ắn: “Buông,cậu là ai?”
Nghe vậy trên mặt nam sinh hiện lên một tia bị thương: “Em không nhận ra anh? Anh là bạn trai của em Lý Thư Đằng.”
Lúc này Liễu Uyển Nhi mới nhớ lại,ở bên cầu Nại Hà Tô Tiểu Tiểu đúng có nói với cô bạn trai cô ấy tên Lý Thư Đằng. Liễu Uyển Nhi buồn thay người trước mắt,nếu như biết bạn gái mình thật ra đã chết,hắn chắc sẽ thương tâm.Nhưng hiện tại chiếm dụng thân thể Tô Tiểu Tiểu chính là cô Liễu Uyển Nhi,cô cũng không yêu hắn,cho nên thật không cách nào thay thế Tô Tiểu Tiểu tiếp tục làm bạn gái của hắn.
“Thật xin lỗi,tôi đã quên,cho nên không nhớ rõ chuyện của chúng ta.” Liễu Uyển Nhi lời giống như sét đánh,trong nháy mắt đánh Lý Thư Đằng xuống vực sâu khổ sử.
Sau khi điều chỉnh tâm trạng mình,Lý Thư Đằng giấu diếm đau đớn trong lòng,miễn cưỡng nở nụ cười: “Không sao,chúng ta có thể từ từ.” Tiếp theo Lý Thư Đằng nhìn Liễu Uyển Nhi nói lại những chuyện hắn cùng Tô Tiểu Tiểu từ quen biết đến yêu nhau chân thành tha thiết,còn rất cảm động.
Nhìn Lý Thư Đằng thâm tình trước mắt,Liễu Uyển Nhi không đành lòng đả kích hắn nữa,cô quyết định khoảng thời gian sau sẽ làm cho hắn từ từ buông tha.
“Anh Thiểu Đình.” Liễu Uyển Nhi vừa ra cửa trường liền nhìn thấy Vu Thiểu Đình đang đợi mình.Khi cô muốn đi qua thì thấy vẻ mặt Vu Thiểu Đình bỗng nhiên lạnh lùng về phía cô.
Tay bị giữ chặt,chưa chờ Liễu Uyển Nhi kịp phản ứng,người đã bị Vu Thiểu Đình vòng vào trong lòng.
“Đừng lên tiếng,đi theo tôi.”
Đỉnh đầu truyền đến giọng nói làm cho cô an tâm,mặc dù không biết xảy ra chuyện gì,nhưng Liễu Uyển Nhi tin chắc Vu Thiểu Đình làm như vậy nhất định có dụng ý của hắn.
Đúng lúc nàyLiễu Uyển Nhi bỗng nhiên cảm giác trước mắt hiện lên một ánh sáng,thoáng cái tay phải của Vu Thiểu Đình đã che trước mắt cô.
Một giọt máu đỏ tươi trong nháy mắt nhỏ giọt,Liễu Uyển Nhi còn chưa thấy rõ xảy ra chuyện gì Vu Thiểu Đình đã thu hồi tay phải,tay trái tiếp tục vòng người cô nhanh chóng di chuyển đến chiếc xe đậu ven đường.
Sau khi nhét Liễu Uyển Nhi vào bên trong xe,Vu Thiểu Đình lập tức ngồi vào ghế lái,giẫm lên chân ga,xe liền nhanh chóng rời khỏi cửa trường học. Lúc này Liễu Uyển Nhi mới phát hiện, tay phải Vu Thiểu Đình đang nắm tay lái đã sớm máu tươi dầm dề.
“Anh Thiểu Đình,tay của anh.” Trong lòng co rút đau đớn,nước mắt đảo quanh trong mắt,Liễu Uyển Nhi lúc này mới biết được, mới vừa rồi tay phải Vu Thiểu Đình giơ lên là muốn đỡ phi đao tổn thương cô.
Theo trong kính nhìn thấy cô đau lòng cho hắn,Vu Thiểu Đình dịu dàng cười: “Anh không sao,em ngồi yên,tiếp theo anh Thiểu Đình có thể sẽ lái rất nhanh.”
Vừa dứt lời,Liễu Uyển Nhi mạnh mẽ ép sau ghế,cả người bị vứt trở về ghế ngồi.Nắm chặc chỗ dựa lưng,cuộc đời Liễu Uyển Nhi lần đầu tiên cảm nhận tốc độ nhanh như vậy.
Vu Thiểu Đình lái xe càng lúc càng nhanh,thông qua kính chiếu hậu hắn phát hiện chiếc xe theo đuổi xe hắn,đã từ hai gia tăng thành ba chiếc xe,xem ra hôm nay đối phương không đạt mục đích thề không bỏ qua.Nếu như bình thường hắn còn có thể hạ gục bọn chúng,nhưng hiện tại. . . . . . nhìn sang Liễu Uyển Nhi,hắn thực sự không cách nào để cô chịu chút thương tổn.
Chỉ có vài giây suy tư Vu Thiểu Đình có quyết định hắn quay ngược xe lại,lái xe về phía khác.
Chiếc xe theo đuôi,tài xế nhỏ gầy nghi ngờ nói: “Lão Đại,tiểu tử này muốn làm gì,chẳng lẽ không đưa nhóc con kia trở về Tô gia sao?”
“Chuyên tâm lái xe của ngươi,đừng nói nhảm!” Người đàn ông trung niên bên cạnh trách mắng,ánh mắt trở lại nhìn theo xe Vu Thiểu Đình.
Liễu Uyển Nhi nhìn hoàn cảnh lạ lẫm chung quanh,cô nhớ buổi sáng Vu Thiểu Đình đưa cô đi học không phải đi con đường này,tuy có nghi vấn nhưng hiện tại vào tình trạng đặc biệt này,cô không muốn quấy rầy suy nghĩ Vu Thiểu Đình.
Rốt cục xe dừng ở trước tòa nhà có ghi “Cục Cảnh sát “.Liễu Uyển Nhi không có nhìn lầm,nơi này chính là cục cảnh sát,Vu Thiểu Đình làm sao cũng không nghĩ đến hắn có một ngày lợi dụng cảnh sát bảo vệ mình, nhưng suy nghĩ cho an toàn của Liễu Uyển Nhi,đây là phương pháp xử lí ổn thỏa nhất.
Sau khi xe dừng lại,hắn lập tức lấy điện thoại di động gọi đến cho Tô Lực Hằng,tìm kiếm trợ giúp.
Vừa nhìn thấy xe Vu Thiểu Đình dừng bên cạnh cục cảnh sát,xe theo đuôi e sợ ngừng lại.”Mẹ kiếp,dám dùng chiêu này với ông đây,để ông đây cho ngươi xem lợi hại.” Người đàn ông trung niên trong xe lấy ra điện thoại di động bấm 110: “Chào,tôi muốn tố cáo, ở bên cạnh cục cảnh sát các người cò một một chiếc xe BMW màu đen,bên trong có người đem theo súng.”
Cúp điện thoại,trên mặt người đàn ông trung niên lộ ra một tia âm tàn .
Chỉ chốc lát sauVu Thiểu Đình liền nhìn thấy mấy cảnh sát mặc võ trang đầy đủ từ trong cục cảnh sát đi ra,phát hiện chiếc xe BMW màu đen của hắn lập tức vây quanh.Theo bản năngVu Thiểu Đình đưa tay sờ soạng lấy súng giấu ra ngoài,nhưng ngay sau đó trong lòng hắn hoảng sợ,không nghĩ tới đối phương lại dám dùng chiêu này,súng trong tay lúc này giống như khoai lang nóng,không biết nên giấu hay nên ném.
Liễu Uyển Nhi phát hiện động tác của hắn,tựa hồ cảm giác được tình cảnh nguy hiểm,cô lập tức đoạt lấ