y súng trong tay Vu Thiểu Đình,ngay lúc Thiểu Đình hết sức kinh ngạc,Liễu Uyển Nhi đã đem súng nhét vào dưới váy mình .
Không nghĩ tới Liễu Uyển Nhi nhu nhược lại có một mặc bình tĩnh cơ trí,Vu Thiểu Đình trong lòng sinh ra một tia kính nể. Nhìn cảnh sát đã đến gần xe,bàn tay phải bị thương của Vu Thiểu Đình cũng lặng lẽ rút vào trong tay áo.
“Tiên sinh,mời ngài ra ngoài,để chúng ta kiểm tra theo lệ.” Tên cảnh sát cầm đầu ra lệnh,Vu Thiểu Đình phối hợp ra khỏi xe.
Lúc này một người cảnh sát khác mở ra cửa xe phía sau,đang muốn bảo Liễu Uyển Nhi cũng xuống xe,Vu Thiểu Đình vội vàng mở miệng: “Cảnh sát tiên sinh,em gái của tôi vừa làm xong giải phẫu mới xuất viện,có thể để em gấy ngồi trong xe được không.”
Lúc này Liễu Uyển Nhi cũng phối hợp vung lên mái tóc dài của mình,phía dưới ót có một vết thương,làm cho cảnh sát một lần nữa đóng cửa xe lại.
Cảnh sát lục soát người Vu Thiểu Đình,kiểm tra trong ngoài nhiều lần,còn kiểm tra cả túi sách của Liễu Uyển Nhi,không thu hoạch được gì đành phải cho Thiểu Đình trở lại trong xe.
“Lập tức tra là ai gọi đến,dám đùa giỡn cùng 110,lá gan cũng quá lớn.” Cảnh sát cầm đầu đương nhiên hết sức tức giận,sau khi căn dặn mọi người mới quay lại nhìn Thiểu Đình nói: “Cám ơn cậu phối hợp,nhưng xe của cậu không thể dừng nơi này,bên kia có bãi đậu xe,cậu có thể đậu xe bên kia.”
“Bạn của tôi đi mua chút đồ,chờ hắn trở lại tôi lập tức đi ngay.” Vu Thiểu Đình giải thích.Cảnh sát thấy hắn nói vậy,cũng không gây khó khăn.
Thấy cảnh sát bỏ đi, người đàn ông trung niên núp ở nơi xa hết sức tức giận: “Đần muốn chết,ngay cả khẩu súng cũng tìm không ra,còn làm cảnh sát cái rắm!”
“Lão Đại,có lẽ Vu Thiểu Đình thật không mang theo súng.” Tài xế nhỏ gầy nói,kết quả lại một cú đánh nặng nề đập vào ót hắn.
“Mẹ kiếp,ngươi câm miệng cho ta!” Nhìn người đàn ông trung niên nam tử nổi giận đùng đùng, tài xế nhỏ gầy co lại cổ, không dám mở miệng thêm.
Không chừng mấy phút,Vu Thiểu Đình liền nhận được điện thoại Tô Lực Hằng,khi hắn lái xe rời khỏi cục cảnh sát hai trăm thước,liền thấy chiếc xe tiếp ứng hắn.
Thấy đột nhiên xuất hiện thêm mấy chiếc xe,người đàn ông trung niên biết hôm nay đã mất cơ hội hạ thủ,ra lệnh một tiếng,chiếc xe thay đổi đầu xe,kết thúc màn truy kích hôm nay.
Vừa về tới Tô gia,Vu Thiểu Đình lập tức bị Tô Lực Hằng gọi vào thư phòng.
“Cậu cảm thấy chuyện hôm nay do ai làm?” Lúc này khuôn mặt Tô Lực Hằng hoàn toàn không có ôn hòa như khi đối diện Tô Tiểu Tiểu.
“Thấy bọn họ sử dụng phi đao,tôi cho rằng Lão Ưng giúp đám người Mã Lai làm,nhưng nhìn cử động bọn họ gọi cảnh sát tới lục soát súng,có thể do bang phái người Hoa gây nên.” Vu Thiểu Đình nói ý kiến của mình.
Lời của hắn khiến Tô Lực Hằng nhớ tới khuôn mặt người hoa sau kính chắn gió bị hắn bắn nát.Mà đối phương còn hiểu rõ tình cảnh trong nhà hắn,xem ra hắn phải bắt đầu điều tra từ bên cạnh.
Liếc nhìn cánh tay bị thương của Vu Thiểu Đình,Tô Lực Hằng nói: “Cậu trở về phòng băng bó vết thương trước đi.”
Vu Thiểu Đình gật đầu rời khỏi thư phòng.
Về đến nhà Liễu Uyển Nhi vẫn lo lắng vết thương của Vu Thiểu Đình,cuối cùng cô vẫn không nhịn được,lặng lẽ đi tới gian phòng Vu Thiểu Đình .
Nhẹ nhàng đẩy ra cửa phòng,chỉ thấy Vu Thiểu Đình đang cuộn lên ống tay áo bên phải,Liễu Uyển Nhi rõ ràng nhìn thấy trong tay áo đã sớm nhuộm thành màu đỏ,nghĩ tới hắn vì cô mới bị thương,Liễu Uyển Nhi không nhịn được nghẹn ngào lên tiếng.
Nghe được tiếng động Vu Thiểu Đình phát hiện cô đi tới,muốn kéo xuống tay áo che dấu vết thương,lại bị Liễu Uyển Nhi vọt vào phòng giữ chặt tay trái hắn: “Để em giúp anh được không.”
Kẹp lên một khối băng nhúng qua rượu sát trùng Vu Thiểu Đình đặt ở bên cạnh,Liễu Uyển Nhi học động tác cách y tá trong bệnh viện đổi băng gạc ,lau nhè nhẹ lên vết thương Vu Thiểu Đình. Nhìn từng miếng bông màu trắng biến thành màu đỏ,nước mắt của Liễu Uyển Nhi rơi nhiều thêm .
“Đừng khóc,anh không sao .” Liễu Uyển Nhi rơi nước mắt khiến Thiểu Đình đau lòng,mà loại đau này đã sớm vượt qua đau đớn thể xác.
Giơ lên tay trái không bị thương,từ chút từng chút lau nước mắt không ngừng rơi xuống của Liễu Uyển Nhi.
Tô Lực Hằng đẩy ra cửa phòng,vừa hay nhìn thấy một màn xúc động,trong mắt vốn lo lắng vết thương của Thiểu Đình trong nháy mắt hóa thành tức giận,giống như bắt gian tại giường,Tô Lực Hằng giận giữ sải bước vào phòng.
Liễu Uyển Nhi thấy hắn đột nhiên nổi giận bị dọa,cảm giác được cô đang sợ hãi Vu Thiểu Đình theo bản năng nắm chặt tay cô.
Vẻ mặt sợ hãi của Liễu Uyển Nhi làm Tô Lực Hằng thức tỉnh,lập tức giấu diếm tức giận,đi về phía Vu Thiểu Đình nói: “Những người này quá đáng ghét,lại dám đả thương Thiểu Đình thành như vậy!”
Thì ra chú đang tức giận Vu Thiểu Đình bị thương, Liễu Uyển Nhi thoáng cái từ sợ hãi chuyển sang áy náy: “Đều do cháu không tốt,để cho anh Thiểu Đình bị thương.”
“Tiểu Tiểu,chuyện này không liên quan đến em,không cần khổ sở.” Vu Thiểu Đình lập tức an ủi.
“Tốt lắm Tiểu Tiểu,cháu chỉ vừa mới khỏe,trở về phòng nghỉ ngơi đi,chú tới giúp Thiểu Đình băng bó vết thương.” Tô Lực Hằng lấy cớ để