Tình yêu khác thường

Tình yêu khác thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324874

Bình chọn: 7.5.00/10/487 lượt.

tinh cũng vừa chín, hương vị tỏa ra khắp nơi.

“Hai người tiếp tục nghiên cứu học làm đi, tôi đem bánh bao cho Sơ Nhất.” Trần Dự Sâm gắp bánh vào bát, đưa Tống Sơ Nhất ra khỏi bếp.

“Có kiểu chủ nhà như vậy sao?” Lúc này Lữ Tụng rất có tự giác của khách, nhìn chằm chằm bóng lưng Trần Dự Sâm mà chảy nước miếng. Bánh bao kia mỏng mà trong suốt, nhân bên trong lộ ra, vừa nhìn đã thấy ngon. Sau khi bực tức, Lữ Tụng phát hiện miệng Quý Phong đang phồng lên mới hậu tri hậu giác phát hiện bên dưới lồng hấp vẫn còn một tầng nữa, tức giận đến kêu gào.

“Không trượng nghĩa gì hết, dám ăn mảnh!”

Lữ Tụng như một chú chó bị đói, tranh đồ ăn với Quý Phong. Bình thường muốn ăn món ăn của Trần Dự Sâm cũng không dễ dàng gì.

“Thơm quá. Khó trách Lữ Tụng ăn quen nhà hàng cao cấp cũng thèm.” Tống Sơ Nhất vừa ăn vừa cười nhìn cảnh trong phòng bếp.

“Đương nhiên. Cùng gia vị nhưng mỗi người làm ra một hương vị. Anh làm cho em ăn, đương nhiên phải ngon.” Trần Dự Sâm cười nói.

“Có bí quyết gì sao?” Tống Sơ Nhất nuốt bánh bao nghiêng đầu nhìn Trần Dự Sâm, trong nháy mắt bị ánh mắt chăm chú của Trần Dự Sâm làm rung động, tâm tình kích động không thể rời mắt.

Trần Dự Sâm tự hào lại bất đắc dĩ phát hiện chỉ một ánh mắt của Tống Sơ Nhất anh liền cứng rắn, hơn nữa không thể kiềm chế nổi.

“Đau quá!” Trần Dự Sâm than nhẹ.

“Đi, vào phòng ngủ đi.” Tống Sơ Nhất đứng dậy.

“Được không?” Trong nhà vẫn có khách đó.

“Anh khống chế một chút, đừng quá lâu.” Tống Sơ Nhất nhỏ giọng.

Bắt đầu rồi có muốn cũng không thể khống chế, vì vậy, sau khi hai vị khách Quý Phong và Lữ Tụng dùng toàn bộ nguyên liệu trong tủ lạnh làm hai mặn hai chay hai canh, chủ nhà vẫn chưa ra khỏi phòng ngủ.

Chương 45: Phòng Ngừa Tai Họa

Quý Phong và Lữ Tụng trường kì tham gia tiệc rượu trên thương trường, tửu lượng cũng không tồi nhưng đêm nay thực sự uống rất nhiều, đi thất tha thất thểu. Trần Dự Sâm không dám để họ lái xe, anh phải ở cùng Tống Sơ Nhất, không rảnh đưa họ về nên đưa hai người xuống lầu gọi taxi.

Lữ Tụng là kẻ thất tình, theo đuổi Mạnh Nguyên Nguyệt hơn nửa năm ngay cả một câu dịu dàng cũng không được nghe, nhưng lên xe nhìn thấy Quý Phong còn thảm hơn mình, nhất thời vui vẻ, cười to ra tiếng: “Trời đất thiếu gì hoa thơm cỏ lạ, sao phải đơn phương yêu thích bông hoa ấy.”

Quý Phong không để ý tới anh ta, mệt mỏi day day thái dương. Đả kích đêm nay còn lớn hơn nhưng gì anh đã nghĩ. Tống Sơ Nhất và Trần Dự Sâm vào phòng ngủ làm gì rất rõ ràng, trước mắt Quý Phong tràn ngập hương vị ngọt ngào, dường như nhìn thấy Tống Sơ Nhất kiều diễm mềm mại bên cạnh Trần Dự Sâm, phong tình vạn chủng. Đêm xuân tươi đẹp nhưng Quý Phong lại cảm thấy mưa hắt vào người mát lạnh. Ngực đau nhói, mất mát đã đến cực hạn, miệng vết thương không thể tự lành.

***

Tống Sơ Nhất đứng trước cửa sổ nhìn Trần Dự Sâm đón taxi, sau khi nhìn Quý Phong và Lữ Tụng lên xe chậm rãi kéo rèm cửa, che lại toàn bộ cảnh đêm. Quý Phong sẽ tìm được hạnh phúc của anh ấy, cô chỉ yêu mình Thẩm Hàn mà thôi.

Ánh đèn mềm mại chiếu xuống, trong suốt mà ấm áp, Tống Sơ Nhất cầm điều khiển giường chỉnh một góc độ thoải mái nằm xuống. Từng nơi trong phòng đều do Trần Dự Sâm cẩn thận bố trí, trong nhà bày một bộ tứ bình, rèm cửa và chăn ga đổi theo bốn mùa, mùa hạ màu xanh, mùa thu màu hồng, mùa đông màu đỏ, bây giờ là mùa xuân dùng màu xanh biếc.

Tống Sơ Nhất mỉm cười ngắm nhìn, ngón tay nhẹ nhàng vuốt tấm đệm, trong lòng tràn đầy hạnh phúc không nói nên lời.

Trần Dự Sâm đi tiễn khách đã trở lại, mở cửa đi vào nói “Sơ Nhất anh về rồi.” nhưng không đi vào phòng ngủ. Tống Sơ Nhất cảm thấy kỳ lạ, nhà ăn phòng bếp vừa rồi Quý Phong và Lữ Tụng say rượu mờ mắt vẫn cố giúp đỡ dọn dẹp, bên ngoài không còn việc gì, vì sao anh không vào phòng?

Tống Sơ Nhất đợi một lát không chịu nổi rời giường bước ra ngoài, thì ra Trần Dự Sâm đang tắm, cửa phòng tắm không biết là cố ý hay vô ý mà trong suốt, đứng bên ngoài có thể nhìn thấy cảnh tượng nóng bỏng bên trong. Trần Dự Sâm anh tuấn, dáng người rất đẹp, dòng nước trút từ đỉnh đầu xuống, vẽ theo hình dáng khuôn mặt, rơi xuống ngực, tụ hội ở bụi cỏ tươi tốt…. Dù đã nhìn thấy rất nhiều lần, Tống Sơ Nhất vẫn không kìm được mà đỏ mặt, nghĩ muốn quay đầu nhưng hai chân như bị dính trên mặt đất, không nhấc lên được.

Trần Dự Sâm tắt vòi sen mở cửa bước ra, không mặc quần áo. Thân thể đứng giữa sắc màu rực rỡ của phòng bếp càng thêm kinh người, có loại mị hoặc không nói nên lời. Anh dừng lại trước cửa phòng tắm nhìn Tống Sơ Nhất cúi đầu cười cười, giọng nói khàn khàn kỳ cục.

“Sơ Nhất, cửa phòng tắm là anh cố ý đặt mua, đẹp không?”

“Không đứng đắn.” Tống Sơ Nhất không được tự nhiên xoay người, không mưu mà hợp với Trần Dự Sâm. Vì muốn tăng thâm không khí kiều diễm, trên người cô mặc bộ váy rất tình thú. Váy mỏng trong suốt, cổ áo và tay áo khá cầu kì, cổ áo chữ V che nửa ngọn núi, vai áo giống như cánh bướm, nhẹ nhàng mà tinh xảo.

Ngọn đèn trên trần nhà nhấp nháy, vầng sáng như bị che bởi sương mù, khuôn mặt Tống Sơ Nhất ngày càng hồng, thanh nhuận đỏ tươi,


Snack's 1967