n, để cho anh giải quyết những tàn đảng kia, nhưng bọn họ lại đến trêu chọc anh, hơn người lượng người cùng không ít, may mắn anh và các anh em vừa cùng nhau ăn cơm, hiện tại các anh em có thể giúp anh một tay.
Đổng Dương vừa nổ súng vừa di chuyển đến bên cạnh Triệu Trạch Duệ. “Anh Duệ.”
“Đưa Hàm Hàm về khách sạn chờ tôi, phải an toàn trở về.” Đây là mệnh lệnh, dù thế nào Triệu Trạch Duệ cũng không thể để Diệp Hiểu Hàm bị thương.
Diệp Hiểu Hàm hồi hộp, cô nắm chặt quần áo Triệu Trạch Duệ không chịu buông, cô rất sợ, cảnh tượng bây giờ chỉ có trong phim ảnh, nếu như anh bị thương thì làm thế nào?
“Đi theo Đổng Dương trở về.” Anh cũng không nghĩ sẽ xảy ra tình huống bất ngờ thế này, lúc này anh nhất định phải bảo vệ cô.d,đ,l,q,đ
“Đừng, cháu rất lo cho chú!” Diệp Hiểu Hàm không muốn.
Hiện tại dù Triệu Trạch Duệ có thể núp sau bàn với cô, nhưng cũng không kiên trì được bao lâu.
Anh cho cô một nụ cười yên tâm. “Không sao, tôi sẽ bình an trở về, cô ngoan được không? Theo Đổng Dương trở về, cô ấy sẽ bảo vệ cô.”
Diệp Hiểu Hàm còn muốn từ chối, Đổng Dương lại nói: “Đi theo tôi đi! Cô ở đây sẽ làm trở ngại đến anh ấy.”
Cô chỉ có thể rời đi theo Đổng Dương, trước khi đi còn nhìn thấy cảnh anh nổ súng với tình địch, nước mắt của cô cũng theo đó mà trào ra, anh vạn lần không được có chuyện gì.
Diệp Hiểu Hàm an toàn trở lại khách sạn dưới sự hộ tống của Đổng Dương.
Đổng Dương vừa về đến khách sạn lập tức liên lạc với Âu Dương Cảnh Húc, để anh phái người đến giúp một tay, Diệp Hiểu Hàm thì vẫn ngồi trên ghế salon không lên tiếng, trên tay là vết thương do lúc nãy bị Triệu Trạch Duệ đẩy ngã, nhưng cô không quan tâm.
Triệu Trạch Duệ là ai? Trước kia cô vẫn luôn không biết công việc của anh là gì, cô cũng không biết anh phải làm chuyện nguy hiểm như vậy, cô lại có thể không hiểu rõ một chút gì.
Rốt cuộc anh là người thế nào? Cô sẽ vì nghề nghiệp của anh mà trở nên không thích anh sao?
Rất dễ nhận thấy đáp án của cô là không, dù công việc của anh là gì, cô vẫn thích anh, tình cảm của cô cũng không cách nào thay đổi vì công việc của anh.
“Cô không sao chứ?” Đổng Dương nhìn Diệp Hiểu hàm vẫn luôn im lặng không nói lời nào, có chút lo lắng, nếu như cô có chuyện gì, Triệu Trạch Duệ nhất định sẽ không bỏ qua cho cô.
Diệp Hiểu Hàm nhìn về phía Đổng Dương. “Rốt cuộc mấy người là ai?”
Đổng Dương ngạc nhiên, thì ra cô không biết gì hết! Nhưng nếu chuyện này do cô nói ra thì không tốt.
“Nếu cô muốn biết, vậy thì hỏi anh Duệ đi! Tôi không tiện nói cho cô biết!” Đổng Dương đẩy trách nhiệm cho Triệu Trạch Duệ.
Hỏi anh? Anh sẽ nói cho cô biết sao? Vừa nghĩ đến đó, Triệu Trạch Duệ đã đẩy cửa tiến vào.
Diệp Hiểu Hàm lập tức lo lắng nhìn anh, nhưng lại không dám đến gần.
Triệu Trạch Duệ nhìn Diệp Hiểu hàm một cái, lập tức phân phó Đổng Dương đi xử lý chuyện bên ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại hai người bọn họ, Triệu Trạch Duệ thấy Diệp Hiểu Hàm bị thương, lập tức đi tìm hôm thuốc, tính thoa thuốc cho cô.
“Có gì muốn hỏi thì hỏi đi! Có thể nói, tôi sẽ nói cho cô biết.” Triệu Trạch Duệ cầm tay cô lên, dùng rượu sát trùng vết thương nói, dù vết thương không lớn, nhưng nếu không sát trùng cũng sẽ dễ nhiễm khuẩn. d.đ.l.q.đ
Hiện tại Triệu Trạch Duệ đã hiểu ý trong câu nói của Âu Dương Cảnh Húc rồi, có đôi khi không có cách nào để không nói.
Lúc này Diệp Hiểu Hàm chú ý đến trên áo Triệu Trạch Duệ có vết máu, lo lắng nhìn vết thương của anh. “Chú bị thương?”
Triệu Trạch Duệ nhìn một chút, chỉ là vết thương do viên đạn sượt qua mà thôi, cũng không có gì, nhưng lúc anh ngẩng đầu lên định trả lời, lại thấy nước mắt của cô. “Hàm Hàm…”
“Bây giờ chú phải trả lời cháu, rốt cuộc chú là ai, tại sao lại làm những chuyện nguy hiểm như vậy? Chẳng lẽ chú không biết cháu sẽ lo lắng sao, tại sao lại muốn cháu đi trước? Dù cháu biết nếu cháu ở đó sẽ làm phiền chú, nhưng không thể nhìn thấy chú bình an, cháu cũng sẽ rất lo lắng được không?” Vừa nói vừa khóc, Diệp Hiểu Hàm biết hiện tại mình rất xấu, nhưng cô không nhịn được, cô rất muốn khóc.
Triệu Trạch Duệ thấy cô vẫn tiếp tục khóc, sau khi băng bó kỹ vết thương giúp cô mới chuẩn bị trả lời vấn đề của cô.
“Có thể cô chưa từng nghe, nhưng chắc ba cô đã nghe đến một tổ chức là ‘Hoàng’.” Triệu Trạch Duệ cởi quần áo mình xuống, tự băng bó vết thương của bản thân.
Diệp Hiểu Hàm có chút xấu hổ nhìn lồng ngực của anh, nhưng rất nhanh, cô lập tức bị vết thương trên người anh hấp dẫn, trên người anh có rất nhiều vết thương to nhỏ, nhìn đã cảm thấy đau lòng.
“Hoàng?” Cô cũng không biết.
“Tôi là người của ‘Hoàng’.” Anh thoải mái thừa nhận.
Cái tổ chức ‘Hoàng’ này không phải là xã hội đen chứ, nếu không những cảnh lúc nãy là gì? Nhưng như vậy không phải cũng rất nguy hiểm sao?
Triệu Trạch Duệ biết nếu người bình thường thấy trường hợp như vậy sẽ cho là xã hội đen, nhưng nói vậy cũng không sao, tổ chức của họ cũng là chuyển từ đen sang trắng.
“Nhưng không phải chú kinh doanh công ty sao? Ba nói công ty của chú cũng không tệ.” Diệp Hiểu Hàm có chút khó hiểu, nếu là xã hội đen, sao có thể kinh do