Snack's 1967
Tình yêu khác thường

Tình yêu khác thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324715

Bình chọn: 8.00/10/471 lượt.


cười đi ra ngoài. Ra khỏi phòng bệnh tươi cười liền biến mất, sắc mặt trầm trọng gọi cho Trần Dự Sâm nói cho anh biết Tống Sơ Nhất đã tỉnh lại.

Tống Sơ Nhất hôn mê ba ngày, Trần Dự Sâm không hề đi thăm con cùng bác sĩ mà là tham gia tang lễ của Mã Hiểu Na. Bà đã hơn bảy mươi tuổi, cả đời lao tâm khổ tứ vì con gái, ngày đó ngã xuống không hề tỉnh lại nữa. Cao Anh đau lòng đến phát điên, nhà họ Thẩm loạn hết cả lên.

Sau khi Mạnh Nguyên Nguyệt đến nhà họ Thẩm, Cao Anh và Mã Hiểu Na rất thương cô, còn thương hơn Trần Dự Sâm. Bây giờ cô cũng không có thời gian đến bệnh viện, căn bản không ở cùng Quý Phong như Ninh Duyệt nói.

Ninh Duyệt sợ Tống Sơ Nhất nhạy cảm hay suy nghĩ, tùy tiện lấy cớ để cô an tâm. Đứa bé cũng không khỏe mạnh như Ninh Duyệt nói, còn đang trong thời kì nguy hiểm. Mà vết thương của Quý Phong tuy đã tốt lên lại bị mất trí nhớ, khờ dại như một đứa trẻ, cũng không thể xử lí chuyện nhà xưởng nữa.

Trước mắt mọi người vẫn không có cách gì, chỉ muốn cảm xúc của Tống Sơ Nhất ổn định, không có biến chứng gì sau khi sinh. Tuy với Tống Sơ Nhất, Mã Hiểu Na chỉ là người xa lạ nhưng mọi người vẫn nhất trí không nói cho cô tin bà chết.

Trần Dự Sâm vội vàng chạy từ lễ tang về bệnh viện, không để ý mà đâm vào người khác.

“Trần Dự Sâm, đi đâu mà gấp thế?” Người bị va vào là La Nhã Lệ trong tay còn cầm bình nước.

Trần Dự Sâm mặc kệ cô ta, chân vẫn không ngừng chạy. La Nhã Lệ cũng không để ý, nhún nhún vai phong tình vô hạn, cô ta phải đi thăm Quý Phong. Ngày đầu tiên thăm Quý Phong là vì muốn làm bộ cho họ hàng xem, ai ngờ lại phát hiện Quý Phong mất trí nhớ, rất ôn hòa với cô ta. La Nhã Lệ mừng rỡ. Hai người là hôn phu hôn thê trên danh nghĩa, biết đâu có thể hóa giả thành thật.

Phòng của Quý Phong và Tống Sơ Nhất nằm cạnh nhau, phòng của Quý Phong ở bên trong. La Nhã Lệ đi qua phòng của Tống Sơ Nhất thì thấy Trần Dự Sâm đang cúi đầu mỉm cười nhìn Tống Sơ Nhất nằm trên giường, tư thế ân cần, không khỏi âm thầm đau lòng.

Cùng là phụ nữ, cô không kém gì người ta, tại sao Tống Sơ Nhất lại hạnh phúc như thế, có thể được Trần Dự Sâm yêu thương che chở?

Đau lòng thì đau lòng nhưng đến cửa phòng bệnh của Quý Phong, La Nhã Lệ lại tươi cười, ý chí sục sôi.

Tống Sơ Nhất thấy La Nhã Lệ tạm dừng trước cửa phòng, liền nhíu mày hỏi Trần Dự Sâm: “Sao La Nhã Lệ lại ở đây?”

“Mọi người không muốn trở mặt, dù sao cũng là lễ tiết cơ bản.” Trần Dự Sâm nói nhẹ nhàng.

Cũng đúng. Người trong thương trường luôn có khả năng đóng kịch.

Tống Sơ Nhất cũng không hoàn toàn yên tâm, muốn đi xem con, rồi thăm Quý Phong.

“Bác sĩ nói sinh mổ không thể động mạnh, em xem ảnh trong máy anh là được. Còn Quý Phong thì em đừng đi thăm, anh sẽ ghen.” Trần Dự Sâm nửa thật nửa giả nói:

“Lúc đó anh ở ngay bên cạnh mà vợ lại để người ta cứu. Đúng là mất mặt!”

“Nói lunh tung gì thế?” Tống Sơ Nhất liếc anh một cái, vốn vẫn muốn đi thăm nhưng ánh mắt đã bị ảnh chụp trong máy Trần Dự Sâm hấp hẫn.

Con rất nhỏ, ánh mắt nhắm chặt như đang ngủ. Tống Sơ Nhất tham lam nhìn, trong lòng cảm thấy tạo hóa thật thần kì, một sinh mệnh đã ra đời.

Trần Dự Sâm có tâm bệnh, không dám cho cô xem cẩn thận, vừa muốn lấy lại, Tống Sơ Nhất đã phát hiện ra, chỉ vào đứa bé: “Sao em lại cảm thấy màu da không bình thường lắm?”

“Chắc là do ánh sáng. Lúc anh đi thăm vẫn rất bình thường.” Trần Dự Sâm ngạc nhiên không thôi, nói: “Để anh đi tìm bác sĩ đưa anh đi thăm lại.”

Vấn đề không phải do ánh sáng. Đứa bé còn đang tiến hành cấm thực, súc ruột, thân thể tím tái, tình trạng không hề tốt. Trần Dự Sâm định dùng cớ sinh mổ để trì hoãn Tống Sơ Nhất, đợi một thời gian theo dõi tình trạng của đứa bé, nếu thật sự không được sẽ tìm người chưa kết hôn muốn vứt bỏ con, hoặc người nghèo không thể nuôi được muốn bán con để mua một đứa trẻ khác. Ảnh chụp khá xa không nhìn rõ, không cho Tống Sơ Nhất nhìn thấy đứa bé vẫn có thể giấu diếm được cô.

Nhớ tới thân thế Tống Sơ Nhất và lời kể của Thẩm Tĩnh Hoa nói anh bị cha mẹ

ruột bán đi, trong lòng Trần Dự Sâm nặng trịch, không ngờ hai thế hệ đều không nuôi con ruột mà lại nhận con nuôi. Hít một hơi thật sâu để bình tĩnh lại, Trần Dự Sâm không đi thăm con mà đi vào phòng bệnh của Quý Phong.

Bác sĩ nói Quý Phong bị thương ở đầu, vốn không thể mất trí nhớ, hẳn là do bị áp lực nặng nề, tiềm thức muốn quên đi mọi chuyện. Loại bệnh này phải do bệnh nhân tự nguyện bình phục, cách chữa của bác sĩ không có tác dụng.

Bây giờ Quý Phong đang khờ dại, nhưng thân thể vẫn là một người đàn ông trưởng thành, La Nhã Lệ rất dễ dùng thủ đoạn, nếu để có thai mọi chuyện sẽ rất khó giải quyết. Anh phải nghĩ cách đuổi La Nhã Lệ đi.

Ninh Duyệt mướn hộ lí đặc biệt chăm sóc cho Quý Phong, còn bà đến bệnh viện chủ yếu là thăm Tống Sơ Nhất. Sau khi Trần Dự Sâm đến bà liền vội vàng quay về xưởng may, trong phòng bệnh chỉ còn hộ lí đặc biệt.

Sau khi vào phòng bệnh, La Nhã Lệ nói láo vài câu lừa hộ lí ra ngoài, dùng đủ các kĩ năng quyến rũ Quý Phong.

Tóc cô ta xõa ra, dung mạo xinh đẹp gợi cảm, càng trêu chọc người khá