Polly po-cket
Tình đầu cấm kỵ

Tình đầu cấm kỵ

Tác giả: Diệp Tình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323792

Bình chọn: 7.00/10/379 lượt.

anh công ty bình thường được?

Diệp Hiểu Hàm không nhìn nổi, vội vàng đi qua băng bó giúp anh, dù trên người anh có không ít vết thương, nhưng cũng không có nghĩa là chính anh tự băng bó những vết thương đó.

“Đó là công ty của tổ chức, công ty giống vậy rất nhiều, mỗi người chúng tôi đều có một thân phận, nhưng công ty thuộc sở hữu của người lãnh đạo ‘Hoàng’.” Sao đó, anh dừng lại một chút, nhìn cô nói. “Biết tôi là xã hội đen, cô không sợ sao? Nếu như bây giờ cô sợ, có thể chạy trốn.”

Diệp Hiểu Hầm lập tức nhìn anh chằm chằm. “Cháu là hạng người như vậy sao?”

Cửa phòng đột nhiên được mở ra, Trang Bác Hào đi vào.

Anh nở một nụ cười với Diệp Hiểu Hàm, sau đó hỏi Triệu Trạch Duệ. “Duệ, cậu không sao chứ?”

Triệu Trạch Duệ nhìn vết thương của mình một chút. “Cũng may, không chết được, anh em trong bang không sao chứ?”

Nếu không phải vừa rồi bọn họ chạy đến, anh có thể thật sự xảy ra chuyện.

“Tra ra là ai chưa?” Triệu trạch Duệ hỏi Trang Bác Hào.

Anh nhìn Diệp Hiểu Hàm một chút, sau đó nói: “Đã biết, cũng chỉ là một ít tàn đảng mà thôi, bọn họ cũng không biết thân phận của chúng ta, mới có thể tùy tiện ra tay với cậu, bây giờ đã làm xong toàn bộ mọi chuyện rồi.

Lúc này Triệu Trạch Duệ mới yên tâm, nếu như vậy thì tốt.

“Không sao! Nếu không sao là may rồi, vậy mình ra ngoài trước, hai người từ từ bồi dưỡng tình cảm!” Tảng Bác Hào nở một nụ cười mập mờ với Diệp Hiểu hàm.

Cô đã gặp qua Trang Bác hào, nhưng không biết anh cũng là một phần trong tổ chức này, nhìn anh lớn lên rất giống một đứa bé.

Triệu Trạch Duệ mặc quần áo vào. “Được rồi, cô cũng bị dọa không nhẹ, tôi về trước đây, tốt nhất là cô nên nghỉ ngơi.”

Diệp Hiểu Hàm cảm thấy anh rất vô tình, rõ ràng vừa rồi cô rất lo lắng cho sự an toàn của anh, nhưng anh lại có thể lựa chọn không trả lời.

Chương 10

Triệu Trạch Duệ đang muốn ra ngoài, Diệp Hiểu Hàm không muốn, lập tức ôm lấy anh từ sau lưng.

“Chú là đồ tồi, chú nhất định phải làm tổn tương cháu sao?” Diệp Hiểu Hàm ôm chặt lấy anh. “Nếu như không phải đã trải qua những thứ này, có phải chú sẽ vĩnh viễn không nói cho cháu biết không?”

Triệu Trạch Duệ cau mày, đúng là anh có tính như vậy.

“Trong lòng chú cháu không có chút chỗ đứng nào sao? Không phải vì chú lo lắng mới chú ý an toàn của cháu sao?” Diệp Hiểu Hàm lại khóc, cô phát hiện gần đây mình rất thích khóc. “Chú biết không? Vì chú, cháu trở nên không giống cháu chút nào.”

Tim của anh cũng vì lời nói của cô mà rung động.

“Trước đây cháu sẽ không khóc vì bất kỳ người nào, nhưng trong khoảng thời gian này, vì chú, vì chú không để ý đến, vì chú không hiểu, cháu khóc, vì chú ở cùng một chỗ với người khác, cháu khóc, vì sợ chú gặp nguy hiểm, cháu khóc. Cháu cũng không biết cháu lại có nhiều nước mắt như vậy, chẳng lẽ chú không thể đáp lại cháu sao?”

Cô đang sợ, không lúc nào cô sợ như lúc này, cô sợ mình sẽ mất đi anh, vì anh không cho cô bất kỳ cảm giác an toàn nào.

Triệu Trạch Duệ im lặng thật lâu, mới nói. “Cô không nên phí thời gian vào tôi, tôi là người xấu, cho đến bây giờ cũng chưa từng là người tốt, cô cần gì phải ở bên cạnh tôi?”

Anh đã làm những chuyện cô vĩnh viễn cũng không thể biết, nhưng ít ra thì cô cũng biết, anh có thể làm chuyện xấu trong mắt người bình thường, anh như vậy là người xấu, cô có thể đồng ý ở bên cạnh anh sao?

“Cháu không ngại!” Diệp Hiểu Hàm vẫn tựa lên lưng anh, cô như cảm thấy trong giọng nói của anh tràn ngập vẻ bi thương và bất đắc dĩ.

“Ngược lại, cháu cảm thấy chú như vậy rất phong cách!” Diệp Hiểu Hàm đi đến trước mặt anh, đưa tay ôm lấy mặt anh. “Chú biết không? Cháu xem rất nhiều phim, dù cháu vẫn luôn cho rằng trong đó chỉ vì quay phim, nhưng hôm nay chú đã để cháu thấy cái gì là chân thật. Chú không phải người xấu, cháu hiểu, những người kia mới đúng là người xấu, chú mới có thể đối xử với bọn họ như vậy.”

Triệu Trạch Duệ nhìn vào mắt cô, trong ánh mắt ngoài trừ vẻ bi thương hiện hữu, còn có sự đồng tình và trìu mến sâu sắc.

“Cho dù là vậy, cô cũng có thể thấy chúng ta không giống nhau.”

Diệp Hiểu Hàm bĩu môi. “Không có gì không giống nhau, cháu thích chú, cháu yêu chú, chỉ cần hiểu như vậy là được.”

“Hàm Hàm, tôi đã nói rất nhiều lần, tôi và cô không hợp, tôi lớn hơn cô rất nhiều, tôi còn có thể làm ba cô.” Triệu Trạch Duệ nói với cô rất nhiều lần, chẳng lẽ cô còn không hiểu?

Diệp Hiểu Hàm ôm lấy anh. “Tuổi căn bản không phải là vấn đề, chú lớn hơn cháu thì sao? Cũng không có luật như vậy, cháu yêu chú là được.”

Triệu Trạch Duệ vẫn muốn đẩy cô ra. “Không được, cô không để ý nhưng tôi ngại.”

Cô không cho phép anh cự tuyệt cô, cô sắp không chịu nổi rồi, cô thích anh như vậy, tại sao anh lại luôn đẩy cô ra? Huống hồ bây giờ cô cũng không kém hơn người khác, sẽ không để ý đến thân phận của anh, như vậy còn chưa đủ sao?

Cô nhón chân hôn lên môi anh, học bộ dạng hôn cô lần đầu tiên của anh.

Triệu Trạch Duệ ngạc nhiên, anh chưa từng nghĩ Diệp Hiểu Hàm lại có thể làm ra hành động như vậy.

Kỹ thuật hôn của Diệp Hiểu Hàm còn rất non nớt, hoàn toàn không ra hồn, lại dễ dàng nâng lên cảm gi