh tham gia cuộc thi, nên Hiểu Phỉ vô cùng chú ý, sáng sớm tinh mơ đã kéo tôi dậy vào trường xem kết quả. Tuy so với các bạn cùng lứa, vóc dáng của tôi và Hiểu Phỉ đều tính là cao, nhưng đứng cùng nhiều người lớn thế này, dù sao cũng vẫn là thấp bé, vì thế dù đến rất sớm nhưng chúng tôi lại là những người cuối cùng xem được kết quả, khi đám người đều xem gần xong rồi, rốt cuộc chúng tôi mới chen được vào mà xem.
Hiểu Phỉ bắt đầu nhìn từ những cái tên đầu bảng, tôi không hé răng, lén lút xem từ những cái tên cuối bảng, rất nhanh tôi đã thấy thành tích của Vương Chinh, xem từ đầu bảng đúng là chỉ lãng phí thời gian và sức lực, tuy nhiên, câu này tuyệt đối không thể nói với Hiểu Phỉ được.
Khi nhìn được tên của Vương Chinh rồi, tôi liếc sang cột thành tích, thật rõ ràng, với thành tích này của anh ấy, không chỉ không vào được trường trung học phổ thông trọng điểm, mà ngay cả trường bình thường cũng đừng có mơ, anh ấy chỉ có thể đi ghi danh vào trường kỹ thuật thôi.
Hiểu Phỉ vẫn đang chuyên chú tìm tên từ trên xuống, dù sao thì tôi vẫn đợi cậu ấy, nên cũng xem từ trên xuống giống cậu, sau khi xem qua bốn mươi năm mươi cái tên, phát hiện một cái tên quen thuộc, Trần Kính. Tôi ngây người nhìn chằm chằm cái tên ấy vài giây, cái tên của cậu thật sự chỉ bình thường đứng giữa một đống tên khác.
Có gần bốn trăm thí sinh của trường tôi thi vào trung học phổ thông, tôi nhìn lên nhìn xuống một lúc lâu, nhìn đến nỗi hoa cả mắt, rốt cuộc, Hiểu Phỉ cũng nhìn thấy tên Vương Chinh.
Cậu ấy yên lặng đứng đó, nhìn đi nhìn lại, dường như không tin chỗ mà mình vừa nhìn thấy. Tôi không phải là người giỏi an ủi người khác, nên chỉ có thể trầm mặc đứng.
Bỗng nhiên, cậu ấy bắt đầu gào khóc, khóc long trời lở đất, khóc khàn cả giọng.
Trời ạ! Tất cả thí sinh thi trượt đều không khóc, thế mà cô bạn tôi lại khóc cứ như mình thi trượt. Phụ huynh và các học sinh khác đều nhìn về phía chúng tôi. Hiểu Phỉ khóc giàn giụa như mưa, mặc kệ người khác nghĩ gì, trên mặt tôi thì vẫn trấn tĩnh lắm, nhưng trong lòng thì chỉ hận không thể giấu cái mặt mình trong quần áo.
Có phụ huynh vì đứa con của mình không thi đỗ nên rất bực, nhìn thấy Hiểu Phỉ khóc thương tâm như vậy, liền chỉ vào con mình trách móc: “Con xem con đi, thi không đỗ mà lại chẳng có chút phản ứng nào, người ta không đỗ ít nhất còn biết khóc, biết hối hận trước kia không học hành chăm chỉ.”
Con của cô ấy buồn bực, tôi cũng rất buồn bực!
Tôi không biết khuyên nhủ thế nào, chỉ có thể trầm mặc nhìn Hiểu Phỉ khóc, Hiểu Phỉ như được tạo ra từ nước ấy, khóc ước chừng nửa giờ rồi mà vẫn không thấy. Tôi nhìn cũng thấy đau lòng, giọng buồn buồn nói:
“Đừng khóc nữa!”
Hiểu Phỉ vừa lau nước mắt vừa thê lương hỏi: “Làm thế nào bây giờ? Anh ấy không đỗ trung học phổ thông, sau này tớ còn muốn học đại học nữa, có phải chúng tớ sẽ không được ở cùng một chỗ không?”
“Thì cậu không chê anh ấy là được thôi!”
“Thế nếu anh ấy ghét bỏ tớ thì sao?”
Tôi thật nghi ngờ cái đầu của Hiểu Phỉ có cấu tạo không giống người thường, bất đắc dĩ nói: “Sao anh ấy có thể ghét bỏ cậu chứ? Tương lai cậu là sinh viên cơ mà!”
Hiểu Phỉ nửa tin nửa ngờ, cuối cùng nước mắt cũng dần ngừng chảy, tôi vốn muốn mời cậu ấy đi ăn kem, ăn chút kem lạnh vào để bồi bổ lại sức lực mà cậu vừa tiêu tốn, thật không ngờ trong mắt cô bạn này chỉ có trai đẹp, không có bạn bè, “Kì Kì, tớ không đi chơi cùng cậu được đâu, tớ muốn đi tìm Vương Chinh, lúc này khẳng định anh ấy rất buồn, tớ muốn gặp anh ấy.”
Không phải Vương Chinh thi trượt kỳ thi này, mà là thành tích quá kém, đối với thành tích của mình chắc hẳn trong lòng anh ta cũng sớm đoán được rồi, nếu có bị buồn lòng thì phải đợi đến hôm nay sao? Nhưng tôi cũng chỉ có thể nói với Hiểu Phỉ rằng: “Cũng được, vậy cậu đi tìm anh ấy đi.”
Hiểu Phỉ hấp tấp cưỡi chiếc xe đạp của mình rời đi, tôi nhàn rỗi không có việc gì, đi đến bảng thành tích, đi xem những ai đỗ vào trường trung học phổ thông Nhất Trung. Trường Nhất Trung tuyển chọn khoảng bốn, năm trăm học sinh, tên Trần Kính đứng ở thứ hai, ba trăm, thật sự không dễ tìm chút nào. Bên cạnh có hai cô gái cũng đi xem náo nhiệt giống tôi, thấp giọng bàn tán, “Trần Kính này có phải là con phó giám đốc đài truyền hình của chúng ta không nhỉ?”
“Chính là cậu ta đó!”
“Không phải nghe nói con cô ấy rất thông minh sao?”
“Trước đây hình như đúng là vậy, phó giám đốc đài truyền hình còn liên hệ với giới báo chí trong tỉnh, muốn cho t
