dây vào người không nên dây.
Chụp thì chụp. Ảnh nóng đúng không? Cũng chẳng sao. Ảnh giường chiếu của Trần Dự Sâm và Tống Sơ Nhất cô cũng được thưởng thức đó thôi.
La Nhã Lệ mở túi trang điểm, cẩn thận đánh phấn tô son, cực kì tỉ mỉ, muốn mình trở nên đẹp nhất có thể. Cô phải làm người ta kinh diễm, khiến Quý Phong nhìn vào liền muốn.
Đặt camera lên bàn, điều chỉnh góc độ, La Nhã Lệ lưu loát cởi quần áo, bán khỏa thân, lộ ra trước ống kính khe hở mê người, làn da trắng hồng, còn nóng bỏng hơn cả vũ nữ
Chương 44: Tinh Anh Tập Hợp
La Nhã Lệ cho rằng để biết cô ta có chụp đúng góc độ, đủ ánh sáng không, có rõ mặt không, Quý Phong nhất định sẽ xem kĩ ảnh chụp. Không ngờ sau khi cô ta đi ra, Quý Phong nhận lấy camera, không hề xem ảnh liền đi ra ngoài luôn.
“Anh không xem một chút sao? không sợ tôi không hề chụp hoặc không lộ mặt sao?”
“Không sợ.” Quý Phong thản nhiên nói, khóe mắt liếc La Nhã Lệ một cái, “Ngày mai khi tôi gọi điện cô cùng tôi ra ngoài một chút. Tôi sẽ hẹn phóng viên chụp ảnh chúng ta, sau đó đăng báo nói chúng ta đang hẹn hò, ngoài ra còn để lộ tin chúng ta đã đính hôn.”
Ý anh ta là….? La Nhã Lệ hít sâu một hơi, tuyệt vọng hỏi: “Anh không đến thăm nhà tôi? Hôn nhân anh nói là tin đính hôn? Trong một năm này anh sẽ không công khai chuyện này?”
Cô ta rất thông minh, nếu không nhiều âm mưu như vậy thì cũng không đến mức xấu xa, vẫn đáng Quý Phong coi trọng, yên lặng lắc đầu trong lòng, anh xác định mình không hề có hứng thú có một cuộc hôn nhân trên danh nghĩa. La Nhã Lệ rất đẹp, nhưng không phải loại anh thích.
Quý Phong nhớ tới Tống Sơ Nhất, cô không có sự ung dung quyến rũ như La Nhã Lệ, nhưng không hiểu sao anh nhìn cô, càng nhìn càng yêu. Tống Sơ Nhất là một cây hoa trầm lặng, không kinh diễm thu hút người nhưng lại có dư vị làm người ta khó có thể quên. Đáng tiếc bên người cô đã có Thẩm Hàn, cô chỉ yêu mình anh ta. Đối với anh, cô chỉ còn là một giấc mộng.
Quý Phong ngồi vào xe nhưng không khởi động, anh châm một điếu thuốc, yên lặng trầm tư trong làn khói mịt mờ. Chuông điện thoại vang lên, Quý Phong nhìn thoáng qua, là số của Trần Dự Sâm, anh không muốn nghe. Nghe Từ Sướng nói, Trần Dự Sâm đã trở về từ thành phố B. Xa cách vài ngày, anh ta và Tống Sơ Nhất nhất định sẽ rất nhiệt tình. Tưởng tượng cảnh Trần Dự Sâm và Tống Sơ Nhất ở cùng nhau, ngực Quý Phong có chút đau đớn. Tiếng chuông vang lên không ngừng, Quý Phong cắn răng nghe máy.
“Quý Phong, việc ảnh chụp tôi có cách giải quyết, anh đừng lấy hôn nhân ra làm trò đùa, tôi và Sơ Nhất sẽ không chịu nổi đâu.” Trần Dự Sâm đi thẳng vào vấn đề.
“Anh nghĩ tốt về tôi quá!” Tin tức truyền đi thật nhanh, Quý Phong cười: “Tôi sẽ không lấy hôn nhân ra làm trò đùa. Chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài, chỉ cần một câu nói có thể phủ nhận tất cả.”
Nghe anh nói, Trần Dự Sâm nhẹ nhàng thở ra, một lúc sau lại hỏi: “Lữ Tụng nói anh cho Trung Đầu vay một số tiền lớn. Anh lấy đâu ra tiền?”
“Từ lúc học năm thứ hai tôi đã tự mình đầu tư. Tôi không thể so với cậu. Ở trong nhà, tôi sinh tồn trong kẽ hở. Tôi đầu tư vào đồ cổ. Cậu nên biết những thứ như vậy, gặp được người thích, mỗi thứ lời cả trăm vạn.” Quý Phong thoải mái cười.
“Lợi hại, tôi bái phục.” Trần Dự Sâm cũng cười. Tiếng cười truyền đến qua điện thoại, dường như Quý Phong lại thấy một Thẩm Hàn hào quang bắn ra bốn phía.
“Buổi tối đến đây ăn cơm đi. Tôi xuống bếp, việc kinh doanh tôi kém anh nhưng xào rau chắc chắn anh không hơn tôi.” Trần Dự Sâm cười mời.
“Được.”Quý Phong sảng khoái đồng ý.
Bình thản lui tới mới làm cho Trần Dự Sâm và Tống Sơ Nhất không lo lắng nữa. Anh nguyện ý phối hợp cảnh thái bình giả tạo, để Tống Sơ Nhất an tâm. Hình chụp của La Nhã Lệ cũng cần phải đưa cho Tống Sơ Nhất bảo quản.
Ngồi trong xe hồi lâu, thuốc lá đã cháy hết, ánh lửa giãy giụa trong bóng đêm, cuối cùng vô thanh vô tức lụi tàn. Quý Phong ngây người một hồi, khởi động xe hòa vào dòng xe cộ hối hả.
“Có giám sát mới có tiến bộ, sốt ruột gì chứ?” Quý Phong cười cười giải vây cho Tống Sơ Nhất. Kỳ thật anh cũng rất lo lắng, có nằm mơ anh cũng không nghĩ mình có thể tiếp xúc với cuộc sống của cô gần như vậy.
Khi nói chuyện hai, lỗ tai anh hồng hồng, rất đáng yêu.
“Thật phiền phức.” Lữ Tụng cũng chỉ nói thế, cũng không thực sự đuổi Tống Sơ Nhất đi. ‘Khụ’ một tiếng che giấu sự ngại ngùng, anh ta hỏi Trần Dự Sâm: “Dưa chuột này thái thế nào? Muốn làm món gì?”
“Để nấu canh. Dưa chuột cắt đầu, bỏ hạt, nhồi thịt, thêm chút muối…”
Trần Dự Sâm nhanh nhẹn làm mẫu, ánh mắt chuyên chú, môi khẽ nở nụ cười, vừa làm vừa nói: “Đồ ăn hôm nay khá ngon, nhưng thanh đạm. Sơ Nhất mang bầu không nên ăn nhiều dầu mỡ, khiến hai người chịu thiệt rồi.”
Lữ Tụng và Quý Phong còn chưa nói gì. Hai người kinh ngạc phát hiện phòng bếp tràn ngập nữ tính không hề ảnh hưởng đến vẻ đẹp của Trần Dự Sâm, nó còn làm tăng thêm ấn tượng thị giác của người khác, không che giấu được vẻ hấp hẫn. Thì ra đàn ông đứng làm bếp cũng có mị lực khó miêu tả!
Khi canh dưa chuột nhồi thịt bắt đầu được nấu, lồng hấp bánh bao thủy