Tình yêu khác thường

Tình yêu khác thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324515

Bình chọn: 9.00/10/451 lượt.

ông dễ chịu hơn con.” Mã Hiểu Na thở dài.

“Mẹ, mẹ phải giúp con. Nếu Sơ Nhất chịu nhận con, lão Thẩm muốn cho con bé một gia đình đầy đủ chắc chắn sẽ không ly hôn.” Cao Anh hai mắt đẫm lệ nhìn Mã Hiểu Na.

“Con lại nghĩ ra chủ ý gì?” Mã Hiểu Na cảnh giác nhìn bà ta, “Đừng có làm bừa. Có Tiểu Nguyệt hiếu thuận con, dù có ly hôn cũng không sao, lúc tuổi già cũng không cô đơn một mình.”

Sao có thể không lo, nếu ly hôn bà ta sẽ không ngẩng đầu lên được. Từ Thẩm phu nhân tôn quý trở thành dân chúng bình thường, thua kém không chỉ là đãi ngộ mà còn là thể diện. Huống chi, bà ta thực sự muốn nhận lại Tống Sơ Nhất, dù thế nào đó cũng là cục thịt trên người bà ta. Nếu nhẫn tâm một chút, năm đó bà ta cũng sẽ không mạo hiểm bỏ qua việc Thẩm Tĩnh Hoa biết chuyện mà nhận nuôi Mạnh Nguyên Nguyệt.

“Mẹ, mẹ giúp con…” Cao Anh nức nở cầu xin, lặng lẽ nói ra quyết định của mình.

“Sao có thể?” Mã Hiểu Na cả kinh nhảy dựng lên, “Sơ Nhất có thai hơn bảy tháng, nhỡ có gì sơ suất thì sao?”

“Cẩn thận một chút sẽ không sao, ở đó không phải còn có mẹ và Nguyên Nguyệt sao? Hai người một người là bác sĩ phụ khoa, một người đã công tác hộ sản mấy chục năm, kinh nghiệm cấp cứu phong phú. Hơn nữa, dù có gì ngoài ý muốn cũng có thể sinh mổ, thai nhi bảy tháng sinh ra có thể sống được rồi. Dù không sống được, Sơ Nhất còn trẻ, có thể sinh đứa khác. Tiểu Hàn đối với con bé tình thâm ý trọng, sẽ không vì một đứa con mà bỏ rơi nó.”

“Không được, mẹ không đồng ý, mẹ phải đi đây.” Mã Hiểu Na vừa tức vừa vội vừa sợ, đưa tay muốn mở cửa xe.

“Mẹ, con nhất định sẽ làm việc này, mẹ không giúp con con cũng sẽ tìm người khác giúp, như vậy con sẽ bị người ta nắm được nhược điểm. Mẹ thực sự mặc kệ con sao?” Cao Anh lớn tiếng nói sau lưng bà.

“Con thật hồ đồ, con nói với Tiểu Hàn mười lăm tháng tư là ngày lành thực ra là muốn kéo dài thời gian, chờ Sơ Nhất mang thai bảy tháng? Con đã sớm nghĩ đến cách này? Con nhẫn tâm để mẹ và con cùng nhau bất an mà sống?” Mã Hiểu Na hổn hển nói, tức không thở được.

Tuy rằng rất tức giận nhưng Mã Hiểu Na không thể không thỏa hiệp. Bà sợ Cao Anh thực sự sẽ tìm người khác, cả đời sẽ bị người ta nắm được nhược điểm.

Hôn lễ cử hành tại khách sạn năm sao tốt nhất thành phố G. Khách sạn cao cấp phục vụ rất tốt, Lữ Tụng lại chịu bỏ tiền, toàn bộ khách sạn hôm nay không hề có người khách nào khác, chỉ tập trung tổ chức hôn lễ. Tại cửa khách sạn một cổng vòm được dựng lên bằng lụa mỏng hồng phấn và hoa, thảm đỏ trải từ cổng vòm vào tận đại sảnh, bên trên rắc cánh hao hồng. Toàn cảnh hôn lễ rất xa hoa rực rỡ.

Cao Anh và Mã Hiểu Na chen lẫn trong đám khách đứng dưới bậc thang. Hai người không có thiệp mời nhưng do thân phận, quản lí khách sạn cũng không tiện từ chối, sau khi xin chỉ thị của Lữ Tụng liền để hai người đi vào.

Mã Hiểu Na lo lắng nhìn bậc thang khách sạn, chỉ ba bậc, thảm rất dày, ngã xuống sẽ không có chuyện gì chứ? Cao Anh tự nhiên hơn. Vì để thực hiện kế hoạch, hôm nay bà ta mặc một bộ quần áo rất gọn gàng.

Xe hoa dừng tại cửa lớn khách sạn, khi cô dâu chú rể bước xuống, khách khứa không hẹn mà cùng tán thưởng – rất đẹp đôi, nam tao nhã anh tuấn, nữ thanh nhã như nước, thật sự là một đôi trời sinh.

Tống Sơ Nhất khoác tay Trần Dự Sâm, hai người chậm rãi tiến vào, ý cười ngọt ngào hạnh phúc nhuộm đầy đôi mắt, không hề phát hiện phía trước có người đang tính kế mình. Thảm trải hoa hồng đã ở phía sau, tiến đến bậc thang, Tống Sơ Nhất nâng bước, cụp mắt, nhẹ nhàng bước lên.

“Sơ Nhất.” Cao Anh dịu dàng gọi, kéo Mã Hiểu Na ra khỏi đám đông, đúng lúc Tống Sơ Nhất đang đứng trên bậc thang cuối cùng.

Sao bà ta lại ở đây? Không phải đã nói Lữ Tụng không mời bà ta sao? Tống Sơ Nhất nhíu mày, nhìn về phía Lữ Tụng, anh ta cũng không biết. Hôm nay trong mắt anh ta chỉ có Mạnh Nguyên Nguyệt, chuyện gì cũng không biết. Khi người quản lí gọi điện xin chỉ thị, anh ta không hề nghe thấy gì.

Đều đã vào, trước mắt bao nhiêu người cũng không tiện đuổi đi. Tống Sơ Nhất thản nhiên gật đầu đáp lại, nâng bước đi tiếp. Cao Anh cắn răng, vừa nháy mắt với Mã Hiểu Na, ý bảo Mã Hiểu Na lặng lẽ giẫm lên làn váy Tống Sơ Nhất, nói chuyện phân tán lực chú ý của Trần Dự Sâm.

Mã Hiểu Na cắn răng làm theo, giẫm lên váy Tống Sơ Nhất, lại nói với Trần Dự Sâm: “Tiểu Hàn, cháu và Sơ Nhất tha thứ cho mẹ cháu đi, nó cũng không dễ dàng gì.”

Bọn họ muốn làm gì? Trước mặt khách khứa diễn kịch kể khổ? Chẳng lẽ không sợ việc xấu trong nhà lộ ra ngoài? Trần Dự Sâm nhíu máy. Chính trong lúc này, Trần Dự Sâm chú ý tới Tống Sơ Nhất sắp ngã do váy bị giẫm lên.

“Sơ Nhất.” Cao Anh bén nhọn kêu lên, lao về phía Tống Sơ Nhất. Bà ta vốn định đỡ lấy Sơ Nhất rồi ngã xuống, sau đó tạo ra thương thế nghiêm trọng, khiến Tống Sơ Nhất cảm động áy náy, hiềm khích giữa hai người sẽ tiêu tan hết.

Quý Phong vẫn si ngốc nhìn Tống Sơ Nhất. Trong nháy mắt khi Tống Sơ Nhất ngã xuống, tim anh như bắn ra ngoài, bỗng nhiên nhanh như chớp, lao lên đỡ lấy Tống Sơ Nhất trước Cao Anh. Bởi vì chạy quá nhanh, sau khi đỡ Tống Sơ Nhất không kịp dừng lại mà ngã xuốn


Lamborghini Huracán LP 610-4 t