ch. Trong lòng tôi có hàng trăm cảm giác: nhục nhã, thất vọng, kinh ngạc, đau khổ, chán nản, khó chịu, trộn lẫn cả vào nhau thành một đống, khiến người ta cảm thấy không còn đường trốn tránh.Đột nhiên tôi bật cười bản thân, nhớ ra, tôi thật trẻ con ngu dốt biết bao, lấy tình yêu để che mắt mình, còn tưởng rằng nhân thế đều ngu ngốc, Lâm Khải Chính, người vừa nãy còn lặng lẽ nắm tay tôi đó, người tôi tưởng rằng tôi hiểu mọi thứ về anh ấy, sau lưng tôi lại làm biết bao việc giấu diếm giả dối. Đương nhiên, anh ấy không làm sai gì cả, anh ấy giấu tôi cũng là điều nên làm, từ khi bắt đầu, tôi chính là cam tâm tình nguyện làm người lấy vải thưa che mắt thánh trong vở kịch này. Tôi bịt tai mình để đi lấy cái chuông trên mái nhà, bị người ta tóm được, thật là ngàn vạn đáng đời.
Chương 21
Cả một buổi chiều, tôi đều ngồi ngây ngốc trên ghế dài trong công viên ở giữa đường.
Cho tới khi di động reo, Lâm Khải Chính gọi tới, tôi trừng mắt nhìn số điện thoại, do dự.
Hít sâu một hơi, tôi nhận điện.
“Em còn ở công ty không?” Anh hỏi, khẩu khí bình thường, chắc không biết biến cố ngày hôm nay.
“Không, em đang ở quảng trường Trung Sơn.” Tôi đáp.
“Làm gì, đi shopping à?”
“…. Vâng.”
“Mua gì rồi?”
“Không mua gì.”
“Tối nay anh phải tiếp khách, sau đó sẽ rảnh, chúng ta có thể gặp mặt không?”
“…” Tôi không biết nên trả lời thế nào, nhất thời thất thần.
“Alo? Alo?” Anh gọi to bên đầu kia.
“À, vâng ạ!”
“Sau khi gặp mặt, muốn làm gì?” Anh dịu dàng hỏi.
Đối diện có một rạp phim, trong bức tuyên truyền lớn Tom Cruise đang hoảng hốt dưới sự theo đuổi của người ngoài hành tinh trong cơn gió lốc.
“Em muốn xem phim, xem “Thế giới đại chiến””. Tôi nói. Không biết nghĩ gì, tôi lại có ý muốn đưa cho anh một vấn đề khó.
Anh nghe thấy, quả nhiên có chút do dự, nhưng lập tức trả lời một cách dễ chịu: “Được, tới lúc đó đợi điện thoại của anh.”
Tôi tưởng rằng anh sẽ khéo léo nêu ra đề nghị khác, nhưng câu trả lời của anh nằm ngoài dự liệu của tôi. Anh thực sự dám cùng tôi đi xem phim ư? Giống như những đôi tình nhân bình thường khác, kề vài ngồi trong rạp, ăn bỏng ngô, uống nước ngọt, tới chỗ hài hước có thể cùng cười lớn với mọi người, xuất hiện pha đẫm máu, tôi cũng có thể hét lớn, dựa vào lòng anh. Thực sự có thể ư? Sẽ không bị làm khó ư? Không cần đề phòng những máy ảnh sau lưng?…
Tôi để bụng trống rỗng ngồi trong sắc trời dần dần tối, nhìn đèn màu trong thành phố lần lượt sáng lên. Hoàng hôn ruộm hồng, giống như tình yêu tôi không tìm ra con đường, dần dần đi về phía chân trời.
8h30, Lâm Khải Chính gọi điện, hẹn gặp mặt, anh nói chính là rạp phim trước mặt tôi.
“Em đang ở dâu? Anh tới đón.”
“Không cần, em ở ngay gần, sẽ tự tới.” Tôi đáp.
Lại trì hoãn vài giây, tôi tới cửa rạp, chỗ bán vé xếp hàng dài, toàn các đôi nam nữ, âm thanh huyên náo.
“Luật sư Trâu! Bên này!” Anh Phó đứng bên cửa hông vẫy tay với tôi.
Tôi bước tới, miễn cưỡng mỉm cười chào anh.
“Lâm tổng đang trong phòng chiếu chờ cô, nhanh lên đi, sắp chiếu rồi.” Anh hưng phấn nói.
Tôi đồng ý đi lên.
Nhân viên vẫn chưa kiểm tra vé, mở cửa đưa tôi vào. Ánh sáng bên trong cực tối, tôi từ chỗ sáng đi vào, trước mắt một màu tối. Đột nhiên có người ôm vai tôi, sau đó một bó cây nhét vào tay tôi, tôi ngửi thấy mùi thơm của hoa hồng.
Tôi quay đầu, anh hôn lên môi tôi, hơi thở anh thường khiến người khác rung động.
Tôi vờ vô tình cúi đầu, trốn đi.
Anh không để ý, nắm tay tôi nói: “Muốn ngồi chỗ nào, phía trước, phía sau, hay chính giữa?”
Lúc này mắt tôi đã dần thích ứng với bóng tối, nhìn thấy gương mặt mỉm cười của anh, thấy đóa hoa hồng lớn trong tay tôi, sau đó thấy ngoài chúng tôi ra không có ai trong phòng chiếu.
“Thế này là thế nào?” Tôi không nén được hỏi anh.
“Hôm nay anh bao cả phòng.” Anh nói khẽ, sau đó mỉm cười nhìn tôi: “Em chọn vị trí đi?”
Tôi nên vui mừng chứ? Người yêu dùng số tiền lớn bao cả phòng chiếu cho bảy tám trăm người, chỉ vì một lần hẹn bình thường với tôi. Những người bên cạnh hiểu rõ tình hình nhất định thì thầm bên tai, ngưỡng mộ tôi được sủng ái đến vậy.
Họ nào biết, thứ tôi muốn thực ra là len giữa dòng người, sợ gì ngồi sau, dù ngồi góc cũng là may mắn.
Tôi nhìn anh, cười nói: “Chọn đại chỗ nào.”
Anh đưa tôi ngồi chính giữa rạp chiếu. Anh Phó mang tới một túi lớn bỏng ngô, coca và hoa quả, rồi lại lui ra.
Phim bắt đầu, trên màn bạc, đường lớn rạn nứt, nhà cao tầng sụp xuống, người ngoài hành tình cao lớn tấn