XtGem Forum catalog
Thương em vào lòng

Thương em vào lòng

Tác giả: Thuần Bạch Xuẩn Bạch

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325232

Bình chọn: 8.00/10/523 lượt.

nãy đến giờ cậu chả thèm nói gì, tôi biết cậu đau lòng, nhưng tôi rất lo lắng cho cậu, tôi…”

“Lo lắng cho tôi…” Dư Hạc xoay đầu lại nhìn hắn, “Thì buông ra.”

Kiều Tân Hạo hơi run lên, thả tay cậu.

Kiều Tân Hạo đứng đờ tại chỗ, nhìn bóng dáng dần dần đi xa của Dư Hạc, ánh mắt hơi lấp lóe. Khóe miệng của hắn hiện lên một nụ cười mỉm. Hừ, cho dù các người không chia tay vì sự việc này, thì trong lòng cậu cũng đã gieo xuống một mầm gai, sớm muốn gì cũng có một ngày, tôi sẽ cướp cậu khỏi tay Giản Quân Khải… Dùng cùng chính một cách thức mà đoạt lại.

Dư Hạc có chút thất hồn lạc phách trở lại phòng ngủ, môi bị cậu cắn đến trắng bệch.

Trong phòng ngủ có hai người đang chơi game, lúc này đang hết sức chuyên chú nhìn chằm chằm màn hình, ngay cả Dư Hạc đi vào cũng không hề phát hiện.

Dư Hạc lập tức tiến thẳng vào WC, cậu khóa trái cửa, sau đó quay đầu sang nhìn bản thân mình trong gương — mặt của cậu lúc này trắng bệch, một đôi mắt đen thẳm khảm trên gương mặt không chút màu máu, dưới ánh đèn trắng lóa lại càng thêm phá lệ quỷ dị, cậu lăng lăng mở to mắt nhìn, tự cảm thấy kỳ quái là đôi mắt lại khô ráo, ánh mắt chỉ hơi hồng hồng, không một chút dấu hiệu muốn khóc… Kỳ thật cậu không phải là một người mà khi không vui sẽ khóc, từ đó đến giờ luôn là vậy.

Bên kia. Quân Khải khi đang giúp đỡ Hạ Hàm đi vào một căn phòng thì im lặng liếc nhân viên tạp vụ ở quầy bar một cái, sau đó lại cúi đầu nhìn thoáng qua Hạ Hàm đang mềm nhũn cả người ngả vào lồng ngực anh, hơi hơi cau mày. Cái loại thủ đoạn cũ rích này, anh vốn đã chuẩn bị phòng ngừa từ sớm rồi, cũng đã dặn cái tên này cẩn thận một chút, nhưng kết quả là vẫn trúng chiêu.

“Ngu ngốc.” Anh lặng lẽ chửi một tiếng, thở phì phò dìu Hạ Hàm vào trong phòng, sau đó một phen ném hắn lên giường.

“Tôi nóng quá… ưm… Nóng quá…” Hạ Hàm vừa thống khổ rên rỉ, một bên vừa cố gắng xé mở quần áo của mình, trong giọng nói mang theo tiếng nức nở. Hắn từ từ nhắm hai mắt, vội vàng và mê mang nhìn bốn phía chung quanh, giống như đang tìm gì đó trong vô thức. Một khắc khi đảo đến Quân Khải, ánh mắt của hắn liền sáng lên. Giây tiếp theo, tựa như một con hổ muốn vồ mồi, Hạ Hàm ngồi bật dậy, cổ họng phát ra một tiếng gầm nhẹ, lao thẳng về phía Quân Khải.

“Cút chỗ khác !” Quân Khải tức giận chửi, một cước đá Hạ Hàm bay về lại trên giường.

“A !” Hạ Hàm hét lên một tiếng, ngã mạnh xuống lại trên giường. Thân thể hắn cứng ngắc hai giây rồi sau đó bắt đầu nhăn nhó không ngừng, rầm rì như muốn “kêu xuân”.

Khóe miệng Quân Khải hơi run rẩy, anh bất đắc dĩ nhìn Hạ Hàm lần thứ hai chưa từ bỏ ý định tấn công về phía mình, lần này anh không giơ chân ra đá, mà ngược lại tiếp lấy hắn.

Hạ Hàm ôm được anh liền ngay lập tức bám dính trên người anh, há mồm định hôn lên cổ anh. Quân Khải nhíu mày, một phen túm đầu của hắn qua một bên, sau đó kéo Hạ Hàm đi vào buồng vệ sinh. Anh nhét cả người Hạ Hàm vào bồn tắm, quần áo cũng chưa cởi cho hắn đã trực tiếp mở vòi sen nhắm ngay đầu hắn. Nước lạnh ào ào xối lên toàn thân Hạ Hàm, hắn từ từ nhắm hai mắt, đột nhiên trở nên yên tĩnh lại.

“Phù…” Giản Quân Khải nặng nề thở phào một cái, anh dở khóc dở cười nhìn Hạ Hàm trong bồn tắm đang thỏa mãn vùi mặt mình xuống làn nước lạnh, bắt đầu đau đầu nghĩ xem nếu như lúc này Tiểu Hạc mà xông vào đây thì phải giải thích như thế nào. Dù sao thì, dựa theo tình hình sự tình đã tiến triển đến nước này mà nói, nếu không phải chính tay Kiều Tân Hạo dẫn Dư Hạc lại đây “bắt gian tại giường”, thì sẽ là phái người chụp ảnh rồi đưa cho Tiểu Hạc, hoặc là… còn có thể phát tán cho nhiều người không nên đưa hơn nữa…

Nghĩ đến đây, Quân Khải nhàn nhạt nhíu mày, anh tự hỏi một chút về hành động vừa rồi của mình, tuy rằng hơi thân mật chút đỉnh, nhưng cũng không đến nỗi có thể đem làm chứng cớ. Anh hoàn toàn có thể nói là Hạ Hàm uống say cho nên mình chiếu cố cậu ta một chút.

Nhưng nếu chỉ nói như vậy, chỉ sợ sẽ không có hiệu quả gì.

Có điều là… Sự thật cho thấy, anh đã hoàn toàn đánh giá cao Kiều Tân Hạo, hắn đích thật vốn dĩ có chuẩn bị camera trong phòng cho Quân Khải, tuy nhiên… Quân Khải căn bản chưa từng bước chân đến cái phòng nhân viên tạp vụ kia chuẩn bị cho mình, mà là tự mình tìm một căn phòng không có ai liền đi vào. Cho nên…

Thật vất vả mới làm cho hiệu lực thuốc trên người Hạ Hàm lui xuống, nhưng đợi đến khi Giản Quân Khải vớt Hạ Hàm ra khỏi bồn tắm thì mới bỗng nhiên phát hiện, hắn hình như là… ngâm nước lạnh lâu quá ! Bị cảm !

Hạ Hàm hơi nhăn mày, thi thoảng nhỏ giọng ho vài tiếng, mặt mày đỏ bừng. Giản Quân Khải cứ tưởng sắc mặt hắn là do dược tính của thuốc, nhưng hiện giờ xem ra không phải như vậy.

Anh thở dài, chỉ có thể cởi quần áo ướt sũng trên người Hạ Hàm xuống trước rồi tính…

Nếu giờ mà Dư Hạc xông vào, có lẽ chính anh thật sự sẽ không thể giải thích rõ. Giản Quân Khải cười khổ một tiếng, kỳ thật tâm tình hiện giờ của anh rất phức tạp, anh vốn dĩ có thể trực tiếp ra khỏi quán bar thả Hạ Hàm về trường học hoặc là đến khách sạn, nhưng trong nháy mắt đó, anh đột nhiên nghĩ rằng, nếu như Dư Hạc thật sự thấy được