à muốn anh nói một câu mà thôi, nhưng anh lại không như cô mong muốn.
Bây giờ Triệu Trạch Duệ là bệnh nhân nằm trên giường bệnh, hoàn toàn không có cách nào ngăn cản cô, hơn nữa anh cũng biết người trong tổ chức muốn cô ở lại, anh không hiểu tại sao, dù sao anh cũng chỉ không hi vọng cô sẽ ở lại lâu.
Lúc này, Âu Dương Cảnh Húc đi vào. “Có Diệp!”
Diệp Hiểu Hàm nhìn về phía người dang đi đến, cô không nhận ra, nhưng thấy theo sau anh là Trang Bác Hào, cô cũng phần nào biết được thân phận của anh.
“Húc, rốt cuộc mấy người đang làm gì vậy?” Anh không hiểu sao Âu Dương Cảnh Húc lại muốn làm vậy.
Chương 18
Âu Dương Cảnh Húc cũng không trả lời Triệu Trạch Duệ, ngược lại, anh nhìn về phía Diệp Hiểu Hàm. “Nghe nói cô Diệp muốn ở lại?”
Diệp Hiểu Hàm nhìn Triệu Trạch Duệ một chút, sau đó trả lời. “Đúng vậy, chẳng lẽ anh không cho phép sao?”
“Dĩ nhiên là cho phép, lần này tôi đưa cô Diệp đến đây chính là muốn mời cô ở lại đây một thời gian, dù sao người cũ của cô bị thương, cũng nên đến xem một chút, đúng không?” Giọng nói của Âu Dương Cảnh Húc mang theo một chút trêu chọc, nhưng không phải đối với Diệp Hiểu Hàm mà làm nhằm vào Triệu Trạch Duệ.
“Húc…” Triệu Trạch Duệ ra vẻ rất không đồng ý.
“Cảm ơn!” Diệp Hiểu Hàm mỉm cười, dù cô không tán thành lời nói của anh, nhưng vẫn muốn ở lại.
“Nhưng…” Âu Dương Cảnh Húc còn nói tiếp.
Cô cau mày, còn cái gì nữa?
“Vì gần đây tổ chức tụ họp, phòng khách đã kín rối, chỉ có phòng Duệ là còn trống một gian, có lẽ phải để cô ở lại phòng này rồi.” Thật ra thì cũng không có hội họp gì, nhưng nếu rời khỏi phòng này, cô không bao giờ quay lại thì phải làm sao?
Triệu Trạch Duệ vẫn không chịu. “Để cô ấy ra ngoài, mình muốn nói chuyện với Húc.”
“Không cần nói chuyện, tôi đồng ý!” Diệp Hiểu Hàm lập tức đồng ý. “Anh đừng phản kháng, em biết ở đây ai là lớn nhất.” Diệp Hiểu Hàm nhìn về phía Âu Dương Cảnh Húc. “Tôi thật sự muốn nói chuyện với anh một chút.”
Âu Dương Cảnh Húc biết cô muốn hỏi cái gì, vì vậy chủ động nhường đường, để cô ra ngoài trước.
Trong phòng khách, Diệp Hiểu Hàm nhìn người ở giữa gian phòng một cái mới nói. “Vết thương của anh ấy thế nào?”
Cô phải thừa nhận mình rất quan tâm Triệu Trạch Duệ, cô không cách nào nhìn anh bị thương, cô không hỏi nguyên nhân vì cô biết anh sẽ không nói, cho nên cô mới hỏi người này.
Âu Dương Cảnh Húc mang vẻ áy náy. “Thật xin lỗi, là vì cứu tôi!”
Ánh mắt Diệp Hiểu Hàm ảm đạm. “Anh ấy có thể vì anh mà không cần đến tính mạng của mình sao?”
Anh có thể đối xử tốt với người đàn ông trước mắt như vậy, tại sao lại không thể đối xử với cô tốt hơn một chút?
Cô biết, người đàn ông trước mắt là người đưa anh đến vị trí ngày hôm nay, để anh quản lý tất cả chuyện buôn bán, nhưng nó đáng giá để anh hi sinh vậy sao? Chẳng lẽ anh không biết mình cũng là người, cũng là một mạng sao? Chẳng lẽ anh không biết cô sẽ lo lắng sao?
Diệp Hiểu Hàm đột nhiên cười lạnh trong lòng, có lẽ anh thật sự không biết, vì anh không yêu cô.
Âu Dương Cảnh Húc cũng cảm thấy rất đau lòng, dù anh là chủ nhân của ‘Hoàng’, nhưng anh cũng không mong bất kỳ ai sẽ bán mạng cho mình.
“yên tâm, cậu ấy không sao, không đến hai tháng cậu ấy sẽ lại giống như người bình thường, chẳng qua tôi cảm thấy điều cô nên lo lắng không phải là cậu ấy, mà là cô có muốn nói tình trạng hiện giờ của cô cho cậu ấy biết, hay là đợi đến lúc cậu ấy phát hiện ra?” Âu Dương Cảnh Húc chỉ vào bụng cô.
Diệp Hiểu Hà xoa nhẹ bụng mình,cái thai trong bụng đã được bốn tháng, không đến nối lớn, nhưng cũng hình thành trọn vẹn, nhưng đáng tiếc là người trong cuộc lại hoàn toàn không biết, đến người ngoài cuộc cũng đã nhìn ra.
“Anh ấy không biết, tôi cũng không muốn nói cho anh ấy biết, tôi ở lại cũng chỉ muốn chơi mà thôi, thuận tiện cho đứa bé được nhìn mặt ba nó, dù sao từ nay về sau tôi cũng không muốn gặp lại anh ấy.”
Diệp Hiểu Hàm biết mình có ở lại cũng hoàn toàn không thay đổi được điều gì, nhưng có thể nhìn anh thêm hai ngày cũng đã không tệ, vì lần trước rời đi, cô có chút kích động, lần này cô sẽ nói lời tạm biết, để mình có thể thật sự yên tâm.
Âu Dương Cảnh Húc chỉ có thể cười nhạo Triệu Trạch Duệ ngu ngốc, tại sao rõ ràng như vậy mà vẫn không nhận ra? Nhưng anh đã sắp xếp xong tất cả, nhất định cậu ta có thể nắm lấy!
“Được! vậy cô nên biết tôi làm vậy là vì mục đích gì, mà tôi cũng chỉ có thể giúp đến đây, sau này cũng không tham dự vào nữa.”
Diệp Hiểu Hàm gật đầu, nói một tiếng cảm ơn.
“Nhưng hai ngày này, cậu ấy có thể sẽ đối xử với cô không được tốt lắm, mong cô có thể hiểu.” Âu Dương Cảnh Húc lo lắng tâm tình cô có thể không được ổn định, dù sao tình trạng thân thể của cô bây giờ cũng không giống trước.
“Tôi có thể chăm sóc cho bản thân.” Diệp Hiểu Hàm nhìn về phía căn phòng, lúc này Triệu Trạch Duệ đang nói gì đó với Trang Bác Hào, hiển nhiên là không đúng với điều anh mong muốn nên anh nhìn chằm chằm vào Trang Bác Hào.
Lần này có thể là lần cuối cùng cô nhìn thấy anh, cũng là cơ hội để đứa bé trong bụng biết ba nó là ai, cô cũng nên cho mình một cơ hội, nếu quả thật không
