Old school Swatch Watches
Thương em vào lòng

Thương em vào lòng

Tác giả: Thuần Bạch Xuẩn Bạch

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324270

Bình chọn: 7.00/10/427 lượt.

nh nhặt cặp sách trên đất lên. Thế nhưng vừa mới cúi đầu, đầu đột nhiên choáng váng, trong nháy mắt trước mặt tối sầm, toàn bộ thân mình không khống chết ngã về trước.

Ha ha, Dư Hạc cười lạnh trong lòng, giống như đang cười nhạo sự chật vật của bản thân, cậu nhắm mắt lại, tùy ý cho thân thể ngã xuống đất. Nhưng giây tiếp theo, cảm giác đau đớn như trong dự kiến không diễn ra, mà có một đôi tay khỏe mạnh ôm lấy cậu từ phía sau. Dư Hạc chỉ cảm thấy một mùi hương tươi mát vờn quanh chóp mũi, sau đó lưng được tựa vào một lồng ngực ấm áp.

“Cậu không sao chứ ?” Một giọng nói truyền đến từ sau tai, ngữ khí ôn nhu đến không ngờ.

Dư Hạc sửng sốt trong chớp mắt, chuyện đầu tiên cậu kịp phản ứng đó là hơi kích động giãy ra cái ôm của người kia, lảo đảo mấy bước về phía trước mới đứng vững thân mình. Dư Hạc lúc này mới có tâm tư quay đầu nhìn lại…

Dưới ánh mặt trời, người kia mặc một chiếc áo sơ mi trắng, hàng lông mi đen và dài, mọi thứ qua đôi mắt ẩn bên dưới đều khiến người ta cảm thấy ấm áp, khóe môi hơi nhếch lên, nụ cười tao nhã hoàn toàn hài hòa, làm cho người ta bất giác muốn tiếp cận.

Dư Hạc không tự giác lùi về sau từng bước, cúi đầu liền nhìn thấy quần áo dính đầy tro bụi với vết ố trên người. Cậu nhíu nhíu mày, bỗng nhiên cảm thấy không muốn tới gần người này, cũng không phải Dư Hạc không thích anh, mà là cảm thấy mình nên giữ khoảng cách với một người áo quần chỉnh tề sạch sẽ như thế kia.

“Cậu không sao chứ ?” Người nọ thấy cậu không trả lời nên hỏi lại một lần.

Cậu trầm mặc lắc lắc đầu, cúi người kiểm tra mấy linh kiện máy tính rơi rụng trên mặt đất. Cậu từ đầu tới cuối không hề ngẩng đầu liếc mắt nhìn Giản Quân Khải, cho nên cũng không thấy được trên khuôn mặt con người xa lạ kia hiện lên biểu tình như thế nào.

Đó là một sự đau lòng tràn đầy, vừa đau vừa thương nhớ, còn có cả nồng đậm tự trách và áy náy, thậm chí còn kèm theo một tia oán giận. Anh đang oán hận mình vì sao mãi ba ngày mới tìm được Dư Hạc, vì sao để cậu chịu thương tổn ngay trước mắt mình, loại ý niệm ấy quả thực khiến anh muốn đi giết người.

Bất quá anh rất nhanh thu lại tình tự trong mắt mình, chỉ lộ ra một nụ cười xán lạn.

“Tớ giúp cậu nhé !” Anh không tới gần Dư Hạc, chỉ đến một bên ngồi xổm xuống, nhặt mấy quyển tập sách vào trong cặp. Dư Hạc cầm laptop đã vỡ tan tành đứng lên, trong tay còn cầm theo một ít linh kiện, nhưng khi đứng lên lại thấy cặp của mình đang nằm trong tay người kia, Dư Hạc ngẩn người, đứng yên không nhúc nhích hồi lâu.

“Này.” Giản Quân Khải cười đưa cặp sách trong tay cho cậu, Dư Hạc lại theo bản năng lùi về sau vài bước, bất quá rất nhanh dừng lại, vươn tay định lấy.

Nhưng mà trong tay cậu còn đang cầm máy tính, nhất thời không có tay nào đưa ra nên không khỏi bối rối. Giản Quân Khải nhìn bộ dáng luống cuống tay chân của Dư Hạc, đột nhiên cảm thấy người trước mắt sao mà đáng yêu ghê.

Anh cười cười, cầm lấy máy tính trong tay Dư Hạc, sau đó mới đưa cặp của cậu qua, đợi đến khi Dư Hạc nhận lấy xong thì trực tiếp giúp cậu cất máy tính vào cặp, còn nhân tiện kéo khóa lại đàng hoàng.

Một loạt động tác trên khiến Dư Hạc cứng ngắc đứng tại chỗ, mãi đến lúc Giản Quân Khải cười nói “Được rồi”, cậu mới lui về sau thêm vài bước duy trì khoảng cách với Quân Khải, sau đó theo bản năng thở phào một hơi.

Giản Quân Khải lại nhịn không được bị chuỗi động tác của Dư Hạc chọc cười, nhưng chẳng qua trong nụ cười lại tràn ngập đau xót. Dư Hạc của anh hiện đang mặt mày xanh tím đứng trước mặt anh, từ đầu tới đuôi đều kháng cự sự tiếp cận của mình. Em ấy rốt cuộc đã trải qua những chuyện gì mới có thể trở thành một con người không muốn tiếp xúc với người khác như vậy.

Kiếp trước Dư Hạc cũng không thích tiếp xúc với người khác, thế nhưng hiện tại còn nghiêm trọng hơn nữa. Cậu vẫn luôn là bộ dáng này, bởi vì ngày thường mọi người đều theo bản năng giữ khoảng cách với Dư Hạc, có những người chỉ vừa bất cẩn đụng chạm vào cậu liền lập tức tức giận, còn có những người dù không nói gì nhưng biểu tình cũng sẽ lộ ra sự chán ghét. Dần dà, Dư Hạc đã thành thói quen tránh cho bất luận kẻ nào quá mức tới gần, không phải vì cậu ghét lại gần người khác, mà là… sợ người khác ghét lại gần mình.

Bất quá kiếp này sẽ không như vậy nữa, Giản Quân Khải nghĩ như thế, dù sao cũng là mười năm trước.

“Cám ơn.” Giọng nói của Dư Hạc rất nhẹ, Giản Quân Khải thậm chí không nghe rõ cậu đang nói gì, chỉ thấy đôi môi trắng bệch của cậu hơi giật giật.

Nhưng anh không hỏi bất cứ điều gì, dáng vẻ của Dư Hạc hiện tại… Mỗi một vết thương trên mặt cậu cứ như muốn đâm thẳng vào lòng Quân Khải, khiến anh nhịn không được mà đau lòng. Cũng không biết, bên trong lớp quần áo còn có bao nhiều vết máu tụ với vết thương nữa.

“Trông cậu có vẻ bị thương rất nặng, thật sự không có chuyện gì sao ?” Quân Khải tận lực duy trì nụ cười, móng tay lại đâm mạnh vào lòng bàn tay. Ánh mắt anh toát ra một tia ngoan lệ, đây là lần cuối cùng, sau này nếu còn bất luận kẻ nào dám thương tổn em, tôi tuyệt đối sẽ trả lại hắn gấp trăm gấp ngàn lần.

Dư Hạc vừa định lắc đầu, Giản Quâ