XtGem Forum catalog
Tình yêu khác thường

Tình yêu khác thường

Tác giả: Tự Thị Cố Nhân Lai

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324572

Bình chọn: 9.00/10/457 lượt.

g cầu thang.

Thay đổi trong nháy mắt, hôn lễ vui vẻ hạnh phúc trở thành thảm kịch máu chảy đầm đìa. Tống Sơ Nhất choáng váng, ngơ ngác nhìn khuôn mặt Quý Phong bị máu nhuộm đỏ, đầu óc rối loạn không có tri giác.

“Sơ Nhất, Sơ Nhất, em có sao không?” Trần Dự Sâm không hề bình tĩnh cũng không có khả năng ứng biến, khuôn mặt trắng bệch kéo Tống Sơ Nhất lại ôm chặt cô, không thể làm được gì.

“Mau gọi xe cứu thương! Trong khách sạn có đồ sơ cứu không? Mau đem tới! Nguyên Nguyệt, con cầm máu cho cậu ta…” Hôn lễ náo nhiệt nháy mặt trở nên hỗn loạn. Trong tiếng người hỗn loạn, Thẩm Tĩnh Hoa trầm ổn bình tĩnh ra lệng từng bước.

Chương 47: Là Phúc Hay Là Họa?

Trần Dự Sâm tỉnh táo lại khi nghe thấy lời nói của Thẩm Tĩnh Hoa. Một tay ôm Tống Sơ Nhất, một tay cầm điện thoại gọi 120, sau đó liền nói với Lữ Tụng: “Cậu ra cửa chờ xe cứu thương đi.” Sau đó anh xoa đầu Tống Sơ Nhất trấn an cô: “Hôm nay Quý Phong rất xấu xa, đoạt hết hào quang của anh. Chờ anh ta tỉnh lại, anh sẽ khiêu chiến xem ai quyến rũ hơn.”

Lúc này Tống Sơ Nhất mới từ từ tỉnh táo lại, ‘oa’ một tiếng khóc lên, đẩy Trần Dự Sâm ra tiến lên nhìn Quý Phong.

Trần Dự Sâm cố gắng thoải mái cười đùa cũng nhắc nhở mọi người tình huống

của Tống Sơ Nhất bây giờ còn nguy hiểm hơn so với Quý Phong.

Ninh Duyệt phối hợp với Trần Dự Sâm làm bộ buồn bực nói: “A Phong thật là ngốc, đi cũng ngã. Chờ nó tỉnh lại tôi phải cười nó mới được.”

“Nếu không như vậy thì sao có thể làm nổi bật một bác sĩ lợi hại như tôi?” Mạnh Nguyên Nguyệt cũng cười, đồ sơ cứu của khách sạn còn chưa đem đến, cô dùng tay cầm máu cho Quý Phong: một tay đỡ đầu Quý Phong, ngón cái của tay kia ấn vào động mạch gần tai, bốn ngón còn lại nâng cằm anh ta lên. Không bao lâu sau, dù Quý Phong chưa tỉnh lại nhưng máu cũng đã ngừng chảy.

“Quý học trưởng không sao chứ?” Tinh thần thoải mái của mọi người giúp Tống

Sơ Nhất không còn hoảng sợ luống cuống nữa.

“Không sao. Máu chảy nhiều là do đụng vào bậc thang, bằng không muốn bị thương cũng khó.” Mạnh Nguyên Nguyệt cười.

Đồ sơ cứu đã được đem đến, Mạnh Nguyên Nguyệt lưu loát băng bó vết thương. Ngẩng đầu thấy Tống Sơ Nhất vẫn chưa an tâm, sắc mặt tái nhợt đáng sợ, cô lo lắng cho tình trạng của Tống Sơ Nhất liền cười nói: “Đừng lo lắng, không tin chị có thể xem mạch cho anh ta, mạch đập rất mạnh.”

Nói xong, một mặt cô làm bộ cầm tay Tống Sơ Nhất đưa đến mạch của Quý Phong, một mặt lén lút bắt mạch cho Tống Sơ Nhất. Sau khi bắt mạch, Mạnh

Nguyên Nguyệt lo lắng, vội vàng nhìn về phía làn váy Tống Sơ Nhất. Váy cưới

tầng tầng lớp lớp xõa tung, từ ngoài nhìn vào vẫn trắng như tuyết nhưng trên mặt đất có máu. Tống Sơ Nhất nhìn theo ánh mắt cô, trong nháy mắt cũng phát hiện ra sự khác thường của mình, bụng như có lưỡi dao chậm rãi cứa vào, đau đớn hơn hai lần trước rất nhiều. Có phải con đã xảy ra chuyện không? Tống Sơ Nhất hoảng sợ vươn tay về phía Trần Dự Sâm.

Xe cứu thương đến, Tống Sơ Nhất và Quý Phong được đưa lên xe. Trần Dự Sâm, Mạnh Nguyên Nguyệt và Thẩm Tĩnh Hoa đi theo. Lữ Tụng và Ninh Duyệt sau khi xin lỗi khách khứa cũng vội vàng lái xe đến bệnh viện, không ai còn nhớ đến Cao Anh cả.

Tống Sơ Nhất ngã đúng như dự tính nhưng người cứu con bé lại không phải bà

ta, vô ích rồi. Cao Anh cảm thấy thất vọng. Ngơ ngác đứng đó một lúc lâu, Cao Anh thì thào với Mã Hiểu Na: “Mẹ, tại sao bọn họ có thể đối xử với con như vậy? Tốt xấu gì con cũng là mẹ chúng nó.”

Mã Hiểu Na không nói gì, bà không thể chịu được nữa. Bà đã bảy mươi tuổi, vừa rồi nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Tống Sơ Nhất, dù người đó không phải cháu gái bà mà chỉ là một người bệnh bà cũng lo lắng không chịu nổi.

Là bà giẫm lên váy Tống Sơ Nhất, bà chính là hung thủ.

***

Khi Tống Sơ Nhất khó khăn tỉnh lại chỉ cảm thấy cả người rất thoải mái, giống như trút được gánh nặng trên người. Cô nhẹ nhàng thở một hơi rồi bỗng ngẩn ra, tay sờ sờ bụng, trong phút chốc liền cảm thấy lạnh người.

Bụng đã xẹp xuống. Con đâu? Tống Sơ Nhất giãy dụa ngồi dậy.

“Sơ Nhất, tỉnh rồi à?” Ninh Duyệt ngồi bên giường rất nhanh biết được động tĩnh của cô, đè lại Tống Sơ Nhất, cười nói: “Cháu sinh con trai, bình an. Thằng bé đang được nuôi trong lồng kính giữ ấm. Thẩm Hàn và bác sĩ đang đi thăm nó.”

Con bình an là tốt rồi. Tống Sơ Nhất như tìm được đường sống trong chỗ chết, toàn thân lại vô lực, chợt nhớ tới việc gì lại vội vàng hỏi: “Dì ơi, Quý học trưởng sao rồi?”

“Rất tốt. Vốn hôm qua đã có thể xuất viện, nhưng bác sĩ nói ở lại quan sát thêm vài ngày, nó rất phối hợp.” Ninh Duyệt thoạt nhìn rất vui vẻ, nhỏ giọng nói bên tai Tống Sơ Nhất: “Cháu chính là bà mối đó. A Phong rất có thiện cảm với bác sĩ Mạnh. Xem ra không lâu nữa dì có thể uống trà của con dâu rồi.”

Quý Phong và Mạnh Nguyên Nguyệt sẽ thành đôi? Rất tốt. Hai người đều là người trọng tình nghĩa, Tống Sơ Nhất rất vui vẻ. Nghĩ đi nghĩ lại bỗng nhớ đến Lữ Tụng, cô tiếc hận thay anh ta, xem ra Lữ Tụng lại phải lăn lộn trong bụi hoa rồi.

“Cháu thấy khỏe không? Nên kiểm tra một chút. Để dì đi gọi bác sĩ.” Ninh Duyệt