XtGem Forum catalog
Thương em vào lòng

Thương em vào lòng

Tác giả: Thuần Bạch Xuẩn Bạch

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325203

Bình chọn: 9.5.00/10/520 lượt.

cười.

“Đúng vậy, cho nên chi bằng em dọn lại đây ở chung với anh đi ?” Quân Khải vươn một bàn tay xoa xoa tóc cậu.

“Được !”

Quân Khải kinh ngạc, anh có chút không kịp phản ứng, “Chẳng phải em đã nói…”

“Thật ra trong trường tuy rằng có quy định không được thuê nhà bên ngoài ở, nhưng bản chất chỉ là để chúng ta đóng tiền thuê phòng thôi, em nghe nói phòng bên cạnh có một nam sinh vừa khai giảng không được vài ngày đã dọn ra ở với bạn gái, trường cũng không nói gì cả.” Dư Hạc mỉm cười nhìn anh, đáy mắt mang theo chút thần thái chờ mong.

Quân Khải sửng sốt vài giây, sau đó cười gật đầu, “Tốt, như vậy đi.”

Anh mở cửa phòng dẫn Dư Hạc cùng vào. Dư Hạc vừa vào liền an vị xuống giường của anh, sau đó rút một quyển sách từ giá sách bên cạnh lật xem, một bên xem còn một bên không quên nhắc nhở Quân Khải, “Nhanh ăn cháo của anh đi, lạnh rồi đấy.”

“Biết rồi biết rồi.” Quân Khải bất đắc dĩ ăn vài ngụm hết chén cháo, sau đó tiến lại ngồi xuống bên cạnh Dư Hạc.

“Ngon không ?” Dư Hạc ngẩng đầu nhìn anh.

“Em nếm thử là biết !” Nói xong Quân Khải liền một tay giữ lấy cổ Dư Hạc, cúi người hôn xuống.

Dư Hạc có lẽ là vừa uống sữa, cho nên miệng còn lưu lại hương sữa thoang thoảng, Quân Khải vươn đầu lưỡi mềm nhẹ càn quấy trong miệng cậu, tỉ mỉ liếm láp mọi ngõ ngách bên trong. Dư Hạc mới đầu hơi giật mình mấy giây, nhưng sau đó cũng cực kì phối hợp vươn đầu lưỡi quấn quýt lấy Quân Khải.

Mãi đến khi cảm thấy hô hấp của mình đã có chút không thông, cậu rốt cục mới bừng tỉnh đẩy Quân Khải ra.

Quân Khải mang một vẻ mặt đắc ý cười, “Quả nhiên em vẫn là người thua trước.”

Dư Hạc hừ khẽ một tiếng, bộ dáng có phần ảo não, “Đó là vì lượng hô hấp của em không dài.”

“Ừ, hô hấp của em không dài.” Quân Khải nói ra lời này một cách vô vàn ôn nhu và nuông chiều.

Ánh mắt Dư Hạc hơi lóe sáng, sau đó cậu nhào người tới Quân Khải. Quân Khải ngây ngẩn toàn thân, anh ngơ ngác nhìn Dư Hạc với nụ cười như tính làm chuyện xấu cởi bỏ nút áo anh, sau đó phủ đôi môi lên hôn mỗi một tấc da thịt của anh.

“Tiểu Hạc…”

“Không được nói chuyện.” Dư Hạc ngước đầu hôn lên môi Quân Khải, ngăn những lời kế tiếp anh muốn nói vào trong miệng. Cậu nhẹ nhàng mỉm cười, đôi mắt hơi nheo lại, dẫn theo một tia mị hoặc khác thường, “Quân Khải, anh yêu em không ?”

“Ừ…”

“Chúng ta làm tới đi !” Nụ cười trên mặt Dư Hạc càng sâu hơn, cậu có chút khó dằn nổi cởi quần Quân Khải ra, sau đó chuẩn bị ra tay cởi của chính mình…

“Dư Hạc !” Thanh âm của Quân Khải mạnh mẽ nâng cao, anh cau mày, hơi nghiêm nghị nhìn cậu, “Em đừng như vậy có được không !”

Mọi động tác của Dư Hạc trong nháy mắt đều cứng lại, cậu sững sờ hai giây, sau đó rất tự nhiên ngồi dậy khỏi người Quân Khải, than thở: “Không muốn làm thì thôi vậy !”

Cậu đứng lên, sửa sang lại áo quần ít đỉnh, sau đó cười cười với Quân Khải, “A, em đột nhiên nhớ ra mình còn ít chuyện, em đi trước.”

Chương 58

“Dư Hạc !” Quân Khải nghiêm mặt bắt lấy tay cậu.

“Ưm ?” Dư Hạc mỉm cười, bình tĩnh nhìn anh, mặc dầu từ trong ánh mắt của cậu có thể nhìn ra là cậu không hề bình tĩnh.

“Anh hỏi em một lần nữa, em rốt cuộc làm sao vậy ?” Giọng nói của Quân Khải vừa nghiêm túc lại vừa chân thành, nhìn cậu với một vẻ mặt mang theo đôi phần chất vấn.

Dư Hạc hơi hơi run rẩy, nụ cười trên mặt chậm rãi biến mất, sau đó cậu cúi đầu, cắn môi không nói lời nào.

“Vào cái đêm em ra ngoài cùng Kiều Tân Hạo đó, em rốt cuộc đã nhìn thấy gì ? Kể từ sau hôm đó em bắt đầu trở nên không như bình thường.”

“Gì cơ ?” Dư Hạc cúi đầu, vẫn cố tỏ ra điệu bộ không biết gì cả.

“Tiểu Hạc em đừng như vậy nữa.” Quân Khải đột nhiên hạ nhẹ ngữ điệu, hai bàn tay anh nâng gương mặt Dư Hạc lên, để cho ánh mắt của cậu có thể đối diện với mình, “Mới đây em chẳng phải đã nói, có chuyện gì thì cứ nói ra, chúng ta sẽ cùng nhau giải quyết sao ?”

“Cảm giác của em đối với Kiều Tân Hạo khá đặc biệt, chính em cũng không biết vì sao nó lại đặc biệt. Không sao cả, chúng ta có thể cùng nhau từ từ tìm hiểu nguyên do của nó. Nhưng còn những chuyện khác, em chẳng lẽ không còn chuyện nào để nói với anh sao ? Em có biết không, gần đây em thay đổi thật nhiều, nhiều đến mức sắp không còn là Tiểu Hạc mà anh biết nữa rồi.”

“Em chỉ….” Dư Hạc theo thói quen cắn môi mình, “Cảm thấy…”

Cậu bỗng nhiên nở nụ cười, “Chẳng lẽ anh không thích em như vậy sao ? Em nghĩ anh sẽ thích mà.”

“Em rút ra cái kết luận này từ đâu thế.” Quân Khải dở khóc dở cười nhìn cậu, “Tại sao lại nghĩ vậy ?”

Dư Hạc nhíu mày, rồi thình lình trở nên mãnh liệt, “Em cảm thấy như vậy đấy ! Anh đừng quản.”

“Em…” Quân Khải bất chợt không biết phải nói gì. Anh bất đắc dĩ mà lại ôn nhu kéo Dư Hạc về, đặt cậu ngồi xuống bên giường, “Tuy anh không biết em vì sao cảm thấy anh sẽ thích như thế hơn, nhưng em thật sự không cần thiết miễn cưỡng bản thân làm chuyện mình không thích. Trước nay anh thích em, cũng chì vì em là em mà thôi.”

Nụ cười trên mặt Dư Hạc hơi cứng lại, cuối cùng tiêu tán không dấu vết. Cậu trầm mặc nhìn Quân Khải, một tia sáng nhạt chớp động trong đôi mắt. Sau một hồi, cậu rốt cục chậm rãi mở