Polly po-cket
Tình yêu khác thường

Tình yêu khác thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325054

Bình chọn: 7.00/10/505 lượt.

ngủ thiếp đi.

Trần Dự Sâm đi qua phòng khách ra ban công mới hạ giọng hỏi: “Cậu nói rõ xem nào, thực sự rất giống tôi?”

“Không phải thực sự giống cậu mà chính là cậu.” Ở đầu kia Lữ Tụng hổn hển nói: “Rốt cuộc là sao? Tống Sơ Nhất mang thai cậu có không nhịn được mà ăn vụng cũng phải cẩn thận chứ. Bây giờ bị người ta chụp ảnh gửi cho tôi, không biết có phát tán ra ngoài không. Nếu để Tống Sơ Nhất nhìn thấy sẽ thế nào?”

“Đó không phải là tôi. Tôi chưa từng ở cùng ai ngoài Sơ Nhất.” Trần Dự Sâm lạnh lùng nói.

“Không phải cậu? Vậy… Thoạt nhìn rất giống cậu đó!” Lữ Tụng nói, sau một lúc lại hỏi: “Nếu không phải cậu, vậy có nên thẳng thắn với Tống Sơ Nhất không? Để người khác nói cho Tống Sơ Nhất sẽ không tốt.”

Che đậy cũng không phải biện pháp tốt, nhưng thai nhi vẫn chưa ổn định, nếu cô nhất thời nghĩ luẩn quẩn… Trần Dự Sâm không dám mạo hiểm, trầm ngâm một lát nói: “Cậu gửi ảnh đến hòm thư của tôi. Tôi sẽ xem có thể tìm ra sơ hở không.”

Trần Dự Sâm bình tĩnh cúp máy đi về phòng ngủ. Đẩy cửa thấy Tống Sơ Nhất đang ngủ, anh lại nhẹ nhàng đóng cửa ra ngoài.

Máy tính đặt ở góc phòng khách. Anh nhanh chóng mở email xem ảnh mà Lữ Tụng gửi tới. Trong nháy mắt khi nhìn thấy ảnh, tim Trần Dự Sâm đập dữ dội, cơ hồ như sắp ra khỏi lồng ngực.

Bối cảnh trong ảnh là tường trắng, ga giường trắng, sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi. Người phụ nữ quay mặt sang một bên không nhìn thấy mặt, chỉ thấy cần cổ đỏ ửng, mái tóc mềm mại rối tung, vài sợi che trước ngực, vừa đúng che đi quả anh đào trên bộ ngực trắng nõn, khe ngực có chút mồ hôi. Da trắng tóc đen còn có mồ hôi tạo nên một hình ảnh mê người. Người đàn ông nằm trên cô đang gấp gáp không thể chờ…. Không biết ảnh này trừ Lữ Tụng còn có ai nhận được không? Liệu có bị phát tán trên mạng không? Trần Dự Sâm nắm chặt hai tay.

“Cậu lập tức tìm người truy tìm nơi đã gửi ảnh và kiểm tra xem liệu có bị phát tán trên mạng không. Nếu có, không tiếc hết thảy phải xóa bỏ ngay.”

“Sao vậy? Không phải cậu nói là không phải cậu sao? Còn sợ cái gì?” Lữ Tụng khẩn trương hỏi.

“Người đàn ông kia là tôi.” Trần Dự Sâm cắn răng, thật lâu sau mới thốt ra một câu: “Người phụ nữ là Sơ Nhất.”

Lữ Tụng sợ ngây người, do góc độ chụp không thể nhìn được mặt, anh ta so sảnh thời gian liền cho rằng Trần Dự Sâm ăn vụng bên ngoài.

Phiền toài này còn lớn hơn việc Trần Dự Sâm ăn vụng. Không biết người đó có phát tán trên mạng không. Mọi thứ trên internet được truyền đi với tốc độ ánh sáng, nếu thực sự bị đưa lên, muốn xóa toàn bộ dấu vết phải mất rất nhiều tài lực nhân lực. Trước mắt Trung Đầu lại không phải là Trung Đầu đại tài khí thô như nửa năm trước.

Dự án ở thành phố B còn chưa được phê duyệt, không thể bán ra để thu lời, những tài sản khác đều gán nợ để mua cổ phiếu Quý thị. Trần Dự Sâm là cổ đông của Trung Đầu, ảnh nóng của anh nếu có trên mạng sẽ tổn thất danh dự rất lớn, muốn giải quyết cũng khó.

Trong thời gian này, qua việc cổ phiếu Quý thị, Trần Dự Sâm cũng có hiểu biết một chút về thương trường. Thấy Lữ Tụng nửa ngày không nói gì, cũng đoán được tài chính có vấn đề. Anh hỏi: “Rất khó sao?”

“Còn chưa chắc chắn. Trước tiên tôi sẽ tìm nhân viên kĩ thuật.” Lữ Tụng cố gắng bình tĩnh, “Có tiến triển tôi sẽ nói cho cậu. Cậu tự lo đi, đừng để Tống Sơ Nhất biết.”

Trần Dự Sâm biết, nếu chỉ là ảnh giường chiếu của anh, chỉ cần Tống Sơ Nhất tin là không có vấn đề gì, nhưng…. Trần Dự Sâm nhìn ảnh trên màn hình, chỉ hận không thể đập nát máy tính. Tức giận cũng không giải quyết được gì. Trần Dự Sâm rót một chén nước sôi chậm rãi uống. Nửa giờ sau, sau khi bình tĩnh lại, anh nhìn lại ảnh, phân tích xem ai là người muốn hãm hại anh và Sơ Nhất? Mục đích là gì?

Cảnh vật trong ảnh rất rõ ràng, là trong phòng bệnh ở thành phố B, cũng là lúc Tống Sơ Nhất đến thành phố B chứng thực thân phận của anh, nghe được tin anh chết mà hoảng hốt bị ô tô đâm phải nằm viện. Ngày đó sau khi đuổi Cao Anh đi, anh thản nhiên thừa nhận với Tống Sơ Nhất, sau đó bọn họ không thể khống chế, làm ngay tại phòng bệnh. Ảnh này chính là chụp lúc đó.

Trần Dự Sâm bình tĩnh quan sát, nhớ lại bố trí trong phòng bệnh, anh phát hiện theo góc ảnh, camera nằm trong một giỏ trúc cắm hoa bách hợp. Rõ ràng camera ngụy trang trong giỏ trúc. Nhưng ai làm việc này? Trần Dự Sâm nghĩ đến Cao Anh nhưng phủ định ngay. Mặc dù lúc ấy Cao Anh muốn chụp trộm để đối phó với Tống Sơ Nhất nhưng sau đó biết cô là con gái ruột của mình, chắc chắn bà ta sẽ không ác độc đến mức dùng ảnh này để hủy diệt Tống Sơ Nhất.

Vì chuyện của Quý thị, anh rời đi trước khi Tống Sơ Nhất xuất viện. Khi anh đi hoa bách hợp vẫn còn đó. Liệu Tống Sơ Nhất có nhớ ai đã mang nó đi không? Có nên hỏi cô không?

Không! Không được! Sơ Nhất rất nhạy cảm, đột nhiên hỏi cô một chuyện vặt vãnh như vậy chắc chắn cô sẽ nghi ngờ.

Xem ra anh phải tự mình đi bệnh viện thành phố B một chuyến. Nhưng bụng Sơ Nhất lớn như vậy, nếu anh rời đi ai sẽ chăm sóc cô? Cao Anh sẽ rất vui lòng. Mấy tháng nay bà ta đến đây rất nhiều lần, muốn nhận lại Tống Sơ Nhất. Tống Sơ Nhất bướng bỉnh không mu