Snack's 1967
Thương em vào lòng

Thương em vào lòng

Tác giả: Thuần Bạch Xuẩn Bạch

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325651

Bình chọn: 7.5.00/10/565 lượt.

đấy, không có phần vốn cậu hùn vào, tôi cũng không có bản lãnh xây dựng công ty. Thôi thôi…” Ngữ khí của hắn tràn đầy chán ghét, “Cậu cố gắng đi mà dỗ Dư Tiểu Hạc nhà cậu đi là vừa !”

Vừa nhắc tới chuyện này vẻ mặt Quân Khải liền rầu rĩ, “Được rồi, cứ như vậy đi.” Anh có chút dỗi hờn nói, sau đó cúp điện thoại.

Hôm sau.

Khi Quân Khải xuống lầu thì một lần nữa được thấy thân ảnh kia đang chờ bên dưới, trong lòng anh nhoáng rung động, mọi cảm xúc tiêu cực trong anh gần như tan thành mây khói trong tích tắc.

Dư Hạc cảm giác thấy anh đi ra, ngước đầu lên nhìn anh, khẽ mỉm cười, “Đi thôi, đi ăn sáng.”

“Ừ.” Quân Khải mỉm cười gật đầu, cùng Dư Hạc song song đi về phía căn tin.

“Hôm qua vì sao đột nhiên bỏ đi ?” Quân Khải có chút lưu tâm nhìn nhìn biểu tình trên mặt Dư Hạc.

Dư Hạc cúi đầu, “Không có gì, có việc, cho nên đi trước.”

“À…” Quân Khải sắp xếp câu từ trong lòng một chút, ngay lúc chuẩn bị há miệng nói, thì bỗng nghe thấy giọng nói của Dư Hạc thản nhiên vang lên, “Hôm nào, chúng ta với Hạ Hàm cùng nhau ăn một bữa cơm đi ! Học cùng một trường mà từ khai giảng đến giờ em còn chưa thấy cậu ta nữa !”

Dư Hạc quay đầu lại nhìn anh, dẫn theo một nụ cười nhợt nhạt.

“Ơ…” Quân Khải trong lúc nhất thời ngây ngẩn toàn thân, anh bỗng dưng chẳng biết nên nói gì, cũng không biết trong lòng Dư Hạc hiện tại rốt cuộc đang nghĩ cái gì.

“Tại sao đột nhiên lại…”

Dư Hạc có chút khẩn trương cắn cắn môi, “Chỉ là cảm thấy… Trước giờ chưa từng trò chuyện đàng hoàng, không… được sao ?”

Quân Khải cười, “Đương nhiên có thể. Lần trước em vừa thấy Hạ Hàm liền lạnh mặt, cậu ta vẫn luôn nói chắc là em không thích cậu ta nữa kìa !”

“Đúng là không thích cậu ta lắm.” Dư Hạc thản nhiên nhấn mạnh.

“… Em a !” Quân Khải không nhịn được nở nụ cười, anh xoa xoa đầu cậu, “Anh với cậu ta đích thật chỉ là bạn bè.”

“Em biết.” Dư Hạc nhìn anh bằng một ánh mắt nghiêm túc, “Em biết bọn anh là bạn. Hơn nữa, cậu ta còn là một người bạn rất quan trọng của anh, cho nên, em có lẽ không nên ghét cậu ta.”

Cái này Quân Khải càng thêm không biết phải nói gì, anh bất đắc dĩ lại xoa xoa tóc Dư Hạc. (* mình nghĩ sau câu này còn một câu đối thoại nữa mà tác giả nhất thời chưa nghĩ ra, rồi sau đó quên bổ sung, vì bản raw là ‘xoa xoa tóc Dư Hạc, “ ” ’ )

_______

Hạ Hàm có phần chột dạ liếc mắt nhìn Dư Hạc đang ngồi đối diện, từ lúc đầu cho đến giờ, Dư Hạc vẫn luôn nghiêm túc, nghiêm túc và nghiêm túc theo dõi hắn, sắc mặt bình thản hơn dĩ vãng rất nhiều, nhưng vẫn không có biểu tình gì như trước.

“À phải rồi, chuyện hợp tác kia, cậu đã đàm thỏa chưa ?” Quân Khải giống như không hề để tâm việc Dư Hạc đang ngồi bên cạnh mình, vô cùng tự nhiên nói đến.

“Đó là đương nhiên, tôi đã ra tay mà lại.” Hạ Hàm lộ ra một nụ cười tươi sáng, hắn nhướn cao mày với Quân Khải, vẻ mặt đắc ý.

Chẳng qua, đợi sau khi hắn đắc ý xong, hắn mới chợt phát hiện Dư Hạc ở một bên đang hơi nghiêng đầu, ánh mắt nhìn hắn lại càng thêm chuyên chú.

Mọi biểu tình trên mặt hắn đều nhất thời cứng đơ tại chỗ. Hắn ngây ngốc cười vài tiếng, cuối cùng nhịn không được mở miệng, “Tiểu Hạc làm gì nhìn tôi suốt vậy ?”

Dư Hạc ngẩn người, sau khi kịp phản ứng mới hơi xấu hổ dời tầm mắt đi, giống như ngay cả chính cậu cũng không nhận ra là mình đang nhìn Hạ Hàm chằm chằm.

Dáng vẻ gượng gạo của Dư Hạc lập tức liền khiến Hạ Hàm bật cười, hắn cười đến mức hai mắt cong cong, nguyên hình liền lộ ra, “A, Tiểu Hạc như vầy thật đáng yêu. Cậu chẳng lẽ là bị vẻ đẹp trai anh tuấn của tôi hút mất hồn, bởi vậy nên mới nhìn chằm chằm tôi không buông sao. Ái chà, không được như vậy nha, cậu như vậy Giản Quân Khải sẽ bóp chết tôi đấy.”

Giản Quân Khải không nói gì tức khắc khinh bỉ, “Hạ Hàm, vẻ mặt của cậu hiện giờ quả thật y hệt một ông chú đáng khinh a.” Nói xong anh hung tợn trừng mắt với Hạ Hàm một phát, ngữ khí cứng rắn lên, “Tôi cảnh cáo cậu một lần nữa, cậu mà dám đặt chủ ý lên người Tiểu Hạc vợ tôi thì cậu nhất định phải chết.”

“Quả nhiên vẫn không thể thích cậu.” Dư Hạc ngồi một bên lạnh lùng nhàn nhạt kết luận, thần sắc nghiêm túc.

Quân Khải phụt cười lên tiếng, đồng thời, Hạ Hàm nghẹn nguyên một búng máu trong cuống họng.

“Đau lòng quá đi.” Hạ Hàm khóc không ra nước mắt than vãn.

“Được rồi được rồi, đừng đùa giỡn nữa, bình thường chút đi.” Quân Khải cười cười với hắn.

Đúng lúc này, tiếp viên bắt đầu mang thức ăn lên. Quân Khải vội vàng gắp thức ăn trước mặt vào bát Dư Hạc, “Đây, gà hấp bia mà em thích nhất.”

Dư Hạc mỉm cười nhìn Quân Khải một cái, cúi đầu im lặng ăn món yêu thích của mình.

Ài ! Cái khung cảnh chói lọi đầy hường phấn gì đây ! Hạ Hàm âm thầm cắn khăn rơi lệ trong lòng, hắn đã từ bỏ ý đồ muốn câu dẫn Giản Quân Khải, nhưng cớ gì quan hệ của bọn họ vẫn chẳng khác gì tình địch, hắn chưa có làm gì ái muội nha ! Đây chính là hình tượng đơn thuần thanh khiết nhất của hắn rồi đó ! Tại sao hắn lại không được bộc lộ bản chất thật của mình a, tại sao !

Ăn xong bữa cơm, ngay cả chính Dư Hạc cũng đã quên hẳn chủ ý đề nghị cùng ăn cơm trước đó được đưa ra để làm gì. Nói tóm lại, vì có Hạ