Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Tình yêu khác thường

Tình yêu khác thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324504

Bình chọn: 10.00/10/450 lượt.

c là cô ta ngồi trên tủ đầu giường, đôi chân thon dài đặt trên mép giường, ngón chân sơn đỏ thẫm lộ ra ở mũi giày, bộ váy trên người trượt theo bả vai, bộ ngực lộ ra ngày càng nhiều, không kiêng nể gì hấp dẫn Quý Phong.

Chương 48: Làm Người Tốt Thật Khó

Cửa phòng bệnh không khoá nhưng có khép, một tay Trần Dự Sâm đưa ra nắm lấy tay nắm cửa rồi lại rụt về. Anh lẳng lặng nhìn qua khe cửa. Anh có thể giúp Quý Phong thoát khỏi nguy hiểm nhưng không thể giúp cả đời. Đàn ông ba mươi tuổi cũng không thể học lại mọi thứ từ đầu. Tống Sơ Nhất là tình yêu sâu nặng của Quý Phong, những tổn thương do La Nhã Lệ gây ra cho cô đã in sâu trong trí óc Quý Phong. Có lẽ anh có thể lợi dụng La Nhã Lệ kích thích Quý Phong nhớ lại.

La Nhã Lệ nóng bỏng nhiệt tình nhưng Quý Phong lại không hề nhìn thấy cảnh đẹp trước mắt, anh chỉ híp mắt chăm chú nhìn ánh mặt trời chiếu lên mặt đất, giống như đang nhìn một thứ rất kì diệu.

Trần Dự Sâm nhíu mày, cảm thấy rất kì quái. Nếu thật sự là tâm trí trẻ con, cho dù Quý Phong không động tình với La Nhã Lệ thì cũng phải hiếu kì mà nhìn chứ. Chẳng lẽ Quý Phong cố ý làm như bị mất trí nhớ?

Nhưng sau khi tỉnh lại Quý Phong chưa hề đi thăm Tống Sơ Nhất, cũng không hỏi thăm về cô, không thể không mất trí nhớ.

Ánh mắt Quý Phong có chút mông lung, một bàn tay đặt trên chăn không ngừng lật quyển sách trong tay. Trần Dự Sâm yên lặng nhìn động tác của Quý Phong. Lúc mới tới Mĩ, tinh thần anh không được ổn, Cao Anh từng tìm bác sĩ tâm lí trị liệu cho anh. Anh từng đọc một quyển sách tâm lí, người đang lo lắng luống cuống sẽ vô thức lật sách, cũng có thể do cảm thấy vô vị nhàm chán. Nếu Quý Phong thật sự tâm trí trẻ con, lúc này tò mò hay phản ứng gì cũng có thể xuất hiện, chỉ là không phải lo lắng luống cuống. Hành động này của anh ta hiển nhiên là do cảm thấy nhàm chán.

Trần Dự Sâm cười khổ rời đi. Cũng thật khó cho Quý Phong, chiêu mất trí này cũng nghĩ ra được. Nếu chỉ giả vờ mất trí anh cũng không cần lo La Nhã Lệ sẽ làm ra chuyện xấu. Trần Dự Sâm gọi điện để Lữ Tụng cho người đem laptop

của Tống Sơ Nhất đến đây. Cả ngày nằm trên giường không làm gì, Sơ Nhất chắc chắn sẽ thấy buồn chán.

Trong điện thoại Lữ Tụng vô tình ‘ừ’ một tiếng, rồi dừng lại nói: “Tự tôi sẽ mang đến.”

“Cậu sẽ đến đây?” Trần Dự Sâm hỏi.

“Tôi rất buồn bực, cậu không hiểu sao? Cũng không thèm hỏi thăm tôi một tiếng. Cậu vẫn là anh em của tôi đấy à?” Lữ Tụng nén giận.

Lúc này môi anh ta vểnh lên rất cao, sau đó nhìn vào gương tự nhủ: Mình đẹp trai như vậy, phong lưu phóng khoáng, hoa gặp hoa nở như vậy, tại sao lại không được yêu thích?

Trần Dự Sâm vừa bực mình vừa buồn cười mắng: “Trước kia tôi nhắc cậu giữ mình trong sạch, cậu không nghe, bây giờ hối hận cũng muộn rồi. Nguyên Nguyệt không thích cậu, tôi khuyên cậu nên dừng lại, đừng dây dưa nữa, nếu không ngay cả bạn bè cũng không làm được đâu.”

“Tôi đang ăn năn đây! Nửa năm nay tôi đâu tìm phụ nữ.” Lữ Tụng kêu lên, “Sao cậu biết tôi lo chuyện Nguyên Nguyệt?”

“Bây giờ trong lòng cậu ngoài Nguyên Nguyệt rà thì làm gì có cái gì. Tôi có thể không biết sao?” Trần Dự Sâm hỏi lại, nghe thấy giọng nói đau lòng của Lữ Tụng lại nói: “Cậu gọi cho Nguyên Nguyệt, nói tôi muốn cậu đem quần áo đến cho Sơ Nhất, nhờ nó đến Kim Đỉnh sắp xếp giúp. Nếu nó muốn đến viện thăm Sơ Nhất, cậu có thể tiện đường lái xe đưa nó đến.”

Không hổ là anh em cùng vào sinh ra tử, còn tạo cơ hội cho mình nữa. Lữ Tụng

vui vẻ đồng ý.

Trần Dự Sâm gọi điện ngay trước cửa phòng bệnh, giọng nói rất lớn không hề che giấu. Tống Sơ Nhất ở trong phòng nghe rất rõ. Sau khi Trần Dự Sâm vào phòng cô nhíu mày: “Nguyên Nguyệt không thích Lữ Tụng, anh đừng làm bừa.”

Trần Dự Sâm giơ tay: “Bà xã đại nhân đã có lệnh, tiểu nhân tuân chỉ. sau này sẽ không làm bừa nữa!”

“Thật chanh chua!” Tống Sơ Nhất sẵng giọng, trong lòng lại ngọt ngào vô cùng. Trần Dự Sâm lại trở về bộ dáng hài hước thời đại học, không thể tốt hơn.

Một lúc lâu sau Lữ Tụng mới đến, tay phải ôm một túi quần áo to, táy trái xách một lồng chim.

“Nguyên Nguyệt không tới sao?” Tống Sơ Nhất nhìn sau lưng anh ta.

“Cô ấy đi sau, tự lái xe.” Lữ Tụng hơi buồn rầu nhưng lập tức vui vẻ hớn hở, vạch tấm vải che lồng chim ra khoe: “Nguyên Nguyệt tặng tôi một con chim. Thế nào, đẹp không?”

Chỉ một con chim cũng vui đến mức đem đến bệnh viện khoe khoang. Tống Sơ

Nhất nở nụ cười nhìn về phía con chim kia, nó nhìn thấy ánh sáng liền hót vang, giọng rất lớn, cặp mỏ dài, không phải vẹt cũng không phải hoàng oanh hay chim sẻ.

“Đây là chim gì?” Tống Sơ Nhất hỏi.

“Tôi cũng không biết. Nguyên Nguyệt nói Dự Sâm biết.” Lữ Tụng nói, anh ta và Tống Sơ Nhất cùng nhau nhìn về phía Trần Dự Sâm mới phát hiện Trần Dự

Sâm nhẹ nhàng đi về phía cửa, bộ dáng rất kì lạ.

“Dự Sâm, cậu đừng đi, Nguyên Nguyệt nói ngày trước cậu rất thích loại chim này. Cô ấy nói cậu biết thuần hoá chim. Chim thả ra nhưng chỉ nghe thấy tiếng cậu sẽ tự động bay về.” Lữ Tụng đắm chìm trong sự vui sướng được Mạnh

Nguyên Nguyệt tặng quà, chậm chạp không nhận ra sự khác thường