của Trần Dự
Sâm, vừa nói vừa mở lồng chim. Có tiếng chim nhỏ bây ra khỏi lồng.
“Lữ Tụng, đừng thả.” Tống Sơ Nhất kêu to nhưng đã muộn, chim kia đã ra khỏi lồng. Cùng lúc đó, Trần Dự Sâm như tên rời cung, lập tức chạy khỏi phòng bệnh.
“Dự Sâm, cậu đừng đi.” Lữ Tụng kêu, nhưng nào còn bóng dáng Trần Dự Sâm ở đây.
“Sao lại thế này?” Con chim hót vang phòng bệnh. Lữ Tụng khó hiểu đi vòng quanh nó, không ngờ con chim nhỏ như vậy lại doạ Trần Dự Sâm chạy mất.
“Anh mau chạy theo đi.” Tống Sơ Nhất vội vàng nói. Trần Dự Sâm từng đưa cô đi vườn bách thú, hổ, sư tử, mãng xà cũng không sợ, chắc hẳn là có chướng ngại tâm lí.
Tống Sơ Nhất vừa dứt lời, Trần Dự Sâm đã trở lại. Tống Sơ Nhất ngẩng lên nhìn anh, giật mình suýt chút nữa kêu lên, Lữ Tụng cười đến ngã xuống đất, lăn lộn không thể thở.
Trần Dự Sâm võ trang đầy đủ như chuyên gia vào phòng thí nghiệm. Trên đầu đội mũ bảo hiểm, mặc áo mưa, bên dưới dùng chăn quấn kín. Thật khó cho anh, vừa ra ngoài đã phải kiếm một đống trang phục đạo cụ.
“Sơ Nhất, mau lấy chăn che mặt.” Trần Dự Sâm không cười, nghiêm mặt, đầu
đầy mồ hôi nói với Tống Sơ Nhất, ánh mắt không rời con chim kia, run run theo chuyển động của nó.
Lữ Tụng càng cười to, ôi ôi liên tiếp, “Trời ạ, Dự Sâm, không ngờ cậu lại sợ một con chim nhỏ.”
“Cậu cứ cười đi, đợi đến lúc nó mổ cậu thì cậu không cười được nữa đâu.” Mặt Trần Dự Sâm trắng bệch, tức giận trừng mắt với Lữ Tụng.
“Chim nhỏ sẽ mổ người? Cậu nghĩ nhiều rồi.” Lữ Tụng cười càng vui vẻ, đột nhiên hai mắt mở lớn, nhìn con chim đang lao về phía mình, “Đây là chim gõ kiến à? A! Đừng mổ chim nhỏ của tao!”
“Mau che đũng quần!” Trần Dự Sâm kêu to, nhanh chóng che giúp Tống Sơ Nhất.
“Chim nhỏ của tôi!” Lữ Tụng kêu to.
Cửa phòng kêu lên, tiếp theo là tiếng cười của Mạnh Nguyên Nguyệt, “Chim nhỏ của anh làm sao?”
“Nguyên Nguyệt, chuyện này là sao?” Lữ Tụng sợ tới mức sắp tè ra quần.
“Chết sao được. Sợ thành như vậy cũng là đàn ông à?” Mạnh Nguyên Nguyệt vuốt vuốt chú chim đậu trên vai mình, nói: “Đưa lồng chim cho tôi, nếu không tôi sẽ cho Tiểu Hắc mổ chết anh.”
“Anh lấy, anh lấy.” Lữ Tụng run rẩy, một tay lấy lồng chim, một tay ôm đũng quần.
“Tiếc Hắc theo tôi như hình với bóng. Lữ Tụng, anh còn muốn theo đuổi tôi không?” Mạnh Nguyên Nguyệt cười dịu dàng, Lữ Tụng như nhìn thấy nữ quỷ, sợ tới mức run rẩy. Lưu luyến liếc Mạnh Nguyên Nguyệt một cái, Lữ Tụng chạy trối chết.
Mạnh Nguyên Nguyệt cười to, cầm theo lồng chim như một tướng quân thắng trận không nói hai lời rời đi.
“Có chuyện gì thế?” Tống Sơ Nhất bỏ chăn ra, nhỏ giọng hỏi.
“Nguyên Nguyệt thích nuôi chim gõ kiến. Lúc anh còn nhỏ, chim của nó từng mổ ở đây.” Trần Dự Sâm lau mồ hôi, cười khổ chỉ vào đũng quần, “Lần đó làm anh rất sợ…”
Khi đó Trần Dự Sâm mười hai tuổi, vừa dậy thì, rất để ý đến chim nhỏ của mình, từ đó gặp chim liền biến sắc.
Nuôi chim gõ kiến. Mạnh Nguyên Nguyệt thật kì lạ. Tống Sơ Nhất cứng lưỡi không thôi, rồi bỗng nhiên cười ha hả, nắm tay Trần Dự Sâm lay lay, bắt anh phải kể lại mọi chuyện.
“Có gì mà kể, chuyện này khiến anh sợ hãi nhiều năm. Em nghỉ ngơi đi, anh đi tắm một chút.” Trần Dự Sâm cười khổ, vừa rồi bị doạ đến xấu hổ, trùm kín mít như vậy cả người liền toát mồ hôi, dính dính không thoải mái.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước, nghĩ rằng Trần Dự Sâm không thể nghe được, Tống Sơ Nhất cầm điện thoại gọi cho Mạnh Nguyên Nguyệt.
“Nguyên Nguyệt, em biết rõ anh em sợ chim, sao còn để Lữ Tụng cầm lồng chim
đến doạ anh ấy?”
“Đúng là trọng sắc khinh bạn.” Mạnh Nguyên Nguyệt cười khẽ, nói: “Anh ấy
biết em không thích Lữ Tụng còn cố ý tạo cơ hội, em doạ anh ấy một chút có sao đâu.”
“Không tốt lắm. Nếu nó mổ thật thì sao?” Tống Sơ Nhất có chút tức giận, vừa rồi cô cười trước mặt Trần Dự Sâm kì thật là sợ Trần Dự Sâm ngượng. Một người đàn ông còn bị chim doạ như vậy, thật mất mặt.
“Chị quá coi thường anh của em rồi. Mổ lần đầu không có nghĩa là mổ được lần thứ hai.” Mạnh Nguyên Nguyệt cười cười, lầm bầm với cái điện thoại, nghĩ rằng lòng tốt không được báo đáp, làm chuyện tốt còn bị mắng. Làm người tốt thật khó!
Trần Dự Sâm muốn làm mối cho cô và Lữ Tụng, cô không hề vui vẻ gì, cũng không phải ngây thơ muốn trả thù mà đưa chim đến chỉ muốn làm chuyện tốt.
Sau khi Tống Sơ Nhất gặp chuyện không may, Trần Dự Sâm rất lo lắng vẫn không thể ngủ được. Nếu anh không trấn tĩnh lại, dù hai mẹ con Tống Sơ Nhất không sao, anh cũng sẽ ngã xuống trước. Cô làm việc này là muốn sau khi kinh hoàng Trần Dự Sâm sẽ thả lỏng, có thể ngủ ngon một giấc.
Như Mạnh Nguyên Nguyệt đã đoán trước. Sau khi tắm sạch sẽ, cả người Trần Dự Sâm mệt mỏi rũ rượi, ra khỏi phòng tắm không nói được mấy câu với Tống Sơ Nhất liền ngáp liên tục, không bao lâu sau liền thiếp đi.
Chương 49: Biết Vậy Chẳng Làm
Trần Dự Sâm ngủ rất say. Ba ngày ba đêm không chợp mắt, dù người có làm bằng sắt cũng không chịu nổi. Lần này thả lỏng ngủ đến sét đánh cũng không tỉnh. Tống Sơ Nhất nhìn mà đau lòng.
Chạng vạng khi bác sĩ trưởng đến, Tống Sơ Nhất vội xua tay nhỏ giọng nói: “Bác sĩ đi kh